0 chữ
Chương 30
Chương 30: Thay đổi tam quan
EDIT: HẠ
Người thường có lẽ sẽ không thể nhìn thấy, nhưng Sở Nhược Tồn lại có thể nhìn ra, thứ đang rút đi không phải là sinh mệnh của Tưởng Dục Bình, mà là tinh khí của ông ta. Một màn sương đen quấn chặt quanh cổ ông ta, tham lam hút lấy lực sinh mệnh.
Tiểu Lý và các cảnh sát khác muốn nổ súng với hung thủ, nhưng lại không có mục tiêu rõ ràng, muốn vọt vào trong phòng, nhưng cánh cửa kia dù đạp thế nào cũng không mở ra được.
Sở Nhược Tồn nói: “Các anh lùi lại một bước đi.”
Đám người Tiểu Lý lập tức nhường đường cho cậu.
Cánh cửa tất cả mọi người đều không mở ra được, vậy mà sau khi Sở Nhược Tồn chạm nhẹ một cái, nó đã lập tức mở ra.
Tưởng Dục An đã bị dáng vẻ hiện tại của anh trai dọa cho chết lặng, giọng nói cũng đang run rẩy, ông ta đã tận mắt nhìn thấy ngay cả cảnh sát cũng không làm gì được, cho nên chỉ có thể đặt hết hy vọng lên người Sở Nhược Tồn.
Tiểu Lý và các cảnh sát khác lập tức vọt vào, nhưng không ai trong bọn họ có thể chạm được vào người Tưởng Dục Bình.
“Ông ta đang bị treo bằng dây thép đúng không? Chúng ta mau đi kiểm tra.”
Chứng kiến hơi thở của Tưởng Dục An càng lúc càng yếu, thân thể ông ta cũng gầy rộc đi thấy rõ, khung cảnh quái dị này khiến ai nấy đều cảm thấy hoảng sợ!
“Không nhìn thấy dây thép! Ông ta, ông ta không phải bị treo lên, rốt cuộc ông ta đã lơ lửng trên đó bằng cách nào?”
Sở Nhược Tồn nói với đám Tiểu Lý: “Các anh đi xem tình hình đám người đội trưởng Trương đi, tôi sẽ xử lý con lệ quỷ này.”
Các cảnh sát nhân dân luôn tin vào khoa học rốt cuộc vẫn phải nghe đến những lời lẽ hết sức phản khoa học này.
Tiểu Lý lo lắng nói: “Anh Tôn, anh Lưu, các anh vào nhà xem tình hình của đội trưởng Trương đi, tôi ở lại đây trông chừng là được!”
Mà Sở Nhược Tồn lại chỉ ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tưởng Dục Bình.
Tưởng Dục An đã nhìn ra Sở Nhược Tồn có được năng lực đặc biệt, chút ánh mắt này ông ta vẫn phải có, đối mặt với nghệ sĩ nhà mình, giọng điệu ông ta hiếm khi trở nên hèn mọn: “Sở Nhược Tồn, nếu cậu có thể cứu anh trai tôi, sau này tất cả tài nguyên trong công ty cậu có thể tùy ý lựa chọn, không đúng, tôi sẽ trả thù lao cho cậu, 100 vạn đủ không?”
Sở Nhược Tồn liếc ông ta một cái, lắc đầu nói: “Tiền không phải vấn đề, chỉ là vận số ban đầu của anh trai ông đã cạn rồi.”
Cậu đến đây cũng không phải vì cứu Tưởng Dục Bình, mà là vì con Lệ Quỷ đã thành hình này.
Tưởng Dục An đã vội đến mức suýt quỳ xuống: “Cầu xin cậu, chỉ cần cứu lấy mạng của anh ấy!”
Mặc dù anh trai ông ta cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, nhưng làm em trai, ông ta cũng không thể thấy chết mà không cứu.
Sở Nhược Tồn dịch khỏi vị trí, nói: “Tôi sẽ thử, nhưng nếu cứu được, tôi cũng chỉ có thể bảo đảm ông ta sẽ giữ được một hơi, không thể bảo đảm những thứ khác.”
