TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 41
Chương 41

Cậu cảm thấy thịt lươn biển khá ngon. Ngày trước khi còn sống trên núi, biển cũng không quá xa, cậu thường men theo dòng sông ra biển, bắt một ít hải sản để đổi vị. Trong số đó, lươn biển có thể coi là món cậu thích nhất, mỗi lần đều mang về hàng chục con.

Ban đầu cậu định chia sẻ với Giang Dục Phong, không ngờ anh lại không thích.

"Em muốn ăn à?" Giang Dục Phong nhận ra cảm xúc của cậu, hỏi.

Lộc Hữu quay người đi vào bờ: "Ừm, nhưng anh không thích, nên em không bắt nữa."

Giang Dục Phong khẽ tặc lưỡi.

Thầm nghĩ, đứa nhỏ này đúng là giỏi trêu người không dứt.

Trở về trại, tổ chương trình đã mang giường hơi đến. Chiếc nệm phồng lên mềm mại và vững chắc, ngủ ngon hơn hẳn tấm trải cứng nhắc đêm qua.

Lộc Hữu có vẻ rất hứng thú với chiếc giường hơi này.

Ban đầu, cậu đứng từ xa quan sát một lúc đầy cảnh giác, xác nhận rằng thứ này sẽ không đột nhiên phát nổ rồi mới cẩn thận bước tới gần.

Tấm nệm trông vừa dày vừa mềm, màu vàng sáng bắt mắt, bên cạnh còn tinh tế vẽ vài hình người cá hoạt hình.

Mắt Lộc Hữu chợt sáng rực lên.

Cậu ngồi xổm xuống đất, nhìn chằm chằm vào hình vẽ người cá bên cạnh, tỏ ra vô cùng thích thú, thỉnh thoảng còn đưa tay chọc chọc vào mặt và chiếc đuôi cong lên của người cá.

Giang Dục Phong cảm thấy đứa nhỏ này cũng khá trẻ con. Một người lớn như vậy mà có thể ngồi ngẩn ra trước một bức tranh hoạt hình lâu đến thế.

Hơn nữa, cậu đã im lặng nửa ngày trời rồi, độ hot của livestream sắp tụt mất.

"Chúng ta đi tìm thức ăn trên đảo đi." Giang Dục Phong nói.

Vừa nghe thấy, Lộc Hữu lập tức đứng dậy: "Anh muốn ăn gì?"

Giang Dục Phong thầm nghĩ, đây là hoang đảo, chẳng lẽ bọn họ còn có quyền gọi món trong nhà hàng sao? Chỉ có thể tìm được gì thì ăn nấy thôi.

"Trước cứ tìm thử đã." Giang Dục Phong nói: "Trên bản đồ ghi là phía bắc có một vùng đầm lầy, chúng ta qua đó xem sao."

Lộc Hữu gật đầu.

Phía bắc hòn đảo là một khu rừng không rõ tên, bãi biển rợp bóng dừa. Giang Dục Phong đã để ý đến khu vực này từ lâu, anh nghi ngờ rằng ở đây có không ít cua dừa.

Và thực tế đã chứng minh anh đoán đúng.

Dưới những gốc cây khô, rải rác không ít vỏ dừa bị cạy mở, bên cạnh còn có những con cua dừa đang ăn uống.

Lộc Hữu vừa nhìn thấy loài sinh vật này liền nhíu mày, vẻ mặt không vui.

Trước tiên cậu cẩn thận quan sát cua dừa một lúc, sau đó thận trọng đảo mắt nhìn xung quanh. Khi phát hiện trong tầm mắt có không ít sinh vật đang vung vẩy chiếc càng lớn trên mặt đất, đôi môi cậu mím chặt lại, lập tức lùi về sau. Đến khi một bụi cây cản mất tầm nhìn, cậu mới dừng lại.

3

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.