0 chữ
Chương 31
Chương 31: Tham gia chương trình mới
EDIT: HẠ
Sở Nhược Tồn cười nói: “Được thôi. Anh rất lương thiện.”
Vương Nhất Trạch yên tâm chờ đợi câu tiếp theo, nhưng Sở Nhược Tồn lại không nói gì nữa: “Hết rồi sao?”
Đội phó Uông đẩy hắn ra: “Vậy đến lượt tôi, tôi thì sao tôi thì sao?”
Sở Nhược Tồn nói: “Anh cũng rất lương thiện.”
Đội phó Uông: “Hả? Sao lại giống Vương Nhất Trạch thế?”
“Lương thiện vốn đã là điều hiếm có, một ngày làm ba việc thiện, ba năm trời ắt sẽ ban phước lành.” Sở Nhược Tồn thấy dường như bọn họ cũng nghe hiểu, liền nói thêm: “Mỗi ngày làm ba việc ác, ba năm sau trời ắt giáng tai ương. Cho nên các anh đều không cần nghe đánh giá từ tôi, mỗi người đều sẽ có vận mệnh riêng của chính mình.”
Những người đứng nghe đều bừng tỉnh ngộ, bọn họ làm cảnh sát, mỗi ngày ra ngoài giúp đỡ người dân, đây vốn chính là làm việc thiện, cũng là đang tích đức, Sở tiên sinh nói bọn họ đều là người lương thiện, cũng hoàn toàn không sai, câu nói phía sau càng như minh chứng cho những gì gia đình Tưởng Tiễu đã gây ra, quả báo luôn ứng với đạo trời.
Sở Nhược Tồn hỏi bọn họ: “Các anh muốn áp giải nó về đồn không? Nếu không thì tôi sẽ mang nó về.”
Mọi người liên tục xua tay: “Không cần không cần! Ngài cứ mang về đi.”
Trương Đống Lương càng thêm kính trọng Sở Nhược Tồn: “Sở tiên sinh, để tôi đưa cậu về.”
Sở Nhược Tồn lắc đầu: “Không cần, sẽ có người đưa tôi trở về.”
Vừa mới nhận được tin anh trai mình vẫn còn một hơi thở, Tưởng Dục An liền chạy vội vào, giọng nói mềm hẳn đi, không còn khoảng cách giữa ông chủ và nghệ sĩ như trước nữa: “Nhược Tồn, để tôi đưa cậu về.”
“Được.” Sở Nhược Tồn gật đầu, ôm bình rượu lên xe Tưởng Dục An.
Đám cảnh sát còn ở lại đều đưa mắt nhìn nhau.
Trương Đống Lương khẽ ho một tiếng: “Nếu Tưởng Dục Bình đã không còn nguy hiểm tới tính mạng, vậy thì vụ án này xem như kết thúc rồi.”
Bọn họ đều hiểu chuyện xảy ra hôm nay tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, làm gì có cảnh sát nào dám nói rằng hung thủ của vụ án là một con lệ quỷ chứ?
Trương Đống Lương thở dài, báo cáo kết án này anh ta nên viết kiểu gì đây?
Trong chiếc xe sang trọng, rất nhiều lần Tưởng Dục An đều lén liếc mắt nhìn bình rượu trong tay Sở Nhược Tồn.
Sở Nhược Tồn hỏi ông ta: “Ông muốn nó à?”
Tưởng Dục An lập tức lắc đầu: “Dĩ nhiên là không cần! Còn cái gì mà việc thiện, sau này tôi nhất định sẽ làm nhiều việc tốt. Đúng rồi, cậu có yêu cầu gì đối với công việc hiện tại không, tôi sẽ sai người đi sắp xếp cẩn thận, không đúng, tôi sẽ đích thân đi sắp xếp cho cậu!”
Sở Nhược Tồn thuận theo nói: “Tôi đã nói với Phương Minh là chỉ muốn tham gia show thực tế, những công việc như ca hát nhảy múa đóng phim vân vân thì không cần.”