Lúc này, khuôn mặt Tưởng Dục Bình đã tím tái vặn vẹo, muốn bao nhiêu đáng sợ liền có bấy nhiêu, mà càng đáng sợ hơn so với thứ này chính là con lệ quỷ không hình không bóng có thể khiến người ta sợ vỡ mật kia.
“Được, được, chỉ cần cậu có thể cứu, cho dù còn một hơi cũng được!” Tưởng Dục An thật sự rất sợ hãi.
Sở Nhược Tồn đặt lòng bàn tay dán lên mặt sàn.
Tiểu Lý và mấy cảnh sát còn ở lại bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí ấm áp đang bao quanh bọn họ, xua tan cái lạnh quỷ dị vừa rồi, đèn trong nhà và cả ngoài sân cũng lần lượt sáng lên!
Cảnh sát đã đi vào nhà trước đó cũng chạy vội ra: “Đội trưởng Trương tỉnh rồi!”
Cho dù đám người đội trưởng Trương đã tỉnh, nhưng Tưởng Dục Bình vẫn bị siết chặt cổ, không hề có dấu hiệu bị buông ra.
Sở Nhược Tồn vẽ một trận đồ bát quái trên không trung, Tưởng Dục Bình đã không còn giãy giụa đột nhiên rơi thẳng từ trên không trung xuống, đám người Tiểu Lý và Tưởng Dục An lập tức chạy tới đỡ người, nhưng vẫn chậm một bước, Tưởng Dục Bình vẫn rơi mạnh xuống mặt đất, nghe thôi cũng thấy đau rồi.
Vừa nhìn thấy khuôn mặt ông ta, Tiểu Lý lập tức giật mình hô ra tiếng, dáng vẻ hiện tại của ông ta giống hệt với tử trạng của Tưởng Tiễu, chẳng qua ông ta vẫn còn thoi thóp thở, người vẫn còn sống!
Sở Nhược Tồn không để tâm đến những người khác, lúc này, luồng âm khí lạnh lẽo kia đã chuyển hướng công kích về phía Sở Nhược Tồn, nó hóa thành một vuốt sắc màu đen, móng vuốt sắc bén chém về phía Sở Nhược Tồn, người sau lại nhẹ nhàng nghiêng mình tránh né.
Sau khi tấn công thất bại, vuốt sắc màu đen lại vòng ra phía sau Sở Nhược Tồn, muốn đâm thủng người cậu từ phía sau, nhưng sau lưng Sở Nhược Tồn như có đôi mắt, ngay khi vuốt sắc sắp đâm vào chỗ trái tim cậu, cậu đã kịp giơ tay bắt lấy nó.
Luồng khí màu đen không thể thoát khỏi bàn tay Sở Nhược Tồn, nó không ngừng thay đổi hình dạng, giãy giụa muốn thoát khỏi khống chế của Sở Nhược Tồn, đáng tiếc tất cả đều vô dụng, từ trước đến nay chưa từng có con quỷ nào có thể thoát khỏi tay cậu, con lệ quỷ hôm nay cũng không phải ngoại lệ.
Luồng khí màu đen bị Sở Nhược Tồn vo thành một khối, cậu đi vào trong nhà tìm một chai rượu tây đã bị uống gần hết, đổ hết chỗ rượu quý còn lại ra ngoài, sau đó dán lên thân bình một lá bùa mà cậu đã vẽ từ trước, cuối cùng mới nhét luồng khí đen kia vào bên trong.
Đợi Sở Nhược Tồn làm xong tất cả ngẩng đầu, bên cạnh cậu đã vây quanh một đám người, Trương Đống Lương, Tiểu Lý, Vương Nhất Trạch, đám người đội phó Uông, tất cả đều nhìn chằm chằm vào bình rượu, lúc cậu đưa bình rượu về phía trước, đám người vây quanh lập tức lui lại phía sau, trên mặt đều là thần sắc hoảng sợ.
Tiểu Lý cười gượng xoa dịu không khí: “Cậu đừng đùa nữa, lỡ thứ này chạy ra ngoài thì sao?”
Sở Nhược Tồn vô tội nói: “Tôi chỉ muốn cho các anh nhìn thấy hung thủ thôi mà.”
