0 chữ
Chương 9
Chương 9
Editor: SoleilNguyen
Lúc rời đi đã chuẩn bị ở nhà nghỉ ngơi bốn năm ngày, không ngờ ngay trong ngày đã bị một cuộc điện thoại của ông chủ mới gọi quay về.
Bước ra khỏi sân bay, tài xế đã đợi sẵn. Ở Hoa Thành có nhiều người nhận ra khuôn mặt này, cậu không thể che giấu sơ sài rồi đi lang thang khắp phố như ở quê được.
Phòng khách sáng trưng, Tề Hằng quả nhiên đang ngồi trên sofa hút thuốc. Cười khẩy: "Chịu về rồi à?"
"Ừ." Tâm trạng Cố Kiêu không tốt, không muốn nói nhiều.
Tề Hằng nheo mắt lại.
Mối quan hệ tiền tài giữa họ đã kéo dài hơn nửa năm, nhiều lúc chỉ cần một biểu cảm của Tề Hằng là Cố Kiêu đã có thể đoán được ý hắn —— ví dụ như bây giờ.
Cố Kiêu im lặng đi tới.
Tề Hằng hài lòng, vươn tay giữ lấy eo cậu, kéo vào lòng: "Chạy lung tung khắp nơi, hửm?"
Cố Kiêu rũ mi mắt xuống, tỏ vẻ mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm. Tề Hằng quen cửa quen nẻo hôn lên, cạy mở hàm răng của cậu, lưỡi quấn lấy lưỡi.
Cố Kiêu khẽ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng tối nay đã qua được hơn phân nửa rồi. Rõ ràng cậu đã thả lỏng quá sớm, khóe môi bất ngờ truyền đến một cơn đau nhói, mùi máu tanh theo đó lan ra trong khoang miệng.
Tề Hằng liên tục liếʍ vết thương của cậu, từ cổ họng phát ra tiếng cười mơ hồ: "Đây là trừng phạt."
Suốt quá trình Tề Hằng đều ra tay rất nặng, để lại trên người Cố Kiêu một loạt vết bầm và dấu nước. Cố Kiêu nhắm mắt, khẽ cau mày, ngón tay lún vào gối, chỉ thỉnh thoảng hơi thở mới loạn nhịp.
Tề Hằng véo cằm cậu, cười híp mắt bắt Cố Kiêu mở mắt.
Cố Kiêu từ từ mở mắt, ánh sáng rực rỡ trong đáy mắt cậu, là lửa hoang cháy lan ra đồng cỏ, là bướm phá kén, tràn đầy sức sống rực rỡ.
Tề Hằng không hề tức giận, hơn nửa năm nay, hắn như một thợ làm vườn cắt tỉa Cố Kiêu, từng chút một loại bỏ những cành cây thừa thãi, nhổ hết những cái gai đâm tay. Ban đầu tính cách Cố Kiêu còn rất dữ dội, như một con báo nhỏ khó dây vào, mỗi lần họ lên giường đều chẳng khác gì đánh nhau.
Bây giờ thì sao? Cố Kiêu trên giường luôn ngoan ngoãn im lặng, là một món đồ chơi mà hắn sử dụng thành thạo nhất.
Tâm trạng Tề Hằng rất tốt, sau khi tắm xong vẫn muốn ôm Cố Kiêu, tay lần mò từ ngoài bộ đồ ngủ trắng vào bên trong.
Cố Kiêu giữ chặt bàn tay đang di chuyển trên eo bụng mình, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Anh bán tôi cho Mục Tử Tuy rồi à?"
Tề Hằng hờ hững "Ừ" một tiếng.
Mấy năm trước Mục Tử Tuy đã thành lập phòng thu âm của mình ở khu CBD, sau đó Tề Hằng đã mua lại mấy tầng phía dưới phòng thu, biến nó thành một công ty điện ảnh chơi cho vui. Hắn thản nhiên nói: "Cậu ấy muốn thì cho thôi, cậu ngoan một chút, hiểu không?"
Đối với người của công ty điện ảnh Tề Hằng, việc đổi chủ không khác gì một trận động đất giữa ngày nắng đẹp. Còn đối với phòng thu âm của Mục Tử Tuy, chẳng qua là phòng thu của mình mở rộng thêm vài tầng xuống dưới.
Khi Cố Kiêu bấm thang máy theo thói quen vẫn bấm tầng cũ, một nhóm công nhân đang tháo dỡ tên của công ty điện ảnh trước kia.
Cậu nhìn hai giây rồi mới phản ứng lại, một lần nữa bước vào thang máy bấm lên tầng 21.
Sau quầy lễ tân có tên của phòng thu, một chuỗi ký tự nước ngoài, Rella, trông khá có tính thiết kế. Chị lễ tân nhận ra Cố Kiêu, cười hỏi xin chữ ký của cậu.
Cố Kiêu cúi đầu ký tên cho cô, vừa nói: "Tôi tìm Mục tiền bối."
"Anh Mục đúng không ạ?" Cô lễ tân cười tươi cất chữ ký đi: "Chị Trương đã dặn rồi, Kiêu Kiêu cứ vào thẳng đi ạ."
Cố Kiêu ở bên ngoài suy nghĩ một lúc, rồi mới gõ cửa: "Ông chủ."
"Vào đi."
Cố Kiêu đẩy cửa bước vào.
Mục Tử Tuy đứng trước cửa sổ sát đất, quay lưng về phía cậu.
Cố Kiêu cố tình bước đi nặng hơn, dừng lại phía sau Mục Tử Tuy, rồi gọi một tiếng nữa.
