0 chữ
Chương 17
Chương 17
Cuối cùng vợ chồng Trương Luân và Tiết Văn là người chuẩn bị giấy lại bốc trúng, hai người đi vào bếp, nhưng chưa đầy một phút sau đã đi ra.
"Cậu ta nói không cần." Tiết Văn nhún vai: "Không ngờ một vị sếp lớn như vậy lại giỏi nấu nướng."
Đinh Nhất Nam phụ họa: "Tống Trĩ thật có phúc, tìm được người chồng tốt như vậy."
[Hai người phụ nữ là một vở kịch.]
[Chuỗi khinh bỉ của những ông chồng.]
Tống Trĩ nhìn như đang chơi game, nhưng thực chất tâm trí cậu không hề đặt vào đó, liên tục ba ván ăn gà(*) vừa nhảy dù xuống đã bị gϊếŧ.
(*) Ăn gà: thuật ngữ trong game PUBG, nghĩa là giành chiến thắng, trở thành người sống sót cuối cùng.
Ánh mắt và tâm trí của cậu đều đặt ở cửa bếp.
Ván chơi thứ tư, vừa mới bắt đầu nhảy dù thì Tống Trĩ liền tắt điện thoại luôn, nhét vào túi quần.
Cậu không tháo tai nghe, bên trong đang phát ngẫu nhiên một bản nhạc nhẹ. Âm lượng rất nhỏ, hoàn toàn có thể nghe rõ tiếng động xung quanh.
Tống Trĩ mặt không cảm xúc đi ngang qua trước mặt mọi người, rồi đứng trước cửa bếp.
[Chơi game thua rồi mới nhớ đến chồng?]
[Ngu Ngốc, cậu đói rồi phải không.]
Tống Trĩ không nói gì, lúc này trong bếp không chỉ có một mình Nghiêm Hoài.
"Chơi game xong rồi à?" Nghiêm Hoài như đã đoán trước cậu sẽ đến: "Qua đây đi."
Nghiêm Hoài lại nói với Vu Trừng Viễn đang ở trong bếp: "Tiểu Trĩ phụ tôi là được rồi."
Tống Trĩ có thể nghe thấy tiếng Vu Trừng Viễn siết chặt các khớp ngón tay, nhưng vẫn nói những lời ngọt ngào khiến cậu chán ghét: "Vâng, có cần gì thì cứ gọi em."
Hai người lướt qua nhau, coi đối phương như không khí.
"Vào đi, đứng ngây ra cửa làm gì?" Nghiêm Hoài gọi cậu.
Tống Trĩ gật đầu một cách máy móc, đi đến bên cạnh Nghiêm Hoài: "Em, em..."
"Sắp xong rồi." Nghiêm Hoài chỉ vào bàn ăn nhỏ dành cho hai người phía sau: "Em ngồi đó đợi một lát đi."
[Giống như trẻ con mẫu giáo vậy. ]
[Tay để sau lưng, lưng thẳng tắp.]
[Chồng đang phạt cậu ta sao?]
[Phạt thì cũng phải lên giường chứ.]
Tống Trĩ không hỏi, không có nghĩa là cậu không có thắc mắc, rõ ràng cậu đến đây để phụ giúp, nhưng Nghiêm Hoài lại bảo cậu ngồi ở đây là có ý gì?
Mười phút sau, mùi thơm phức từ trong bếp bay ra.
Chẳng lẽ là cố tình để cậu ngồi đây thèm thuồng nhìn anh sao?
Tống Trĩ nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ rưỡi trưa.
Đói quá, bao giờ cơm mới xong vậy.
Từ lúc ngồi đây, mắt Tống Trĩ không rời khỏi người Nghiêm Hoài.
Không phải mình cố ý nhìn đâu, là anh Nghiêm Hoài bảo mình đợi ở đây mà, ở đây lại không có ai khác, mình chỉ có thể nhìn anh ấy thôi.
Tống Trĩ chống cằm, tay kia xoa xoa chiếc bụng lép kẹp.
[Tên khờ này nhìn như tên si tình ngu ngốc vậy.]
