0 chữ
Chương 77
Chương 77
Lý Hạc Vi đưa ảnh chụp màn hình cho xem.
"Đúng vậy."
"Đây là tài khoản của Tôn Hạo."
"Trước ngày 10 tháng 6, hai người đều liên lạc qua WeChat, tại sao đột nhiên lại chuyển sang gọi điện thoại?"
"Hay là đổi sang tài khoản khác để nhắn tin riêng?"
Lý Hạc Vi biết vào thời điểm này WeChat vẫn chưa yêu cầu xác minh danh tính bằng chứng minh thư, chỉ cần đổi điện thoại, đổi tài khoản là có thể che mắt thiên hạ.
Tiểu Liêu nhận được thông tin chính xác: "Lý đội, không có lịch sử cuộc gọi giữa cô ấy và Tôn Hạo."
"Ồ?"
Cô ấy quay đầu nhìn chằm chằm Châu Lâm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khiến người ta sợ hãi: "Không lẽ ngay cả số điện thoại di động cũng là số dùng riêng à?"
"Hai người rốt cuộc có quan hệ gì?"
Châu Lâm hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng miệng lại như bị khóa lại, không nói một lời.
"Không trả lời sao?"
"Đừng tưởng xóa lịch sử trò chuyện là có thể kê cao gối ngủ ngon."
Lý Hạc Vi đưa những tin nhắn mờ ám cho đối phương xem, vài tấm trong đó chứa những yêu cầu "nhạy cảm" của Tôn Hạo khiến cô ấy nhíu chặt mày.
Châu Lâm cắn môi nhìn lướt qua, thừa nhận: "Đúng vậy, chúng tôi là quan hệ tình nhân."
"Anh ấy rất chịu chi tiền, rộng rãi hơn Dương Quang nhiều."
Lúc này, cửa phòng thẩm vấn khẽ bị gõ. Lý Hạc Vi ở gần cửa, đi tới mở ra.
"Chị làm gì ở đây?"
Ngoài cửa là Thu Uyển, cũng y hệt lúc nãy, tay cầm một xấp giấy.
"Tôi vừa cho gọi Tôn Hạo tới rồi, nếu hắn vẫn không chịu nói gì thì sẽ tạm giữ ngay lập tức."
Lý Hạc Vi giơ ngón cái: "Giỏi lắm."
Rồi hỏi chị ấy: "Ngủ được bao lâu?"
"Nửa tiếng, đủ rồi."
Thu Uyển nắm tay nắm cửa, nói: "OK, không làm phiền cậu nữa, cậu tiếp tục đi."
Nói rồi, cánh cửa từ bên ngoài khép lại.
"Tôn Hạo quả thật rộng rãi hơn Dương Quang."
Lý Hạc Vi quay lại chỗ cũ, khẳng định lời Châu Lâm vừa nói.
Cô ấy chống khuỷu tay lên bàn thẩm vấn, mười ngón tay đan vào nhau, người hơi nghiêng về trước, rồi đột ngột chuyển hướng: "Nhưng đó không phải là lý do để các người gϊếŧ người."
"Cán bộ cảnh sát, tôi thừa nhận có quan hệ bất chính với Tôn Hạo, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đã gϊếŧ người."
Châu Lâm nhìn thẳng vào mắt Lý Hạc Vi, người phụ nữ lăn lộn bươn chải nhiều năm ngoài xã hội vẫn không hề thay đổi sắc mặt.
"Vậy sao? Thế đó là hành vi cá nhân của Tôn Hạo?"
Thẩm vấn giống như một ván cờ vây, Lý Hạc Vi cần đoán xem Châu Lâm sẽ đi bước tiếp theo thế nào, rồi nghĩ sẵn đối sách trước; hoặc đào sẵn hố chờ đối phương bước vào.
Cô ấy đang đánh cược với bản tính con người, đánh cược rằng Châu Lâm sẽ đổ hết mọi trách nhiệm cho Tôn Hạo.
Đến lúc đó: “ngư ông đắc lợi".
Còn một khả năng khác là Châu Lâm nghĩ Tôn Hạo có thể bao che cho cô ta, hoặc cảnh sát không có chứng cứ xác thực Tôn Hạo đã gϊếŧ người.
"Làm sao tôi biết được anh ấy có gϊếŧ người hay không?"
"Hơn nữa, anh ấy và Dương Quang đâu có thù oán gì với nhau."
Quả nhiên, Châu Lâm cũng đang "đấu trí" với cảnh sát.
"Chúng tôi đã nắm được chứng cứ Tôn Hạo gϊếŧ người, chỉ là tạm thời chưa rõ động cơ của hắn."
"Đồng nghiệp của tôi đang thẩm vấn hắn ở phòng bên cạnh, chắc sẽ sớm có tin tức thôi."
Lý Hạc Vi đã trao đổi với Thu Uyển, chuẩn bị "đánh" vào tâm lý của bọn họ.
