0 chữ
Chương 44
Chương 44
Tình cảm ba năm không bằng một người nước ngoài.
Khang Diệp cảm thấy vô cùng đau buồn.
Anh ta tự chui vào ngõ cụt, dù cố thuyết phục cỡ nào cũng không nghe.
Giản Du Ninh chậm rãi nói: “Nếu tôi là vợ anh, biết anh đa nghi như vậy, lại không chịu tin mình thì tôi cũng không muốn nói ra sự thật.”
Khang Diệp cứng người lại, mờ mịt nhìn về hướng Giản Du Ninh.
Mỗi chữ cô nói ra sau đó như thanh kiếm bén đâm vào tim anh ta chảy máu ròng ròng, đau đớn vô cùng.
"Bởi vì thể chất của vợ anh nên kết hôn ba năm vẫn chưa có con, cô ấy cảm thấy rất có lỗi với anh, lén kiếm bác sĩ điều trị. Anh có biết điều này không?"
“Lần này cuối cùng cô ấy cũng có thai, nhưng vì cơ thể yếu ớt, tình trạng thai nhi không ổn định lắm, cô ấy sợ sau khi báo tin có thai rồi lỡ bị sẩy để anh hy vọng hụt, nên muốn đợi cái thai ổn định rồi mới báo tin tốt này.”
"Bác sĩ đó chính là vị bác sĩ mà cô ấy đã phải vất vả lắm mới tìm được, là bác sĩ đã bảo vệ thai nhi của cô ấy. Vợ anh đã làm rất nhiều điều cho anh mà lại bị anh nghi ngờ, sao cô ấy có thể không nản lòng?”
Đổi lại ai khác cũng sẽ không chịu giải thích trong lúc cãi lộn.
Khang Diệp vô tình đặt tay phải lên trái tim mình, nơi có chút đau đớn, lúc này anh ta không còn nghi ngờ gì về tính xác thực trong lời nói của Giản Du Ninh.
Một lúc lâu sau, anh ta mới run giọng hỏi:
“Giản đại sư . . .”
Người đàn ông này thật sự rất yêu vợ mình.
Giản Du Ninh nhỏ giọng nói: “Nếu không phải mới vừa rồi tôi kéo anh lại thì bây giờ anh đã bị đưa đến bệnh viện, tin cắt chi truyền vào tai vợ anh. Cô ấy không chịu nổi kí©h thí©ɧ lớn không giữ được con, cũng bị bệnh từ đó.”
Lời Giản Du Ninh nói rất tàn nhẫn, và cũng là kết cục của Khang Diệp kiếp trước.
Mặc dù đạt được thành công lớn trong sự nghiệp nhưng anh ta suốt đời không có con, vợ bị hậm hực lâu dài mà chết sớm.
Dù đang là tháng tám nhưng Khang Diệp cảm giác cả người lạnh lẽo, hiển nhiên lời của Giản Du Ninh kí©h thí©ɧ mạnh với anh ta.
Đôi môi Khang Diệp trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, sửng sốt một lúc rồi quay người chạy về phía khu dân cư.
Nếu có chuyện gì xảy ra với vợ, anh ta sẽ tự trách mình cho đến chết.
Khang Diệp bị kí©h thí©ɧ quá lớn nên quên cảm ơn Giản Du Ninh.
Mọi người đều sửng sốt hết hồn, Tô Lan nhìn bóng lưng của Khang Diệp mới phản ứng lại:
“Mợ nó, cậu giúp anh ta việc lớn vậy mà đi luôn không nói một lời cảm ơn.”
Khóe môi của Giản Du Ninh bất giác cong lên.
Vì yêu sâu đậm, họ lo được và mất nên càng trân trọng nhau hơn, có lẽ sau trải nghiệm này, Khang Diệp đã hiểu vợ chồng nên chung sống như thế nào.
Họ sẽ không tiếp tục bi kịch của kiếp trước.
Không hiểu sao tâm trạng của Giản Du Ninh vui vẻ hơn.
