TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

Editor: SoleilNguyen

Cố Kiêu liên tục lùi lại mấy bước.

Thật lòng mà nói, chiêu trò của Mục Tử Tuy cậu không thể nào đoán được. Vết thương trên môi là do tối qua Tề Hằng cắn mạnh, luôn có một cảm giác đau nhức âm ỉ. Khi ngón tay Mục Tử Tuy chạm vào, sự lạnh lẽo đó kỳ lạ làm dịu đi cơn đau của Cố Kiêu, nhưng khi ngón tay anh trượt đi, cơn đau lại còn dữ dội hơn trước.

"Chuyện này e là không được." Cậu khô khan trả lời.

"Cậu cần tiền." Mục Tử Tuy có đôi mắt phượng, khóe mắt cong lên sắc sảo, thường khi nhìn người khác đều có một cảm giác áp lực vô hình.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống lưng, Cố Kiêu không giỏi đối phó với kiểu người này.

Mục Tử Tuy kịp thời thu hồi ánh mắt, chuyển sang lấy một tuýp thuốc mỡ từ ngăn kéo: "Không ai nói với cậu, bị thương phải bôi thuốc à?"

Cố Kiêu theo phản xạ đưa tay lên che: "Tôi tự làm được." Cuối cùng cậu tự thấy giọng điệu của mình quá cứng rắn, liền vội vàng bổ sung: "Cảm ơn ông chủ."

Mục Tử Tuy thuận thế nhét tuýp thuốc mỡ vào tay cậu: "Vậy cậu tự bôi đi." Cố Kiêu xoay nắp, mùi thảo mộc mát lạnh lan tỏa, cậu tùy tiện bôi vài cái cho xong chuyện.

"Nhiều quá rồi." Mục Tử Tuy rút một tờ khăn ướt, định trực tiếp ra tay, nhưng ngập ngừng rồi lại đưa cho Cố Kiêu.

"Ồ." Cố Kiêu theo trực giác lau lau, ngược lại làm thuốc mỡ lan rộng hơn, đặc biệt rõ ràng trên làn da trắng.

"Không phải chỗ này." Mục Tử Tuy nắm lấy tay Cố Kiêu, dẫn cậu lau kỹ những chỗ thuốc mỡ dính trên da.

Thuốc mỡ lạnh, khăn ướt lạnh, ngón tay của Mục Tử Tuy cũng mang theo hơi lạnh, trên mặt Cố Kiêu chỉ còn lại một khoảng trống rỗng, tay nhàn rỗi siết chặt lòng bàn tay, cố gắng hết sức để bản thân không lộ ra vẻ quá câu nệ gượng gạo.

Họ đứng gần nhau đến vậy.

Cố Kiêu thoáng nhìn thấy hàng mi rũ xuống của Mục Tử Tuy, rõ ràng từng sợi một. Cậu vội vàng dời mắt đi, nhìn chằm chằm vào vách tường, suy nghĩ lung tung những chuyện không liên quan.

Thời gian trôi qua đặc biệt dài.

"Xong rồi." Giọng nói lạnh nhạt vang lên bên tai cậu, Mục Tử Tuy buông tay cậu ra.

Cố Kiêu mở miệng: "Cảm..."

Không ngờ cậu lại khàn giọng: "Khụ khụ, cảm ơn ông chủ."

Mục Tử Tuy ngồi lại vào vị trí của mình: "Nhớ dùng đấy."

"Tôi biết rồi."

"Cậu ngồi đi."

Cố Kiêu ngoan ngoãn ngồi xuống.

Mục Tử Tuy đẩy một tập tài liệu về phía Cố Kiêu: "Nếu là vấn đề tiền bạc."

"Ở công ty cũ của Tề Hằng, tôi sẽ ứng trước cho cậu 50% cổ phần. Sau ba năm, nếu công ty kiếm được trên 200 triệu, số cổ phần đó sẽ là của cậu."

Khi nói về những điều khoản trong hợp đồng, Mục Tử Tuy nói nhiều hơn thường lệ một chút.

Khi anh nói xong, lại thấy cậu nhóc vẻ mặt nghiêm túc, tập văn kiện vẫn dừng ở trang thứ ba, không khỏi bật cười: "Có phải tôi nên chuẩn bị cho cậu một luật sư không?"

Cố Kiêu nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của Mục Tử Tuy, cảm thấy mình bị coi thường, ngẩng đầu lên khỏi tập văn kiện. Khi cậu nhìn thấy biểu cảm của Mục Tử Tuy, không khỏi ngẩn ra. Trên mặt người nọ vẫn còn nụ cười nhạt chưa tan, giống như tuyết xuân sắp tan chảy nhưng chưa tan hết, khiến người ta không nỡ nảy sinh ý nghĩ muốn phá hủy.

Cố Kiêu chọn cách nuốt xuống những lời nói sắc nhọn, bình tĩnh nói: "Tôi hiểu rồi, chẳng phải là cá cược thôi sao. Rồi sao nữa? Nếu không đạt được mục tiêu, tôi phải bồi thường bao nhiêu?"

"Tính theo tỷ suất lợi nhuận hàng năm là 10%, ít nhất cũng phải năm, sáu chục triệu." Mục Tử Tuy yên lặng nhìn Cố Kiêu. Từ khi anh lấy hợp đồng ra, cả người Cố Kiêu như được bao bọc bởi một lớp hào quang, dần trùng khớp với hình ảnh chàng thiếu niên tỏa sáng trong ký ức của anh. Mục Tử Tuy dịu giọng nói: "Nếu cảm thấy khó khăn, có thể giảm tỷ lệ nắm giữ cổ phần."

"Cảm ơn ý tốt của anh, không cần." Giữa hai lông mày Cố Kiêu đều là vẻ tự tôn: "Thất bại hay thành công, tôi muốn tự mình thử."

"Cần tìm một luật sư không?"

"Cần." Dù Cố Kiêu tin Mục Tử Tuy sẽ không gài bẫy trong hợp đồng, cậu cũng không thể đánh cược.

Luật sư đến rất nhanh, giải thích từng điều khoản rõ ràng cho Cố Kiêu, đối với cậu, mỗi điều khoản đều hợp lý hậu đãi.

Trước khi ký tên, Cố Kiêu ngẩng đầu nhìn Mục Tử Tuy: "Ông chủ, anh tin tôi đến vậy sao, không sợ mất trắng sao?"

Ánh mắt của thiếu niên luôn trong trẻo sâu thẳm, Mục Tử Tuy không né tránh: "Cố Kiêu, cậu xứng đáng."

Cố Kiêu nghẹn lời.

8

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.