Tưởng Dục An dừng xe trước cửa ký túc xá công ty: “Tôi sẽ sắp xếp một căn hộ khác cho cậu.”
Sở Nhược Tồn nói: “Tưởng tổng, sau này em trai tôi sẽ sống cùng với tôi, tôi muốn tìm một nơi khác để ở.’
Tưởng Dục An bắt đầu nảy sinh lòng kính sợ đối với Sở Nhược Tồn: “Có cần tôi giúp sắp xếp trường học cho em trai cậu không? Cậu ta bao lớn rồi?”
Sở Nhược Tồn nói: “Chín tuổi, đang học lớp ba, làm phiền ngài rồi.”
Tưởng Dục An nói: “Tôi có một căn hộ thuộc khu trường điểm trong nội thành, nếu cậu không chê thì ngày mai có thể làm thủ tục chuyển trường luôn.”
“Cảm ơn, làm phiền Tưởng tổng rồi.” Sở Nhược Tồn mỉm cười, lúc này cậu mới thật sự giống một thiếu niên mười chín tuổi vô lo vô nghĩ: “Còn nữa.”
“Còn gì nữa, cậu cứ nói đi.” Tưởng Dục An thầm nghĩ cho dù cậu muốn cổ phần công ty ông ta cũng sẵn sàng nhường lại, gặp một thiên sư có bản lĩnh thật sự như vậy cũng là hiếm có!
“Tôi hy vọng một năm sau có thể chấm dứt hợp đồng với công ty.”
“Không thành vấn đề, ngày mai tôi sẽ bảo bộ phận pháp lý soạn lại hợp đồng mới, mọi thu nhập sẽ được chuyển thẳng đến tài khoản của cậu, công ty sẽ không lấy phần trăm nào cả.”
“Vậy thì tôi xin nhận lòng tốt của ông.”
Sở Nhược Tồn đưa ra kỳ hạn một năm hoàn toàn là vì nguyên chủ và em trai của nguyên chủ, cậu không thể để công sức nguyên chủ vừa mới dốc lòng gây dựng cũng như lượng fan hâm mộ vừa mới tích góp được bị lãng phí, ít nhất cậu phải hoàn thành tâm nguyện ban đầu mà nguyên chủ chưa thể thực hiện được, một khi nguyện vọng ấy được hoàn thành, khế ước vô hình giữa bọn họ cũng sẽ tự nhiên chấm dứt, đến lúc đó cậu sẽ có thể đi làm chuyện mình nên làm.
Trái lại Tưởng Dục An lại cảm thấy yên tâm, nếu Sở Nhược Tồn không đòi hỏi cái gì, ông ta chắc chắn sẽ rất bất an, bây giờ cậu chịu nhận sự trợ giúp của ông ta mới là chuyện tốt.
Sau khi trở về ký túc xá, Sở Nhược Tồn tinh lọc âm khí bên trong bình rượu, sương đen bên trong dần dần biến thành hai luồng khí trắng, ngoan ngoãn co lại nằm yên bên trong bình rượu.
Ban đầu cậu không định quay về thành phố Kinh Châu sớm như vậy, nhưng bây giờ thì khác, cậu đã có thêm một ràng buộc là Sở Nhược Lâm.
Chiều nay cậu đã nghiêm túc hỏi Sở Nhược Lâm: “Sau này em muốn sống ở đâu?”
Cậu cần phải tôn trọng quyết định của đứa trẻ vừa mất đi ba mẹ lại mất cả anh trai ruột này.
“Anh ở đâu thì em ở đó, nếu không có tiền, bán nhà của ba mẹ đi cũng được.” Sở Nhược Lâm nắm chặt lấy tay cậu, nhỏ giọng nói.
Bấy giờ, Sở Nhược Tồn mới quan sát cẩn thận đứa em trai này, cậu bé hiểu chuyện hơn so với tuổi thật của mình rất nhiều.
