TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Hỏa Diễm Tinh Thể (2)

“Chú, chú đến rồi.”

Khang thiếu vui mừng, nhấc súng cao hơn.

Lục Ẩn nhìn lại, người quen, chính là một trong những Vạn Phu Trưởng bị Triệu Vũ đánh bại, hình như gọi là Khang Đại Phong.

Khang Đại Phong gật đầu với Khang thiếu: “Đã tìm được đồ rồi?”

Khang thiếu vội vàng gật đầu: “Tìm thấy rồi, bị tên tiểu tử kia cầm đi.”

Nói xong, Khang thiếu chỉ hướng Lục Ẩn.

Khang Đại Phong nhìn theo ánh mắt Khang thiếu, vừa nhìn thấy Lục Ẩn, sắc mặt y thay đổi lớn, hai người mới vừa gặp nhau, sự lợi hại của Tuyết Nữ Triệu Vũ vẫn còn mới mẻ trong ký ức, nhưng Triệu Vũ lợi hại như vậy lại không hề có sức đánh trả khi đối mặt với Lục Ẩn, điều này khiến Khang Đại Phong cực kỳ ghen tị, đang nghĩ ngợi làm sao học tập mấy chiêu của Lục Ẩn, không nghĩ tới bây giờ liền đụng phải.

“Thì ra là Lục huynh.”

Khang Đại Phong ân cần đi đến trước Lục Ẩn, cười tủm tỉm khách khí nói.

Lục Ẩn cười nhạt nhìn Khang Đại Phong: “Trùng hợp như vậy, Khang huynh tới dùng cơm?”

Khang Đại Phong đáp: “Nhà hàng là Lý huynh mở, chúng ta thường xuyên sẽ tới gặp mặt, chuyện ngày hôm nay ta muốn xin lỗi với Lục huynh, mong rằng Lục huynh không nên trách tội cháu của ta, nó còn nhỏ, không hiểu chuyện.”

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn một màn này, đây gọi là cái gì? Đụng phải kẻ khó chơi?

Lục Ẩn cười nói: “Không có việc gì, nói đùa mà thôi.”

Khang Đại Phong lập tức nghiêm khắc trừng mắt về phía Khang thiếu: “Còn chưa tới chỗ Lục huynh bồi tội.”

Khang thiếu không ngốc, vội vàng bày ra khuôn mặt tươi cười, xoay người, thái độ cực kỳ cung kính: “Là ta có mắt không biết Thái Sơn, cầu xin Lục đội trưởng không nên trách tội.”

Lục Ẩn khoát khoát tay: “Không có việc gì.”

Khang Đại Phong khoát tay để bọn người Khang thiếu ra ngoài, sau đó lại nói mấy câu cùng Lục Ẩn liền rời đi, lúc này không thích hợp nhiều lời, nhưng trước khi đi, Từ Tam kia bị Lục Ẩn giữ lại.

Sau khi bọn người Khang Đại Phong rời đi, ông chủ nhà hàng tự mình thêm nước cho Lục Ẩn, đồng thời bưng lên mấy đĩa đồ ăn ngon, nói là tặng miễn phí.

Bên ngoài nhà hàng, Khang thiếu không hiểu: “Chú, vì sao lại khách khí với người kia như vậy? Hắn cũng là Vạn Phu Trưởng?”

Khang Đại Phong nhỏ giọng nói: “Nhớ kỹ, về sau gặp hắn phải khách khí, người này rất mạnh.”

“Không phải chú cũng là Vạn Phu Trưởng sao? Cho dù có mạnh thì có thể mạnh hơn bao nhiêu?”

Khang thiếu lầm bầm.

Khang Đại Phong trừng mắt liếc gã một cái: “Ngậm miệng, nói cho ngươi biết, người này mạnh hơn chú của ngươi mấy lần, nhìn khắp Kim Lăng, ngoại trừ Hình Thánh, không ai có thể địch nổi hắn, có lẽ ngay cả Vạn Phu Tưởng mạnh nhất là Lý Hoàng Lượng cũng không phải là đối thủ của hắn.”

Khang thiếu há to mồm, ngơ ngác quay đầu mắt nhìn nhà hàng, sau đó nhanh chóng chạy đi, gã biết mình hôm nay thiếu chút nữa đã đi chầu Diêm Vương rồi.

Trong nhà hàng, Lục Ẩn dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Từ Tam: “Lá gan của ngươi rất lớn, dám đổ oan cho ta.”

Từ Tam cảm thấy mình rất xui xẻo, đầu tiên là trộm đồ Khang thiếu không nói, đổ oan người ta mà gặp phải một người bá đạo, đến Vạn Phu Trưởng còn phải đối xử kính trọng, y cảm thấy mình đã bị bỏ rơi, trời cao cũng muốn bỏ rơi y.

“Đồ vật Khang Đại Phong muốn là gì?”

Lục Ẩn tùy ý hỏi.

“Một loại Tinh Thể màu đỏ, ta đã bán rồi.”

Từ Tam nằm liệt trên mặt đất, khổ sở nói.

Lục Ẩn mắt sáng lên: “Tinh Thể màu đỏ? Có phải là khá nóng?”

Từ Tam kinh ngạc: “Làm sao ngài biết?”

Lục Ẩn biết đó là cái gì, Hỏa Diễm Tinh Thể, là một loại Tinh Thể phong ấn năng lượng của ngọn lửa, chạm vào sẽ sinh ra lửa, rất nhiều hỏa diễm chiến kỹ đều cần dùng đến thứ này, hiệu quả giống như khi Triệu Vũ thi triển Hàn Băng Chưởng, thuộc ngoại vật để thi triển chiến kỹ, loại vật này có giá trị rất cao trong vũ trụ, ở địa cầu tự nhiên càng trân quý hơn, không trách được Khang Đại Phong khẩn trương như vậy.

“Có biết chỗ nào có không?”

Lục ẩn hỏi.

Từ Tam lắc đầu: “Không biết.”

Lục ẩn bật cười: “Nói cách khác, ngươi đổ oan cho ta, khi không lại dẫn đến cho ta một kẻ địch lớn, đến cuối cùng ta lại không chiếm được chỗ tốt nào? Có phải là ý này?”

Sắc mặt Từ Tam xám trắng, chỉ có thể sợ hãi nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi.”

Lục Ẩn nghịch chiếc đũa: Ngươi cảm thấy chiếc đũa này có thể bắn thủng cổ họng của ngươi hay không? Chúng ta thử một chút đi.”

Ánh mắt Từ Tam sợ hãi, y chưa quên một màn mấy tên tiến hóa giả bị bắn thủng cánh tay vừa mới kia, vội vàng cầu xin tha thứ, đầu dập đến sưng lên.

Lục Ẩn lắc đầu, hắn chỉ hù dọa y một chút, đôi khi con người ở tận thế, thần kinh quá căng thẳng không tốt, uống một hớp, hắn muốn rời đi.

10

0

6 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.