0 chữ
Chương 40
Chương 40: Lộc Hữu và cá đều ngẩn ngơ
Giọng nói mềm mại, không mang chút công kích nào, thậm chí còn chẳng giống lời trách móc, nghe cứ như đang làm nũng vậy.
“……” Giang Dục Phong chịu thua.
Anh phát hiện mình hoàn toàn không có cách nào để sửa những thói quen này của Lộc Hữu, những điều mà anh cho là tật xấu lại chính là “vỏ bọc” giúp Lộc Hữu có thể ngang nhiên làm càn bên cạnh anh.
Anh hoàn toàn không có cách nào cả.
Điều khiến anh bất lực hơn nữa là dường như Lộc Hữu đang giận thật rồi. Cậu không nói chuyện cũng chẳng nhìn anh, chỉ quay mặt sang phía biển, để lại cho anh một cái gáy nhỏ cứng đầu.
Thật hiếm thấy.
Cậu ấy còn giận nữa.
Giang Dục Phong cũng không phải không có tính khí, anh bèn quay mặt đi, quyết định cứ để mặc cậu một lúc, để nhóc con này tự bình tĩnh lại mà suy nghĩ xem liệu có đúng là anh hung dữ thật không. Trước đó, anh cũng nên lấy lại dáng vẻ lạnh lùng ngày thường...
“Anh thích ăn lươn không?” Lộc Hữu đột nhiên hỏi.
Giang Dục Phong: “Hửm?”
Lộc Hữu chăm chú quan sát sắc mặt của Giang Dục Phong, cảm thấy anh vẫn đang giận thật, cũng đúng là đang không vui. Cậu nghĩ có lẽ tất cả là do chưa ăn sáng mà thôi.
Khi còn sống một mình trong núi, cậu cũng vậy, nếu không bắt được loại cá mình thích, cậu sẽ cáu kỉnh, dùng đuôi đập nước để xả giận, đến mức làm đám hàng xóm tê tê và chuột lang nước của cậu sợ đứng hình.
Giờ trạng thái của Giang Dục Phong trông cũng có chút giống như vậy.
Thế là Lộc Hữu cảm thấy mình rất cần tìm gì đó để “dụ” Giang Dục Phong, giúp anh hạ bớt thanh nộ khí lúc nào cũng sẵn sàng bùng phát này.
“Có một đàn lươn đang bơi gần bờ.” Lộc Hữu nhìn về phía xa, “Em có thể bắt cho anh.”
Nhìn gương mặt ngẩng lên trước mắt.
Giang Dục Phong đột nhiên không còn giận nữa.
Ánh sáng ban mai dịu dàng, gió biển đầu hạ vẫn còn chút se lạnh. Lộc Hữu khẽ nhăn mũi, ngẩng mặt nhìn anh, trong mắt ánh lên tia trầm tĩnh.
Trong khoảnh khắc ấy, Giang Dục Phong cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.
Anh luôn biết Lộc Hữu là một kẻ dựa vào vẻ ngoài xuất sắc để thu hút sự chú ý, thậm chí dùng nó như một công cụ để chinh phục những kẻ ham mê sắc đẹp. Nhưng khi đối diện trực tiếp với cậu, anh cũng không khỏi bị cuốn hút.
Đứa nhỏ này thực sự rất giỏi dùng chiêu trò.
Gió biển từng cơn thổi qua, không xa lắm, mặt biển lại dậy sóng. Lộc Hữu quay đầu nhìn một cái, có vẻ hơi sốt ruột: "Lươn biển bơi xa một chút rồi, anh còn muốn ăn không?"
Giang Dục Phong vẫn chẳng thấy bóng dáng đàn cá đâu, lạnh nhạt nói: "Không ăn, dưới biển nguy hiểm, tốt nhất em đừng chạy lung tung."
Lộc Hữu không nói gì, đôi mắt vẫn dõi theo mặt biển, dường như có chút tiếc nuối.
“……” Giang Dục Phong chịu thua.
Anh phát hiện mình hoàn toàn không có cách nào để sửa những thói quen này của Lộc Hữu, những điều mà anh cho là tật xấu lại chính là “vỏ bọc” giúp Lộc Hữu có thể ngang nhiên làm càn bên cạnh anh.
Anh hoàn toàn không có cách nào cả.
Điều khiến anh bất lực hơn nữa là dường như Lộc Hữu đang giận thật rồi. Cậu không nói chuyện cũng chẳng nhìn anh, chỉ quay mặt sang phía biển, để lại cho anh một cái gáy nhỏ cứng đầu.
Thật hiếm thấy.
Cậu ấy còn giận nữa.
Giang Dục Phong cũng không phải không có tính khí, anh bèn quay mặt đi, quyết định cứ để mặc cậu một lúc, để nhóc con này tự bình tĩnh lại mà suy nghĩ xem liệu có đúng là anh hung dữ thật không. Trước đó, anh cũng nên lấy lại dáng vẻ lạnh lùng ngày thường...
Giang Dục Phong: “Hửm?”
Lộc Hữu chăm chú quan sát sắc mặt của Giang Dục Phong, cảm thấy anh vẫn đang giận thật, cũng đúng là đang không vui. Cậu nghĩ có lẽ tất cả là do chưa ăn sáng mà thôi.
Khi còn sống một mình trong núi, cậu cũng vậy, nếu không bắt được loại cá mình thích, cậu sẽ cáu kỉnh, dùng đuôi đập nước để xả giận, đến mức làm đám hàng xóm tê tê và chuột lang nước của cậu sợ đứng hình.
Giờ trạng thái của Giang Dục Phong trông cũng có chút giống như vậy.
Thế là Lộc Hữu cảm thấy mình rất cần tìm gì đó để “dụ” Giang Dục Phong, giúp anh hạ bớt thanh nộ khí lúc nào cũng sẵn sàng bùng phát này.
“Có một đàn lươn đang bơi gần bờ.” Lộc Hữu nhìn về phía xa, “Em có thể bắt cho anh.”
Nhìn gương mặt ngẩng lên trước mắt.
Ánh sáng ban mai dịu dàng, gió biển đầu hạ vẫn còn chút se lạnh. Lộc Hữu khẽ nhăn mũi, ngẩng mặt nhìn anh, trong mắt ánh lên tia trầm tĩnh.
Trong khoảnh khắc ấy, Giang Dục Phong cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.
Anh luôn biết Lộc Hữu là một kẻ dựa vào vẻ ngoài xuất sắc để thu hút sự chú ý, thậm chí dùng nó như một công cụ để chinh phục những kẻ ham mê sắc đẹp. Nhưng khi đối diện trực tiếp với cậu, anh cũng không khỏi bị cuốn hút.
Đứa nhỏ này thực sự rất giỏi dùng chiêu trò.
Gió biển từng cơn thổi qua, không xa lắm, mặt biển lại dậy sóng. Lộc Hữu quay đầu nhìn một cái, có vẻ hơi sốt ruột: "Lươn biển bơi xa một chút rồi, anh còn muốn ăn không?"
Giang Dục Phong vẫn chẳng thấy bóng dáng đàn cá đâu, lạnh nhạt nói: "Không ăn, dưới biển nguy hiểm, tốt nhất em đừng chạy lung tung."
3
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