“Đi theo anh có thể sẽ không có chỗ ở ổn định, còn có thể gặp phải rất nhiều chuyện kỳ lạ, em không sợ sao?” Sở Nhược Tồn không hề che giấu chuyện nếu đi theo cậu, cậu bé có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.
Sở Nhược Lâm cúi đầu, giọng có chút tủi thân: “Nhưng em còn sợ phải ở một mình hơn, em muốn ở với anh, em không muốn sống với nhà chú nữa.”
Sở Nhược Tồn suy nghĩ một lát rồi nói: “Được, sau này em ở cùng anh, nếu một ngày nào đó em không muốn ở cùng anh nữa, em có thể nói với anh bất cứ lúc nào.”
Gương mặt nhỏ của Sở Nhược Lâm lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Sẽ không đâu, em sẽ sống với anh thật lâu thật lâu, em có thể nấu cơm cho anh, còn biết giặt quần áo nữa!”
“Em chỉ cần học được những tri thức trong sách vở và học cách làm người là được, những chuyện khác cứ thuận theo tự nhiên đi.” Sở Nhược Tồn cũng cười với cậu bé: “Bây giờ chúng ta đi mua vé tàu cao tốc đi.”
“Ơ, chúng ta phải chuyển nhà luôn ạ?” Sở Nhược Lâm ngạc nhiên, không hiểu sao anh trai cậu bé lại đột ngột đổi ý.
“Không phải chuyển nhà, bây giờ chúng ta đi tìm nhà ở gần trường học cho em.” Sở Nhược Tồn vừa mở ứng dụng đặt vé trên điện thoại vừa nói.
Đây cũng là lý do vì sao cậu lại dẫn Sở Nhược Lâm trở về Kinh Châu trong đêm, một khi đã có ràng buộc thì sẽ không thể chỉ lo cho bản thân được.
-
Vụ án của Tưởng Tiễu cuối cùng được kết luận là do bệnh di truyền trong gia đình, vì vụ án này đã lan truyền rộng rãi trên mạng, có độ chú ý cao, cảnh sát đã công bố chi tiết về vụ án trên website chính thức của phân cục.
Đúng như Sở Nhược Tồn từng nói, cho dù được cứu, Tưởng Dục Bình cũng chỉ còn lại một hơi, triệu chứng bệnh không khác gì bị đột quỵ, ông ta đã được Tưởng Dục An đưa vào viện điều dưỡng, từ nay về sau, Sở Nhược Tồn cũng không bận tâm đến chuyện này nữa.
Tưởng Dục An giúp Sở Nhược Lâm giải quyết chuyện nhập học, Sở Nhược Tồn cũng không vội vàng trở về để xử lý căn hộ của Sở gia, hiện tại trở về cũng sẽ không giải quyết được vấn đề, Sở Minh Khang đã sớm coi căn nhà kia thành tài sản riêng của chính mình, muốn ông ta giao ra là chuyện hoàn toàn không thể, nói tóm lại, thời cơ còn chưa tới.
Bọn họ dành ra một ngày để chuyển ra ngoài, vì muốn báo đáp ơn cứu mạng Tưởng Dục Bình, Tưởng Dục An đã gấp rút làm thủ tục sang tên nhà cho Sở Nhược Tồn trong đêm, sợ cậu đổi ý rồi từ chối!
Sau khi dọn vào nhà mới, Sở Nhược Tồn lại đi làm thủ tục chuyển trường cho Sở Nhược Lâm, bận rộn mấy ngày, may mà Sở Nhược Tồn có đủ kiên nhẫn để chuẩn bị chu đáo mọi thứ cần thiết cho em trai đi học.
Hôm nay là ngày đầu tiên Sở Nhược Lâm đến trường mới đi học, Sở Nhược Tồn giống như bao phụ huynh khác, đích thân đưa em trai đến trường, sau khi trao đổi vài câu với chủ nhiệm lớp, giáo viên liền đưa Sở Nhược Lâm vào lớp để làm quen với bạn học mới.