Lúc đám người Trương Đống Lương tỉnh lại, bọn họ lập tức nhìn thấy cảnh tượng Sở Nhược Tồn đang chiến đấu với một luồng sương đen, hoàn toàn không nhìn thấy con lệ quỷ nào cả. Trước khi Sở Nhược Tồn tới đây, anh ta đã phải chịu tra tấn tinh thần trong suốt nửa tiếng đồng hồ, có khổ mà không nói nổi, lúc ấy anh ta chỉ hận không thể trực tiếp chết quách đi cho xong, thà để anh ta ra chiến trường chiến đấu đến chết còn dễ chịu hơn, sau đó anh ta không rõ vì sao bản thân lại ngất đi, lúc tỉnh lại thì cơ thể đã không còn lạnh cứng như trước rồi. Đến tận bây giờ, anh ta vẫn còn chưa kịp hoàn hồn sau khi đã tìm được đường sống trong chỗ chết.
Anh ta vẫn còn sống!
Và điều này cũng đồng nghĩa với việc, anh ta buộc phải chấp nhận một thế giới quan hoàn toàn mới, điều mà trước đó anh ta luôn không muốn thừa nhận. Đây đúng là minh chứng cho câu: Không đâm vào tường sẽ không quay đầu lại, mà một khi đâm rồi thì sẽ biết thế nào là đau.
Vụ việc coi như đã được giải quyết, phòng khách rộng thoáng giống như vừa trải qua một trận gió lốc, đồ đạc bên trong đã hoàn toàn hỗn loạn.
Trương Đống Lương là người có chức vụ cao nhất ở đây, hiện tại mặc dù cảm thấy xấu hổ, nhưng anh ta vẫn gạt bỏ thể diện, đi lên nói chuyện với Sở Nhược Tồn.
“Xin lỗi, Sở tiên sinh, lúc trước lẽ ra tôi nên tin lời cậu.” Ngay cả cách xưng hô của anh ta đối với Sở Nhược Tồn cũng đã thay đổi, đủ để thấy chuyện vừa rồi đã để lại ấn tượng sâu sắc đến mức nào đối với anh ta, đến tận bây giờ phần cổ vừa bị khí đen quấn quanh của anh ta vẫn còn truyền đến cơn đau âm ỉ, trên cổ cũng có một mảng xanh tím rõ ràng.
Ba người đội phó Uông cũng có vết bầm tím, tất cả đều xuất hiện ở cổ, trông vô cùng khủng bố.
Sở Nhược Tồn cũng không để bụng, người thường vốn cũng không nên biết đến những chuyện như thế này.
Cậu nói với Trương Đống Lương: “Anh đưa tay ra đi.”
Trương Đống Lương do dự một chút, cuối cùng vẫn chìa tay ra, bàn tay Sở Nhược Tồn nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay anh ta, một luồng khí ấm áp lập tức truyền vào trong cơ thể, anh ta cảm thấy phần cổ nóng lên, quá trình này chỉ kéo dài ước chừng hai giây, nhưng lại khiến anh ta thoải mái đến mức không thể diễn tả thành lời, chỉ có người từng trải qua mới có thể hiểu được cảm giác huyền diệu khó giải thích này.
Sở Nhược Tồn thu tay lại, nhìn thẳng vào mắt Trương Đống Lương nói: “Đội trưởng Trương, cứng quá thì dễ gãy, có đôi khi cần phải biết dung hòa giữa cương và nhu.”
Trương Đống Lương có thể cảm nhận được rõ ràng, ánh mắt của Sở Nhược Tồn không phải là nhìn, mà là đang quan sát, từ trong ra ngoài, anh ta không rõ đây là cảm giác gì, chỉ cảm thấy nó rất kỳ diệu.
“Cảm ơn, tôi hiểu rồi.”
Ánh mắt Sở Nhược Tồn chuyển qua ba người còn lại: “Các anh cũng đưa tay cho tôi.”
Toàn bộ quá trình vừa rồi, bọn họ đều đứng ở bên ngoài quan sát, cho nên có thể nhìn thấy rõ ràng, ngay sau khi Sở Nhược Tồn đặt tay lên tay của đội trưởng Trương, vết bầm trên cổ anh ta lập tức biến mất, hiệu quả gần như ngay lập tức, thật sự quá thần kỳ!
“Được được được!” Ba người tranh nhau chìa tay ra.