Cô cười tủm tỉm nói:
“Tớ không cần anh ấy cảm ơn, đương nhiên phải nhanh chóng ưu tiên giải quyết việc nhà trước, nếu không thì uổng công tớ nói nhiều như vậy. Nếu có duyên, về sau tự nhiên sẽ gặp lại.”
Tô Lan tưởng rằng Giản Du Ninh lại bói ra được gì, gật gù phụ họa:
"May mắn là anh ấy đã gặp được Du Ninh, cậu đúng là thần.”
Giản Du Ninh cười càng tươi, nụ cười đến từ đáy lòng dưới ánh đèn đường mờ nhạt đẹp đến rung động hồn người.
Nhậm Giai Kỳ nhìn thẫn thờ, một lúc lâu sau mới ghét bỏ nói:
“Thôi đừng cười khờ nữa.”
Giản Du Ninh hừ mũi với bạn, bốn người cười nói đi về phía ký túc xá.
Ai đều biết, qua kỳ nghỉ hè này có lẽ mỗi người một nơi, cơ hội ở chung như bây giờ vô cùng quý giá.
. . .
Vào ngày cuối cùng của hoạt động thực tiễn, mọi người thi nhau mua vé tàu cao tốc, vé máy bay về nhà.
Ai đều biết, cầm tờ giấy hoạt động thực tiễn mà trường học phát cho đưa cố vấn học đường ký tên, đánh giá điểm xong là có thể về luôn.
Sáng sớm rửa mặt xong, bốn người cùng đi văn phòng của cố vấn học đường.
Đỗ Hân Hân là người duy nhất biết giờ bay của Giản Du Ninh, cô ấy nghĩ mãi vẫn không hiểu:
“Bình thường cậu tích cực về nhà lắm mà sao lần này đặt vé buổi chiều vậy?”
Giản Du Ninh cười tươi nói:
“Chừa chút thời gian để đề phòng những trường hợp khẩn cấp."
Đỗ Hân Hân gật đầu, vỗ vai Giản Du Ninh, đồng cảm nói:
“Giản đại sư, tớ biết rồi, chắc lại bói ra cái gì đúng không.”
Ký túc xá cách văn phòng của cố vấn học đường không xa, nhóm Giản Du Ninh đi một lúc đã tới.
Thời gian còn sớm, văn phòng trống trải, ít học sinh đến xin ký tên.
Khang Diệp cảm thấy vô cùng đau buồn.
Anh ta tự chui vào ngõ cụt, dù cố thuyết phục cỡ nào cũng không nghe.
Giản Du Ninh chậm rãi nói: “Nếu tôi là vợ anh, biết anh đa nghi như vậy, lại không chịu tin mình thì tôi cũng không muốn nói ra sự thật.”
Khang Diệp cứng người lại, mờ mịt nhìn về hướng Giản Du Ninh.
Mỗi chữ cô nói ra sau đó như thanh kiếm bén đâm vào tim anh ta chảy máu ròng ròng, đau đớn vô cùng.
"Bởi vì thể chất của vợ anh nên kết hôn ba năm vẫn chưa có con, cô ấy cảm thấy rất có lỗi với anh, lén kiếm bác sĩ điều trị. Anh có biết điều này không?"
“Lần này cuối cùng cô ấy cũng có thai, nhưng vì cơ thể yếu ớt, tình trạng thai nhi không ổn định lắm, cô ấy sợ sau khi báo tin có thai rồi lỡ bị sẩy để anh hy vọng hụt, nên muốn đợi cái thai ổn định rồi mới báo tin tốt này.”
Đổi lại ai khác cũng sẽ không chịu giải thích trong lúc cãi lộn.
Khang Diệp vô tình đặt tay phải lên trái tim mình, nơi có chút đau đớn, lúc này anh ta không còn nghi ngờ gì về tính xác thực trong lời nói của Giản Du Ninh.
Một lúc lâu sau, anh ta mới run giọng hỏi:
“Giản đại sư . . .”