Nghĩ đến những chuyện không vui mà cậu bé đã từng trải qua khi ở trường cũ, Sở Nhược Tồn đứng ngoài cửa sổ nhìn vào trong một lát, sau khi xác nhận cậu bé không bị bạn học xa lánh, cậu mới xoay người rời đi.
Hôm nay cậu có lịch làm việc.
Tưởng Dục An đã bảo Phương Minh sắp xếp công việc cho cậu, ông ta đã giao toàn bộ tư liệu của các show thực tế mà công ty đang có cho cậu để cậu ưu tiên lựa chọn.
Chỉ sau một đêm, tài nguyên của Sở Nhược Tồn đã được sắp xếp ổn thỏa.
Vì đã nhận được chỉ đạo đặc biệt từ sếp lớn, hiện tại Phương Minh hoàn toàn không dám làm lơ Sở Nhược Tồn nữa, hắn không biết giữa ông chủ và Sở Nhược Tồn đã xảy ra chuyện gì, nhưng đãi ngộ mà cậu nhận được thậm chí còn tốt hơn so với nhất ca hiện tại của công ty, theo những gì hắn biết thì toàn bộ show thực tế chất lượng nhất đều được công ty ưu tiên phân hết cho Sở Nhược Tồn.
Hôm nay, Sở Nhược Tồn sẽ ghi hình cho một chương trình thực tế về tình yêu kết hợp với yếu tố suy luận và quan sát.
Không giống lần trước, trong show thực tế lần trước, cậu chỉ là một vai phụ, còn lần này cậu là một khách mời chính thức.
Vừa lên xe, Phương Minh đã nhanh chóng giới thiệu: “Chương trình lần này có tổng cộng năm khách mời, có một người cậu đã từng gặp trước đó, chính là Phong Kỳ.”
Nghe thấy cái tên này, Sở Nhược Tồn lập tức tỉnh táo lại: “Phong Kỳ? Tôi vẫn còn nhớ.” Người này đúng là rất xui xẻo.
Phương Minh vội nhắc nhở: “Trước mặt ảnh đế Phong cậu không thể gọi thẳng tên người ta như thế được, cậu phải gọi là anh Phong!”
Sở Nhược Tồn gật đầu nói: “Ừ, tôi biết rồi.”
Phương Minh thấy dáng vẻ cậu khá ngoan ngoãn, cho nên cũng yên tâm đưa cậu đến địa điểm ghi hình.
Sở Nhược Tồn cười nói: “Được thôi. Anh rất lương thiện.”
Vương Nhất Trạch yên tâm chờ đợi câu tiếp theo, nhưng Sở Nhược Tồn lại không nói gì nữa: “Hết rồi sao?”
Đội phó Uông đẩy hắn ra: “Vậy đến lượt tôi, tôi thì sao tôi thì sao?”
Sở Nhược Tồn nói: “Anh cũng rất lương thiện.”
Đội phó Uông: “Hả? Sao lại giống Vương Nhất Trạch thế?”
“Lương thiện vốn đã là điều hiếm có, một ngày làm ba việc thiện, ba năm trời ắt sẽ ban phước lành.” Sở Nhược Tồn thấy dường như bọn họ cũng nghe hiểu, liền nói thêm: “Mỗi ngày làm ba việc ác, ba năm sau trời ắt giáng tai ương. Cho nên các anh đều không cần nghe đánh giá từ tôi, mỗi người đều sẽ có vận mệnh riêng của chính mình.”
Những người đứng nghe đều bừng tỉnh ngộ, bọn họ làm cảnh sát, mỗi ngày ra ngoài giúp đỡ người dân, đây vốn chính là làm việc thiện, cũng là đang tích đức, Sở tiên sinh nói bọn họ đều là người lương thiện, cũng hoàn toàn không sai, câu nói phía sau càng như minh chứng cho những gì gia đình Tưởng Tiễu đã gây ra, quả báo luôn ứng với đạo trời.
Mọi người liên tục xua tay: “Không cần không cần! Ngài cứ mang về đi.”
Trương Đống Lương càng thêm kính trọng Sở Nhược Tồn: “Sở tiên sinh, để tôi đưa cậu về.”