Mục Tử Tuy quay người lại, yên lặng nhìn cậu chằm chằm: "Cậu và Tề Hằng hủy bỏ thỏa thuận đi."
"Thỏa thuận gì?"
"Nhất định phải để tôi nói thẳng sao?" Người đó cúi đầu, ngón tay hơi lạnh lướt qua đôi môi Cố Kiêu: "Tôi không muốn cậu bị người khác vấy bẩn."
Lúc rời đi đã chuẩn bị ở nhà nghỉ ngơi bốn năm ngày, không ngờ ngay trong ngày đã bị một cuộc điện thoại của ông chủ mới gọi quay về.
Bước ra khỏi sân bay, tài xế đã đợi sẵn. Ở Hoa Thành có nhiều người nhận ra khuôn mặt này, cậu không thể che giấu sơ sài rồi đi lang thang khắp phố như ở quê được.
Phòng khách sáng trưng, Tề Hằng quả nhiên đang ngồi trên sofa hút thuốc. Cười khẩy: "Chịu về rồi à?"
"Ừ." Tâm trạng Cố Kiêu không tốt, không muốn nói nhiều.
Tề Hằng nheo mắt lại.
Mối quan hệ tiền tài giữa họ đã kéo dài hơn nửa năm, nhiều lúc chỉ cần một biểu cảm của Tề Hằng là Cố Kiêu đã có thể đoán được ý hắn —— ví dụ như bây giờ.
Cố Kiêu im lặng đi tới.
Tề Hằng hài lòng, vươn tay giữ lấy eo cậu, kéo vào lòng: "Chạy lung tung khắp nơi, hửm?"
Cố Kiêu khẽ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng tối nay đã qua được hơn phân nửa rồi. Rõ ràng cậu đã thả lỏng quá sớm, khóe môi bất ngờ truyền đến một cơn đau nhói, mùi máu tanh theo đó lan ra trong khoang miệng.
Tề Hằng liên tục liếʍ vết thương của cậu, từ cổ họng phát ra tiếng cười mơ hồ: "Đây là trừng phạt."
Suốt quá trình Tề Hằng đều ra tay rất nặng, để lại trên người Cố Kiêu một loạt vết bầm và dấu nước. Cố Kiêu nhắm mắt, khẽ cau mày, ngón tay lún vào gối, chỉ thỉnh thoảng hơi thở mới loạn nhịp.
Tề Hằng véo cằm cậu, cười híp mắt bắt Cố Kiêu mở mắt.
Cố Kiêu từ từ mở mắt, ánh sáng rực rỡ trong đáy mắt cậu, là lửa hoang cháy lan ra đồng cỏ, là bướm phá kén, tràn đầy sức sống rực rỡ.
Bây giờ thì sao? Cố Kiêu trên giường luôn ngoan ngoãn im lặng, là một món đồ chơi mà hắn sử dụng thành thạo nhất.
Tâm trạng Tề Hằng rất tốt, sau khi tắm xong vẫn muốn ôm Cố Kiêu, tay lần mò từ ngoài bộ đồ ngủ trắng vào bên trong.
Cố Kiêu giữ chặt bàn tay đang di chuyển trên eo bụng mình, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Anh bán tôi cho Mục Tử Tuy rồi à?"
Tề Hằng hờ hững "Ừ" một tiếng.
Mấy năm trước Mục Tử Tuy đã thành lập phòng thu âm của mình ở khu CBD, sau đó Tề Hằng đã mua lại mấy tầng phía dưới phòng thu, biến nó thành một công ty điện ảnh chơi cho vui. Hắn thản nhiên nói: "Cậu ấy muốn thì cho thôi, cậu ngoan một chút, hiểu không?"
Khi Cố Kiêu bấm thang máy theo thói quen vẫn bấm tầng cũ, một nhóm công nhân đang tháo dỡ tên của công ty điện ảnh trước kia.
Cậu nhìn hai giây rồi mới phản ứng lại, một lần nữa bước vào thang máy bấm lên tầng 21.
Sau quầy lễ tân có tên của phòng thu, một chuỗi ký tự nước ngoài, Rella, trông khá có tính thiết kế. Chị lễ tân nhận ra Cố Kiêu, cười hỏi xin chữ ký của cậu.
Cố Kiêu cúi đầu ký tên cho cô, vừa nói: "Tôi tìm Mục tiền bối."
"Anh Mục đúng không ạ?" Cô lễ tân cười tươi cất chữ ký đi: "Chị Trương đã dặn rồi, Kiêu Kiêu cứ vào thẳng đi ạ."
Cố Kiêu ở bên ngoài suy nghĩ một lúc, rồi mới gõ cửa: "Ông chủ."
"Vào đi."
Cố Kiêu đẩy cửa bước vào.
Mục Tử Tuy đứng trước cửa sổ sát đất, quay lưng về phía cậu.
Cố Kiêu cố tình bước đi nặng hơn, dừng lại phía sau Mục Tử Tuy, rồi gọi một tiếng nữa.
Mục Tử Tuy quay người lại, yên lặng nhìn cậu chằm chằm: "Cậu và Tề Hằng hủy bỏ thỏa thuận đi."
"Thỏa thuận gì?"
"Nhất định phải để tôi nói thẳng sao?" Người đó cúi đầu, ngón tay hơi lạnh lướt qua đôi môi Cố Kiêu: "Tôi không muốn cậu bị người khác vấy bẩn."
6
0
1 tháng trước
16 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