Người đàn ông này thật sự rất yêu vợ mình.
Giản Du Ninh nhỏ giọng nói: “Nếu không phải mới vừa rồi tôi kéo anh lại thì bây giờ anh đã bị đưa đến bệnh viện, tin cắt chi truyền vào tai vợ anh. Cô ấy không chịu nổi kí©h thí©ɧ lớn không giữ được con, cũng bị bệnh từ đó.”
Mặc dù đạt được thành công lớn trong sự nghiệp nhưng anh ta suốt đời không có con, vợ bị hậm hực lâu dài mà chết sớm.
Dù đang là tháng tám nhưng Khang Diệp cảm giác cả người lạnh lẽo, hiển nhiên lời của Giản Du Ninh kí©h thí©ɧ mạnh với anh ta.
Đôi môi Khang Diệp trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, sửng sốt một lúc rồi quay người chạy về phía khu dân cư.
Nếu có chuyện gì xảy ra với vợ, anh ta sẽ tự trách mình cho đến chết.
Khang Diệp bị kí©h thí©ɧ quá lớn nên quên cảm ơn Giản Du Ninh.
Mọi người đều sửng sốt hết hồn, Tô Lan nhìn bóng lưng của Khang Diệp mới phản ứng lại:
“Mợ nó, cậu giúp anh ta việc lớn vậy mà đi luôn không nói một lời cảm ơn.”
Khóe môi của Giản Du Ninh bất giác cong lên.
Họ sẽ không tiếp tục bi kịch của kiếp trước.
Không hiểu sao tâm trạng của Giản Du Ninh vui vẻ hơn.
Cô cười tủm tỉm nói:
“Tớ không cần anh ấy cảm ơn, đương nhiên phải nhanh chóng ưu tiên giải quyết việc nhà trước, nếu không thì uổng công tớ nói nhiều như vậy. Nếu có duyên, về sau tự nhiên sẽ gặp lại.”
Tô Lan tưởng rằng Giản Du Ninh lại bói ra được gì, gật gù phụ họa:
"May mắn là anh ấy đã gặp được Du Ninh, cậu đúng là thần.”
Giản Du Ninh cười càng tươi, nụ cười đến từ đáy lòng dưới ánh đèn đường mờ nhạt đẹp đến rung động hồn người.
Nhậm Giai Kỳ nhìn thẫn thờ, một lúc lâu sau mới ghét bỏ nói:
“Thôi đừng cười khờ nữa.”
Giản Du Ninh hừ mũi với bạn, bốn người cười nói đi về phía ký túc xá.
Ai đều biết, qua kỳ nghỉ hè này có lẽ mỗi người một nơi, cơ hội ở chung như bây giờ vô cùng quý giá.
. . .
Vào ngày cuối cùng của hoạt động thực tiễn, mọi người thi nhau mua vé tàu cao tốc, vé máy bay về nhà.
Ai đều biết, cầm tờ giấy hoạt động thực tiễn mà trường học phát cho đưa cố vấn học đường ký tên, đánh giá điểm xong là có thể về luôn.
Sáng sớm rửa mặt xong, bốn người cùng đi văn phòng của cố vấn học đường.
Đỗ Hân Hân là người duy nhất biết giờ bay của Giản Du Ninh, cô ấy nghĩ mãi vẫn không hiểu:
“Bình thường cậu tích cực về nhà lắm mà sao lần này đặt vé buổi chiều vậy?”
Giản Du Ninh cười tươi nói:
“Chừa chút thời gian để đề phòng những trường hợp khẩn cấp."
Đỗ Hân Hân gật đầu, vỗ vai Giản Du Ninh, đồng cảm nói:
“Giản đại sư, tớ biết rồi, chắc lại bói ra cái gì đúng không.”
Ký túc xá cách văn phòng của cố vấn học đường không xa, nhóm Giản Du Ninh đi một lúc đã tới.
Thời gian còn sớm, văn phòng trống trải, ít học sinh đến xin ký tên.
0
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