Sở Nhược Tồn lắc đầu: “Không cần, sẽ có người đưa tôi trở về.”
Vừa mới nhận được tin anh trai mình vẫn còn một hơi thở, Tưởng Dục An liền chạy vội vào, giọng nói mềm hẳn đi, không còn khoảng cách giữa ông chủ và nghệ sĩ như trước nữa: “Nhược Tồn, để tôi đưa cậu về.”
“Được.” Sở Nhược Tồn gật đầu, ôm bình rượu lên xe Tưởng Dục An.
Đám cảnh sát còn ở lại đều đưa mắt nhìn nhau.
Trương Đống Lương khẽ ho một tiếng: “Nếu Tưởng Dục Bình đã không còn nguy hiểm tới tính mạng, vậy thì vụ án này xem như kết thúc rồi.”
Trương Đống Lương thở dài, báo cáo kết án này anh ta nên viết kiểu gì đây?
Trong chiếc xe sang trọng, rất nhiều lần Tưởng Dục An đều lén liếc mắt nhìn bình rượu trong tay Sở Nhược Tồn.
Sở Nhược Tồn hỏi ông ta: “Ông muốn nó à?”
Tưởng Dục An lập tức lắc đầu: “Dĩ nhiên là không cần! Còn cái gì mà việc thiện, sau này tôi nhất định sẽ làm nhiều việc tốt. Đúng rồi, cậu có yêu cầu gì đối với công việc hiện tại không, tôi sẽ sai người đi sắp xếp cẩn thận, không đúng, tôi sẽ đích thân đi sắp xếp cho cậu!”
Sở Nhược Tồn thuận theo nói: “Tôi đã nói với Phương Minh là chỉ muốn tham gia show thực tế, những công việc như ca hát nhảy múa đóng phim vân vân thì không cần.”
Sở Nhược Tồn nói: “Tưởng tổng, sau này em trai tôi sẽ sống cùng với tôi, tôi muốn tìm một nơi khác để ở.’
Tưởng Dục An bắt đầu nảy sinh lòng kính sợ đối với Sở Nhược Tồn: “Có cần tôi giúp sắp xếp trường học cho em trai cậu không? Cậu ta bao lớn rồi?”
Sở Nhược Tồn nói: “Chín tuổi, đang học lớp ba, làm phiền ngài rồi.”
Tưởng Dục An nói: “Tôi có một căn hộ thuộc khu trường điểm trong nội thành, nếu cậu không chê thì ngày mai có thể làm thủ tục chuyển trường luôn.”
“Cảm ơn, làm phiền Tưởng tổng rồi.” Sở Nhược Tồn mỉm cười, lúc này cậu mới thật sự giống một thiếu niên mười chín tuổi vô lo vô nghĩ: “Còn nữa.”
“Còn gì nữa, cậu cứ nói đi.” Tưởng Dục An thầm nghĩ cho dù cậu muốn cổ phần công ty ông ta cũng sẵn sàng nhường lại, gặp một thiên sư có bản lĩnh thật sự như vậy cũng là hiếm có!
“Tôi hy vọng một năm sau có thể chấm dứt hợp đồng với công ty.”
“Không thành vấn đề, ngày mai tôi sẽ bảo bộ phận pháp lý soạn lại hợp đồng mới, mọi thu nhập sẽ được chuyển thẳng đến tài khoản của cậu, công ty sẽ không lấy phần trăm nào cả.”
“Vậy thì tôi xin nhận lòng tốt của ông.”
Sở Nhược Tồn đưa ra kỳ hạn một năm hoàn toàn là vì nguyên chủ và em trai của nguyên chủ, cậu không thể để công sức nguyên chủ vừa mới dốc lòng gây dựng cũng như lượng fan hâm mộ vừa mới tích góp được bị lãng phí, ít nhất cậu phải hoàn thành tâm nguyện ban đầu mà nguyên chủ chưa thể thực hiện được, một khi nguyện vọng ấy được hoàn thành, khế ước vô hình giữa bọn họ cũng sẽ tự nhiên chấm dứt, đến lúc đó cậu sẽ có thể đi làm chuyện mình nên làm.