[Kiềm chế lại ánh mắt đó mau, có mất mặt không cơ chứ.]
Nghiêm Hoài bưng bát xoay người, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tống Trĩ.
Người ở sau hốt hoảng cúi đầu, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay.
Sao anh lại đột nhiên xoay người vậy.
Tống Trĩ liếc mắt thấy Nghiêm Hoài đang tiến lại gần, đồng thời đẩy bát về phía cậu: "Bữa trưa có thể sẽ muộn, em ăn trước đi."
Nghiêm Hoài nói: "Bọn họ ăn muộn không quan trọng, để Tiểu Trĩ nhà chúng ta ăn muộn thì không được.”
[Vậy ra chồng Nghiêm giữ nhóc nói lắp lại là để thiên vị cậu ta à?]
[Ghen tị quá đi mất, tôi không diễn đâu.]
Mắt Tống Trĩ cay xè vì hơi nước nóng bốc lên.
Nhiều năm trước, anh Nghiêm Hoài cũng từng nấu mì cho cậu, chỉ cần thêm một chút giấm là ngon hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào.
Nghiêm Hoài cầm chai giấm, nhỏ vài giọt vào bát: "Đủ chưa?"
Chuyện cũ năm xưa theo giọt giấm chua thơm, men theo quỹ đạo xưa cũ mà tràn vào tim, khơi dậy ký ức đã khắc sâu trong lòng.
"Không thích ăn à?" Cánh tay Nghiêm Hoài đang xắn tay áo chống lên bàn: "Anh nhớ hồi bé em rất thích ăn mà."
"Thích, thích ăn ạ." Tống Trĩ nắm chặt đũa, ra sức gật đầu.
Nghiêm Hoài cong môi, xoa đầu cậu: "Ngoan, ăn cho nóng đi."
Nghiêm Hoài đưa ngón tay lên miệng: "Nhưng mà, anh chỉ làm mỗi phần của em thôi, đừng cho bọn họ biết đấy."
[A a a a đúng là người chồng tuyệt thế.]
[Ngọt chết tôi rồi hu hu hu.]
"Dạ." Tống Trĩ nhếch môi cười rạng rỡ.
[Cháu trai cười lên đúng là mẹ nó đẹp trai]
[Tim tôi bị cậu ta bắn trúng rồi.]
[Đẹp trai thì muốn làm gì cũng được mà.]
"Cậu ta nói không cần." Tiết Văn nhún vai: "Không ngờ một vị sếp lớn như vậy lại giỏi nấu nướng."
Đinh Nhất Nam phụ họa: "Tống Trĩ thật có phúc, tìm được người chồng tốt như vậy."
[Hai người phụ nữ là một vở kịch.]
[Chuỗi khinh bỉ của những ông chồng.]
Tống Trĩ nhìn như đang chơi game, nhưng thực chất tâm trí cậu không hề đặt vào đó, liên tục ba ván ăn gà(*) vừa nhảy dù xuống đã bị gϊếŧ.
(*) Ăn gà: thuật ngữ trong game PUBG, nghĩa là giành chiến thắng, trở thành người sống sót cuối cùng.
Ánh mắt và tâm trí của cậu đều đặt ở cửa bếp.
Ván chơi thứ tư, vừa mới bắt đầu nhảy dù thì Tống Trĩ liền tắt điện thoại luôn, nhét vào túi quần.
Tống Trĩ mặt không cảm xúc đi ngang qua trước mặt mọi người, rồi đứng trước cửa bếp.
[Chơi game thua rồi mới nhớ đến chồng?]
[Ngu Ngốc, cậu đói rồi phải không.]
Tống Trĩ không nói gì, lúc này trong bếp không chỉ có một mình Nghiêm Hoài.
"Chơi game xong rồi à?" Nghiêm Hoài như đã đoán trước cậu sẽ đến: "Qua đây đi."
Nghiêm Hoài lại nói với Vu Trừng Viễn đang ở trong bếp: "Tiểu Trĩ phụ tôi là được rồi."