Sở Nhược Tồn lần lượt xua tan âm khí trên cổ cho từng người: “Về nhà nhớ uống nhiều nước ấm.”
“Sở tiên sinh, cậu không định xem tướng cho chúng tôi sao?” Vương Nhất Trạch không hổ là chàng trai ngay thẳng nhất trong đội, trực tiếp nghĩ gì nói nấy.
Người thường có lẽ sẽ không thể nhìn thấy, nhưng Sở Nhược Tồn lại có thể nhìn ra, thứ đang rút đi không phải là sinh mệnh của Tưởng Dục Bình, mà là tinh khí của ông ta. Một màn sương đen quấn chặt quanh cổ ông ta, tham lam hút lấy lực sinh mệnh.
Tiểu Lý và các cảnh sát khác muốn nổ súng với hung thủ, nhưng lại không có mục tiêu rõ ràng, muốn vọt vào trong phòng, nhưng cánh cửa kia dù đạp thế nào cũng không mở ra được.
Sở Nhược Tồn nói: “Các anh lùi lại một bước đi.”
Đám người Tiểu Lý lập tức nhường đường cho cậu.
Cánh cửa tất cả mọi người đều không mở ra được, vậy mà sau khi Sở Nhược Tồn chạm nhẹ một cái, nó đã lập tức mở ra.
Tưởng Dục An đã bị dáng vẻ hiện tại của anh trai dọa cho chết lặng, giọng nói cũng đang run rẩy, ông ta đã tận mắt nhìn thấy ngay cả cảnh sát cũng không làm gì được, cho nên chỉ có thể đặt hết hy vọng lên người Sở Nhược Tồn.
“Ông ta đang bị treo bằng dây thép đúng không? Chúng ta mau đi kiểm tra.”
Chứng kiến hơi thở của Tưởng Dục An càng lúc càng yếu, thân thể ông ta cũng gầy rộc đi thấy rõ, khung cảnh quái dị này khiến ai nấy đều cảm thấy hoảng sợ!
“Không nhìn thấy dây thép! Ông ta, ông ta không phải bị treo lên, rốt cuộc ông ta đã lơ lửng trên đó bằng cách nào?”
Sở Nhược Tồn nói với đám Tiểu Lý: “Các anh đi xem tình hình đám người đội trưởng Trương đi, tôi sẽ xử lý con lệ quỷ này.”
Các cảnh sát nhân dân luôn tin vào khoa học rốt cuộc vẫn phải nghe đến những lời lẽ hết sức phản khoa học này.
Tiểu Lý lo lắng nói: “Anh Tôn, anh Lưu, các anh vào nhà xem tình hình của đội trưởng Trương đi, tôi ở lại đây trông chừng là được!”
Tưởng Dục An đã nhìn ra Sở Nhược Tồn có được năng lực đặc biệt, chút ánh mắt này ông ta vẫn phải có, đối mặt với nghệ sĩ nhà mình, giọng điệu ông ta hiếm khi trở nên hèn mọn: “Sở Nhược Tồn, nếu cậu có thể cứu anh trai tôi, sau này tất cả tài nguyên trong công ty cậu có thể tùy ý lựa chọn, không đúng, tôi sẽ trả thù lao cho cậu, 100 vạn đủ không?”
Sở Nhược Tồn liếc ông ta một cái, lắc đầu nói: “Tiền không phải vấn đề, chỉ là vận số ban đầu của anh trai ông đã cạn rồi.”
Cậu đến đây cũng không phải vì cứu Tưởng Dục Bình, mà là vì con Lệ Quỷ đã thành hình này.
Tưởng Dục An đã vội đến mức suýt quỳ xuống: “Cầu xin cậu, chỉ cần cứu lấy mạng của anh ấy!”
Mặc dù anh trai ông ta cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, nhưng làm em trai, ông ta cũng không thể thấy chết mà không cứu.
Lúc này, khuôn mặt Tưởng Dục Bình đã tím tái vặn vẹo, muốn bao nhiêu đáng sợ liền có bấy nhiêu, mà càng đáng sợ hơn so với thứ này chính là con lệ quỷ không hình không bóng có thể khiến người ta sợ vỡ mật kia.
“Được, được, chỉ cần cậu có thể cứu, cho dù còn một hơi cũng được!” Tưởng Dục An thật sự rất sợ hãi.