Trái lại Tưởng Dục An lại cảm thấy yên tâm, nếu Sở Nhược Tồn không đòi hỏi cái gì, ông ta chắc chắn sẽ rất bất an, bây giờ cậu chịu nhận sự trợ giúp của ông ta mới là chuyện tốt.
Sau khi trở về ký túc xá, Sở Nhược Tồn tinh lọc âm khí bên trong bình rượu, sương đen bên trong dần dần biến thành hai luồng khí trắng, ngoan ngoãn co lại nằm yên bên trong bình rượu.
Ban đầu cậu không định quay về thành phố Kinh Châu sớm như vậy, nhưng bây giờ thì khác, cậu đã có thêm một ràng buộc là Sở Nhược Lâm.
Chiều nay cậu đã nghiêm túc hỏi Sở Nhược Lâm: “Sau này em muốn sống ở đâu?”
Cậu cần phải tôn trọng quyết định của đứa trẻ vừa mất đi ba mẹ lại mất cả anh trai ruột này.
“Anh ở đâu thì em ở đó, nếu không có tiền, bán nhà của ba mẹ đi cũng được.” Sở Nhược Lâm nắm chặt lấy tay cậu, nhỏ giọng nói.
Bấy giờ, Sở Nhược Tồn mới quan sát cẩn thận đứa em trai này, cậu bé hiểu chuyện hơn so với tuổi thật của mình rất nhiều.
“Đi theo anh có thể sẽ không có chỗ ở ổn định, còn có thể gặp phải rất nhiều chuyện kỳ lạ, em không sợ sao?” Sở Nhược Tồn không hề che giấu chuyện nếu đi theo cậu, cậu bé có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.
Sở Nhược Lâm cúi đầu, giọng có chút tủi thân: “Nhưng em còn sợ phải ở một mình hơn, em muốn ở với anh, em không muốn sống với nhà chú nữa.”
Sở Nhược Tồn suy nghĩ một lát rồi nói: “Được, sau này em ở cùng anh, nếu một ngày nào đó em không muốn ở cùng anh nữa, em có thể nói với anh bất cứ lúc nào.”
Gương mặt nhỏ của Sở Nhược Lâm lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Sẽ không đâu, em sẽ sống với anh thật lâu thật lâu, em có thể nấu cơm cho anh, còn biết giặt quần áo nữa!”
“Em chỉ cần học được những tri thức trong sách vở và học cách làm người là được, những chuyện khác cứ thuận theo tự nhiên đi.” Sở Nhược Tồn cũng cười với cậu bé: “Bây giờ chúng ta đi mua vé tàu cao tốc đi.”
“Ơ, chúng ta phải chuyển nhà luôn ạ?” Sở Nhược Lâm ngạc nhiên, không hiểu sao anh trai cậu bé lại đột ngột đổi ý.
“Không phải chuyển nhà, bây giờ chúng ta đi tìm nhà ở gần trường học cho em.” Sở Nhược Tồn vừa mở ứng dụng đặt vé trên điện thoại vừa nói.
Đây cũng là lý do vì sao cậu lại dẫn Sở Nhược Lâm trở về Kinh Châu trong đêm, một khi đã có ràng buộc thì sẽ không thể chỉ lo cho bản thân được.
-
Vụ án của Tưởng Tiễu cuối cùng được kết luận là do bệnh di truyền trong gia đình, vì vụ án này đã lan truyền rộng rãi trên mạng, có độ chú ý cao, cảnh sát đã công bố chi tiết về vụ án trên website chính thức của phân cục.
Đúng như Sở Nhược Tồn từng nói, cho dù được cứu, Tưởng Dục Bình cũng chỉ còn lại một hơi, triệu chứng bệnh không khác gì bị đột quỵ, ông ta đã được Tưởng Dục An đưa vào viện điều dưỡng, từ nay về sau, Sở Nhược Tồn cũng không bận tâm đến chuyện này nữa.
