0 chữ
Chương 44
Chương 44
Ừm, cứ thế mà làm đi.
Dù phạm một chút lỗi nhỏ, nhưng việc Giang Dục Phong chịu thả hết số cua dừa vẫn khiến Lộc Hữu rất vui.
Giang Dục Phong đúng là một người miệng cứng nhưng lòng mềm.
Cậu cảm thấy phấn khởi.
Việc Giang Dục Phong có thể nhận ra nỗi sợ của cậu đối với cua dừa khiến cậu có một cảm giác mới mẻ.
Khóe miệng Lộc Hữu dần dần cong lên. Cậu nhìn theo bóng lưng Giang Dục Phong ngày càng xa, sau đó chạy chậm đuổi theo.
Nhưng không biết là do phanh không kịp hay do chạy lệch hướng mà không để ý, cậu vô tình đâm nhẹ vào lưng Giang Dục Phong.
Giang Dục Phong thở dài quay đầu lại: "Cố ý ngã vào tôi kiếm chuyện à?"
Lộc Hữu vội vàng lùi lại hai bước, đứng nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn lắc đầu, ánh mắt lấp lánh: "Là vô ý thôi, xin lỗi."
Giang Dục Phong chẳng thể nói nổi một câu nặng lời: "..."
Hai mươi phút sau, họ trở về trại.
Lộc Hữu tự giác đi về phía khu rừng, không quên báo một tiếng: "Em đi dạo bên kia một chút, xem có tìm được trái cây dại nào không..."
Nhưng nói được nửa câu, cậu bỗng khựng lại.
Vì cậu phát hiện ra, trên chiếc giường hơi mà mình còn chưa kịp dọn vào lều, có một con cua dừa to bằng nắm tay đang chễm chệ nằm sấp trên đó.
Trái tim Lộc Hữu vỡ vụn: "..."
Cậu nhìn chằm chằm vào con cua dừa rất lâu, bóng dáng một lớn một nhỏ trong khung hình phát trực tiếp tạo nên một cuộc đối đầu kỳ lạ.
[Tôi cá 10 tệ, Lộc Hựu sợ cua.]
[10 tệ là coi thường người ta quá rồi, tôi cược 100, con cua lớn hơn một chút là dọa cậu ấy khóc luôn!]
[Sao mà hình ảnh này lại đáng yêu thế nhỉ?]
[Lộc Hữu đang cố gắng dùng ý niệm đuổi nó đi à?]
[Gọi cứu viện! Dục ca mau tới cứu mỹ nhân!]
Giang Dục Phong đang chuẩn bị nhóm lửa thì phát hiện người lúc nào cũng ồn ào bỗng nhiên im bặt, yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
Anh ngẩng đầu lên, liền thấy Lộc Hữu đang mắt to trừng mắt nhỏ với một con cua dừa bé xíu, vẻ mặt trông có vẻ rất khó xử.
Một con cua nhỏ xíu mà cũng sợ đến mức này sao?
Giang Dục Phong đang định lên tiếng thì thấy Lộc Hữu đột nhiên hành động.
Cậu vẫn chăm chú nhìn con cua, nhưng cả người lại lén lút dịch dần về bên trái, đến khi đứng sát cạnh chiếc đệm hơi của Giang Dục Phong.
Giang Dục Phong: ??
Anh còn đang nghi hoặc thì đã thấy Lộc Hữu ngẩn ra một lúc, sau đó giơ chân đá nhẹ chiếc đệm hơi của mình sang bên phải, rồi lại vươn tay, lén lút đẩy chiếc đệm bị con cua chiếm đóng về bên trái.
Giang Dục Phong: "……"
Bắt ngay tại trận một tên trộm giường.
Anh không đánh động, tiếp tục quan sát.
Chỉ thấy Lộc Hữu trừng mắt, cẩn thận đánh giá lại vị trí hai chiếc đệm, cảm thấy vẫn chưa khôi phục như cũ, thế là lại vòng sang phía bên kia, dùng mũi chân đẩy nhẹ thêm một cái.
Dù phạm một chút lỗi nhỏ, nhưng việc Giang Dục Phong chịu thả hết số cua dừa vẫn khiến Lộc Hữu rất vui.
Giang Dục Phong đúng là một người miệng cứng nhưng lòng mềm.
Cậu cảm thấy phấn khởi.
Việc Giang Dục Phong có thể nhận ra nỗi sợ của cậu đối với cua dừa khiến cậu có một cảm giác mới mẻ.
Khóe miệng Lộc Hữu dần dần cong lên. Cậu nhìn theo bóng lưng Giang Dục Phong ngày càng xa, sau đó chạy chậm đuổi theo.
Nhưng không biết là do phanh không kịp hay do chạy lệch hướng mà không để ý, cậu vô tình đâm nhẹ vào lưng Giang Dục Phong.
Giang Dục Phong thở dài quay đầu lại: "Cố ý ngã vào tôi kiếm chuyện à?"
Lộc Hữu vội vàng lùi lại hai bước, đứng nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn lắc đầu, ánh mắt lấp lánh: "Là vô ý thôi, xin lỗi."
Giang Dục Phong chẳng thể nói nổi một câu nặng lời: "..."
Lộc Hữu tự giác đi về phía khu rừng, không quên báo một tiếng: "Em đi dạo bên kia một chút, xem có tìm được trái cây dại nào không..."
Nhưng nói được nửa câu, cậu bỗng khựng lại.
Vì cậu phát hiện ra, trên chiếc giường hơi mà mình còn chưa kịp dọn vào lều, có một con cua dừa to bằng nắm tay đang chễm chệ nằm sấp trên đó.
Trái tim Lộc Hữu vỡ vụn: "..."
Cậu nhìn chằm chằm vào con cua dừa rất lâu, bóng dáng một lớn một nhỏ trong khung hình phát trực tiếp tạo nên một cuộc đối đầu kỳ lạ.
[Tôi cá 10 tệ, Lộc Hựu sợ cua.]
[10 tệ là coi thường người ta quá rồi, tôi cược 100, con cua lớn hơn một chút là dọa cậu ấy khóc luôn!]
[Sao mà hình ảnh này lại đáng yêu thế nhỉ?]
[Lộc Hữu đang cố gắng dùng ý niệm đuổi nó đi à?]
[Gọi cứu viện! Dục ca mau tới cứu mỹ nhân!]
Anh ngẩng đầu lên, liền thấy Lộc Hữu đang mắt to trừng mắt nhỏ với một con cua dừa bé xíu, vẻ mặt trông có vẻ rất khó xử.
Một con cua nhỏ xíu mà cũng sợ đến mức này sao?
Giang Dục Phong đang định lên tiếng thì thấy Lộc Hữu đột nhiên hành động.
Cậu vẫn chăm chú nhìn con cua, nhưng cả người lại lén lút dịch dần về bên trái, đến khi đứng sát cạnh chiếc đệm hơi của Giang Dục Phong.
Giang Dục Phong: ??
Anh còn đang nghi hoặc thì đã thấy Lộc Hữu ngẩn ra một lúc, sau đó giơ chân đá nhẹ chiếc đệm hơi của mình sang bên phải, rồi lại vươn tay, lén lút đẩy chiếc đệm bị con cua chiếm đóng về bên trái.
Giang Dục Phong: "……"
Bắt ngay tại trận một tên trộm giường.
Chỉ thấy Lộc Hữu trừng mắt, cẩn thận đánh giá lại vị trí hai chiếc đệm, cảm thấy vẫn chưa khôi phục như cũ, thế là lại vòng sang phía bên kia, dùng mũi chân đẩy nhẹ thêm một cái.
5
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