Phía cô ấy sẽ tập trung vào Châu Lâm, tìm cách để cô ta khai ra Tôn Hạo, hoặc cung cấp manh mối quan trọng nào đó để loại bỏ nghi ngờ của bản thân.
"Đúng vậy."
"Đây là tài khoản của Tôn Hạo."
"Trước ngày 10 tháng 6, hai người đều liên lạc qua WeChat, tại sao đột nhiên lại chuyển sang gọi điện thoại?"
"Hay là đổi sang tài khoản khác để nhắn tin riêng?"
Lý Hạc Vi biết vào thời điểm này WeChat vẫn chưa yêu cầu xác minh danh tính bằng chứng minh thư, chỉ cần đổi điện thoại, đổi tài khoản là có thể che mắt thiên hạ.
Tiểu Liêu nhận được thông tin chính xác: "Lý đội, không có lịch sử cuộc gọi giữa cô ấy và Tôn Hạo."
"Ồ?"
Cô ấy quay đầu nhìn chằm chằm Châu Lâm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khiến người ta sợ hãi: "Không lẽ ngay cả số điện thoại di động cũng là số dùng riêng à?"
"Hai người rốt cuộc có quan hệ gì?"
Châu Lâm hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng miệng lại như bị khóa lại, không nói một lời.
"Đừng tưởng xóa lịch sử trò chuyện là có thể kê cao gối ngủ ngon."
Lý Hạc Vi đưa những tin nhắn mờ ám cho đối phương xem, vài tấm trong đó chứa những yêu cầu "nhạy cảm" của Tôn Hạo khiến cô ấy nhíu chặt mày.
Châu Lâm cắn môi nhìn lướt qua, thừa nhận: "Đúng vậy, chúng tôi là quan hệ tình nhân."
"Anh ấy rất chịu chi tiền, rộng rãi hơn Dương Quang nhiều."
Lúc này, cửa phòng thẩm vấn khẽ bị gõ. Lý Hạc Vi ở gần cửa, đi tới mở ra.
"Chị làm gì ở đây?"
Ngoài cửa là Thu Uyển, cũng y hệt lúc nãy, tay cầm một xấp giấy.
"Tôi vừa cho gọi Tôn Hạo tới rồi, nếu hắn vẫn không chịu nói gì thì sẽ tạm giữ ngay lập tức."
Lý Hạc Vi giơ ngón cái: "Giỏi lắm."
Rồi hỏi chị ấy: "Ngủ được bao lâu?"
"Nửa tiếng, đủ rồi."
Thu Uyển nắm tay nắm cửa, nói: "OK, không làm phiền cậu nữa, cậu tiếp tục đi."
"Tôn Hạo quả thật rộng rãi hơn Dương Quang."
Lý Hạc Vi quay lại chỗ cũ, khẳng định lời Châu Lâm vừa nói.
Cô ấy chống khuỷu tay lên bàn thẩm vấn, mười ngón tay đan vào nhau, người hơi nghiêng về trước, rồi đột ngột chuyển hướng: "Nhưng đó không phải là lý do để các người gϊếŧ người."
"Cán bộ cảnh sát, tôi thừa nhận có quan hệ bất chính với Tôn Hạo, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đã gϊếŧ người."
Châu Lâm nhìn thẳng vào mắt Lý Hạc Vi, người phụ nữ lăn lộn bươn chải nhiều năm ngoài xã hội vẫn không hề thay đổi sắc mặt.
"Vậy sao? Thế đó là hành vi cá nhân của Tôn Hạo?"
Thẩm vấn giống như một ván cờ vây, Lý Hạc Vi cần đoán xem Châu Lâm sẽ đi bước tiếp theo thế nào, rồi nghĩ sẵn đối sách trước; hoặc đào sẵn hố chờ đối phương bước vào.
Đến lúc đó: “ngư ông đắc lợi".
Còn một khả năng khác là Châu Lâm nghĩ Tôn Hạo có thể bao che cho cô ta, hoặc cảnh sát không có chứng cứ xác thực Tôn Hạo đã gϊếŧ người.
"Làm sao tôi biết được anh ấy có gϊếŧ người hay không?"
"Hơn nữa, anh ấy và Dương Quang đâu có thù oán gì với nhau."
Quả nhiên, Châu Lâm cũng đang "đấu trí" với cảnh sát.
"Chúng tôi đã nắm được chứng cứ Tôn Hạo gϊếŧ người, chỉ là tạm thời chưa rõ động cơ của hắn."
"Đồng nghiệp của tôi đang thẩm vấn hắn ở phòng bên cạnh, chắc sẽ sớm có tin tức thôi."
Lý Hạc Vi đã trao đổi với Thu Uyển, chuẩn bị "đánh" vào tâm lý của bọn họ.
Phía cô ấy sẽ tập trung vào Châu Lâm, tìm cách để cô ta khai ra Tôn Hạo, hoặc cung cấp manh mối quan trọng nào đó để loại bỏ nghi ngờ của bản thân.
5
0
2 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