Tống Trĩ có thể nghe thấy tiếng Vu Trừng Viễn siết chặt các khớp ngón tay, nhưng vẫn nói những lời ngọt ngào khiến cậu chán ghét: "Vâng, có cần gì thì cứ gọi em."
Hai người lướt qua nhau, coi đối phương như không khí.
"Vào đi, đứng ngây ra cửa làm gì?" Nghiêm Hoài gọi cậu.
"Sắp xong rồi." Nghiêm Hoài chỉ vào bàn ăn nhỏ dành cho hai người phía sau: "Em ngồi đó đợi một lát đi."
[Giống như trẻ con mẫu giáo vậy. ]
[Tay để sau lưng, lưng thẳng tắp.]
[Chồng đang phạt cậu ta sao?]
[Phạt thì cũng phải lên giường chứ.]
Tống Trĩ không hỏi, không có nghĩa là cậu không có thắc mắc, rõ ràng cậu đến đây để phụ giúp, nhưng Nghiêm Hoài lại bảo cậu ngồi ở đây là có ý gì?
Mười phút sau, mùi thơm phức từ trong bếp bay ra.
Chẳng lẽ là cố tình để cậu ngồi đây thèm thuồng nhìn anh sao?
Tống Trĩ nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ rưỡi trưa.
Đói quá, bao giờ cơm mới xong vậy.
Từ lúc ngồi đây, mắt Tống Trĩ không rời khỏi người Nghiêm Hoài.
Không phải mình cố ý nhìn đâu, là anh Nghiêm Hoài bảo mình đợi ở đây mà, ở đây lại không có ai khác, mình chỉ có thể nhìn anh ấy thôi.
[Tên khờ này nhìn như tên si tình ngu ngốc vậy.]
[Kiềm chế lại ánh mắt đó mau, có mất mặt không cơ chứ.]
Nghiêm Hoài bưng bát xoay người, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tống Trĩ.
Người ở sau hốt hoảng cúi đầu, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay.
Sao anh lại đột nhiên xoay người vậy.
Tống Trĩ liếc mắt thấy Nghiêm Hoài đang tiến lại gần, đồng thời đẩy bát về phía cậu: "Bữa trưa có thể sẽ muộn, em ăn trước đi."
Nghiêm Hoài nói: "Bọn họ ăn muộn không quan trọng, để Tiểu Trĩ nhà chúng ta ăn muộn thì không được.”
[Vậy ra chồng Nghiêm giữ nhóc nói lắp lại là để thiên vị cậu ta à?]
[Ghen tị quá đi mất, tôi không diễn đâu.]
Mắt Tống Trĩ cay xè vì hơi nước nóng bốc lên.
Nhiều năm trước, anh Nghiêm Hoài cũng từng nấu mì cho cậu, chỉ cần thêm một chút giấm là ngon hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào.
Nghiêm Hoài cầm chai giấm, nhỏ vài giọt vào bát: "Đủ chưa?"
Chuyện cũ năm xưa theo giọt giấm chua thơm, men theo quỹ đạo xưa cũ mà tràn vào tim, khơi dậy ký ức đã khắc sâu trong lòng.
"Không thích ăn à?" Cánh tay Nghiêm Hoài đang xắn tay áo chống lên bàn: "Anh nhớ hồi bé em rất thích ăn mà."
"Thích, thích ăn ạ." Tống Trĩ nắm chặt đũa, ra sức gật đầu.
Nghiêm Hoài cong môi, xoa đầu cậu: "Ngoan, ăn cho nóng đi."
Nghiêm Hoài đưa ngón tay lên miệng: "Nhưng mà, anh chỉ làm mỗi phần của em thôi, đừng cho bọn họ biết đấy."
[A a a a đúng là người chồng tuyệt thế.]
[Ngọt chết tôi rồi hu hu hu.]
"Dạ." Tống Trĩ nhếch môi cười rạng rỡ.
[Cháu trai cười lên đúng là mẹ nó đẹp trai]
[Tim tôi bị cậu ta bắn trúng rồi.]
[Đẹp trai thì muốn làm gì cũng được mà.]
2
0
1 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