Tưởng Dục An giúp Sở Nhược Lâm giải quyết chuyện nhập học, Sở Nhược Tồn cũng không vội vàng trở về để xử lý căn hộ của Sở gia, hiện tại trở về cũng sẽ không giải quyết được vấn đề, Sở Minh Khang đã sớm coi căn nhà kia thành tài sản riêng của chính mình, muốn ông ta giao ra là chuyện hoàn toàn không thể, nói tóm lại, thời cơ còn chưa tới.
Bọn họ dành ra một ngày để chuyển ra ngoài, vì muốn báo đáp ơn cứu mạng Tưởng Dục Bình, Tưởng Dục An đã gấp rút làm thủ tục sang tên nhà cho Sở Nhược Tồn trong đêm, sợ cậu đổi ý rồi từ chối!
Sau khi dọn vào nhà mới, Sở Nhược Tồn lại đi làm thủ tục chuyển trường cho Sở Nhược Lâm, bận rộn mấy ngày, may mà Sở Nhược Tồn có đủ kiên nhẫn để chuẩn bị chu đáo mọi thứ cần thiết cho em trai đi học.
Hôm nay là ngày đầu tiên Sở Nhược Lâm đến trường mới đi học, Sở Nhược Tồn giống như bao phụ huynh khác, đích thân đưa em trai đến trường, sau khi trao đổi vài câu với chủ nhiệm lớp, giáo viên liền đưa Sở Nhược Lâm vào lớp để làm quen với bạn học mới.
Nghĩ đến những chuyện không vui mà cậu bé đã từng trải qua khi ở trường cũ, Sở Nhược Tồn đứng ngoài cửa sổ nhìn vào trong một lát, sau khi xác nhận cậu bé không bị bạn học xa lánh, cậu mới xoay người rời đi.
Hôm nay cậu có lịch làm việc.
Tưởng Dục An đã bảo Phương Minh sắp xếp công việc cho cậu, ông ta đã giao toàn bộ tư liệu của các show thực tế mà công ty đang có cho cậu để cậu ưu tiên lựa chọn.
Chỉ sau một đêm, tài nguyên của Sở Nhược Tồn đã được sắp xếp ổn thỏa.
Vì đã nhận được chỉ đạo đặc biệt từ sếp lớn, hiện tại Phương Minh hoàn toàn không dám làm lơ Sở Nhược Tồn nữa, hắn không biết giữa ông chủ và Sở Nhược Tồn đã xảy ra chuyện gì, nhưng đãi ngộ mà cậu nhận được thậm chí còn tốt hơn so với nhất ca hiện tại của công ty, theo những gì hắn biết thì toàn bộ show thực tế chất lượng nhất đều được công ty ưu tiên phân hết cho Sở Nhược Tồn.
Hôm nay, Sở Nhược Tồn sẽ ghi hình cho một chương trình thực tế về tình yêu kết hợp với yếu tố suy luận và quan sát.
Không giống lần trước, trong show thực tế lần trước, cậu chỉ là một vai phụ, còn lần này cậu là một khách mời chính thức.
Vừa lên xe, Phương Minh đã nhanh chóng giới thiệu: “Chương trình lần này có tổng cộng năm khách mời, có một người cậu đã từng gặp trước đó, chính là Phong Kỳ.”
Nghe thấy cái tên này, Sở Nhược Tồn lập tức tỉnh táo lại: “Phong Kỳ? Tôi vẫn còn nhớ.” Người này đúng là rất xui xẻo.
Phương Minh vội nhắc nhở: “Trước mặt ảnh đế Phong cậu không thể gọi thẳng tên người ta như thế được, cậu phải gọi là anh Phong!”
Sở Nhược Tồn gật đầu nói: “Ừ, tôi biết rồi.”
Phương Minh thấy dáng vẻ cậu khá ngoan ngoãn, cho nên cũng yên tâm đưa cậu đến địa điểm ghi hình.
15
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