Sở Nhược Tồn đặt lòng bàn tay dán lên mặt sàn.
Tiểu Lý và mấy cảnh sát còn ở lại bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí ấm áp đang bao quanh bọn họ, xua tan cái lạnh quỷ dị vừa rồi, đèn trong nhà và cả ngoài sân cũng lần lượt sáng lên!
Cảnh sát đã đi vào nhà trước đó cũng chạy vội ra: “Đội trưởng Trương tỉnh rồi!”
Cho dù đám người đội trưởng Trương đã tỉnh, nhưng Tưởng Dục Bình vẫn bị siết chặt cổ, không hề có dấu hiệu bị buông ra.
Sở Nhược Tồn vẽ một trận đồ bát quái trên không trung, Tưởng Dục Bình đã không còn giãy giụa đột nhiên rơi thẳng từ trên không trung xuống, đám người Tiểu Lý và Tưởng Dục An lập tức chạy tới đỡ người, nhưng vẫn chậm một bước, Tưởng Dục Bình vẫn rơi mạnh xuống mặt đất, nghe thôi cũng thấy đau rồi.
Vừa nhìn thấy khuôn mặt ông ta, Tiểu Lý lập tức giật mình hô ra tiếng, dáng vẻ hiện tại của ông ta giống hệt với tử trạng của Tưởng Tiễu, chẳng qua ông ta vẫn còn thoi thóp thở, người vẫn còn sống!
Sở Nhược Tồn không để tâm đến những người khác, lúc này, luồng âm khí lạnh lẽo kia đã chuyển hướng công kích về phía Sở Nhược Tồn, nó hóa thành một vuốt sắc màu đen, móng vuốt sắc bén chém về phía Sở Nhược Tồn, người sau lại nhẹ nhàng nghiêng mình tránh né.
Sau khi tấn công thất bại, vuốt sắc màu đen lại vòng ra phía sau Sở Nhược Tồn, muốn đâm thủng người cậu từ phía sau, nhưng sau lưng Sở Nhược Tồn như có đôi mắt, ngay khi vuốt sắc sắp đâm vào chỗ trái tim cậu, cậu đã kịp giơ tay bắt lấy nó.
Luồng khí màu đen không thể thoát khỏi bàn tay Sở Nhược Tồn, nó không ngừng thay đổi hình dạng, giãy giụa muốn thoát khỏi khống chế của Sở Nhược Tồn, đáng tiếc tất cả đều vô dụng, từ trước đến nay chưa từng có con quỷ nào có thể thoát khỏi tay cậu, con lệ quỷ hôm nay cũng không phải ngoại lệ.
Luồng khí màu đen bị Sở Nhược Tồn vo thành một khối, cậu đi vào trong nhà tìm một chai rượu tây đã bị uống gần hết, đổ hết chỗ rượu quý còn lại ra ngoài, sau đó dán lên thân bình một lá bùa mà cậu đã vẽ từ trước, cuối cùng mới nhét luồng khí đen kia vào bên trong.
Đợi Sở Nhược Tồn làm xong tất cả ngẩng đầu, bên cạnh cậu đã vây quanh một đám người, Trương Đống Lương, Tiểu Lý, Vương Nhất Trạch, đám người đội phó Uông, tất cả đều nhìn chằm chằm vào bình rượu, lúc cậu đưa bình rượu về phía trước, đám người vây quanh lập tức lui lại phía sau, trên mặt đều là thần sắc hoảng sợ.
Tiểu Lý cười gượng xoa dịu không khí: “Cậu đừng đùa nữa, lỡ thứ này chạy ra ngoài thì sao?”
Sở Nhược Tồn vô tội nói: “Tôi chỉ muốn cho các anh nhìn thấy hung thủ thôi mà.”
Lúc đám người Trương Đống Lương tỉnh lại, bọn họ lập tức nhìn thấy cảnh tượng Sở Nhược Tồn đang chiến đấu với một luồng sương đen, hoàn toàn không nhìn thấy con lệ quỷ nào cả. Trước khi Sở Nhược Tồn tới đây, anh ta đã phải chịu tra tấn tinh thần trong suốt nửa tiếng đồng hồ, có khổ mà không nói nổi, lúc ấy anh ta chỉ hận không thể trực tiếp chết quách đi cho xong, thà để anh ta ra chiến trường chiến đấu đến chết còn dễ chịu hơn, sau đó anh ta không rõ vì sao bản thân lại ngất đi, lúc tỉnh lại thì cơ thể đã không còn lạnh cứng như trước rồi. Đến tận bây giờ, anh ta vẫn còn chưa kịp hoàn hồn sau khi đã tìm được đường sống trong chỗ chết.
Anh ta vẫn còn sống!
Và điều này cũng đồng nghĩa với việc, anh ta buộc phải chấp nhận một thế giới quan hoàn toàn mới, điều mà trước đó anh ta luôn không muốn thừa nhận. Đây đúng là minh chứng cho câu: Không đâm vào tường sẽ không quay đầu lại, mà một khi đâm rồi thì sẽ biết thế nào là đau.
Vụ việc coi như đã được giải quyết, phòng khách rộng thoáng giống như vừa trải qua một trận gió lốc, đồ đạc bên trong đã hoàn toàn hỗn loạn.
Trương Đống Lương là người có chức vụ cao nhất ở đây, hiện tại mặc dù cảm thấy xấu hổ, nhưng anh ta vẫn gạt bỏ thể diện, đi lên nói chuyện với Sở Nhược Tồn.
“Xin lỗi, Sở tiên sinh, lúc trước lẽ ra tôi nên tin lời cậu.” Ngay cả cách xưng hô của anh ta đối với Sở Nhược Tồn cũng đã thay đổi, đủ để thấy chuyện vừa rồi đã để lại ấn tượng sâu sắc đến mức nào đối với anh ta, đến tận bây giờ phần cổ vừa bị khí đen quấn quanh của anh ta vẫn còn truyền đến cơn đau âm ỉ, trên cổ cũng có một mảng xanh tím rõ ràng.
Ba người đội phó Uông cũng có vết bầm tím, tất cả đều xuất hiện ở cổ, trông vô cùng khủng bố.
Sở Nhược Tồn cũng không để bụng, người thường vốn cũng không nên biết đến những chuyện như thế này.
Cậu nói với Trương Đống Lương: “Anh đưa tay ra đi.”
Trương Đống Lương do dự một chút, cuối cùng vẫn chìa tay ra, bàn tay Sở Nhược Tồn nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay anh ta, một luồng khí ấm áp lập tức truyền vào trong cơ thể, anh ta cảm thấy phần cổ nóng lên, quá trình này chỉ kéo dài ước chừng hai giây, nhưng lại khiến anh ta thoải mái đến mức không thể diễn tả thành lời, chỉ có người từng trải qua mới có thể hiểu được cảm giác huyền diệu khó giải thích này.
Sở Nhược Tồn thu tay lại, nhìn thẳng vào mắt Trương Đống Lương nói: “Đội trưởng Trương, cứng quá thì dễ gãy, có đôi khi cần phải biết dung hòa giữa cương và nhu.”
Trương Đống Lương có thể cảm nhận được rõ ràng, ánh mắt của Sở Nhược Tồn không phải là nhìn, mà là đang quan sát, từ trong ra ngoài, anh ta không rõ đây là cảm giác gì, chỉ cảm thấy nó rất kỳ diệu.
“Cảm ơn, tôi hiểu rồi.”
Ánh mắt Sở Nhược Tồn chuyển qua ba người còn lại: “Các anh cũng đưa tay cho tôi.”
Toàn bộ quá trình vừa rồi, bọn họ đều đứng ở bên ngoài quan sát, cho nên có thể nhìn thấy rõ ràng, ngay sau khi Sở Nhược Tồn đặt tay lên tay của đội trưởng Trương, vết bầm trên cổ anh ta lập tức biến mất, hiệu quả gần như ngay lập tức, thật sự quá thần kỳ!
“Được được được!” Ba người tranh nhau chìa tay ra.
Sở Nhược Tồn lần lượt xua tan âm khí trên cổ cho từng người: “Về nhà nhớ uống nhiều nước ấm.”
“Sở tiên sinh, cậu không định xem tướng cho chúng tôi sao?” Vương Nhất Trạch không hổ là chàng trai ngay thẳng nhất trong đội, trực tiếp nghĩ gì nói nấy.
8
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
