TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 79
Chương 79

Ca Lan đưa bàn tay vẫn giấu sau lưng ra:

“Mẫu hậu, tặng người.”

Là một bó cúc dại.

Gốc hoa hơi cong, như thể người hái đã nắm trong tay thật lâu trước khi trao đi.

Xuyên Bán Từ đứng ngây ra.

Khi thấy Ca Lan đứng trước mặt mình, cậu nghĩ đến nhiều khả năng—nhưng không ngờ Ca Lan lại tặng hoa, càng không ngờ là hoa cúc dại.

Định mệnh lại để cậu gặp lại loài hoa ấy, lại là trong một hoàn cảnh thế này.

Trong thế giới thực nơi cậu từng sống, ô nhiễm, thiên tai, bệnh di truyền hoành hành, con người sống còn khó, huống gì là thực vật.

Cúc dại đã gần như tuyệt chủng.

Lần cuối cùng cậu thấy loài hoa thật sự ấy là trong một đoạn video từ bộ não trí tuệ nhân tạo—cậu tận mắt nhìn nó bị đá nghiền nát, rồi bị cuốn vào cơn bão đen vô hình.

Ngày ấy, dưới lời động viên của một người, cậu đã đặt ra ba giới hạn cho bản thân:

Tình yêu, sinh mệnh, và cuối cùng là… cúc dại.

Khi ấy cậu chưa hiểu rõ tình yêu là gì, sinh mệnh nặng nề ra sao—nhưng cậui hiểu cúc dại.

Cúc dại—cánh hoa nhỏ mảnh, nhụy vàng, có những sợi trắng như cánh bướm. Không ăn được.

Là bó hoa đầu tiên trong đời cậu từng nhận.

Cậu nghĩ, tại sao Ca Lan lại tặng cậu cúc dại?

Là vô tình, hay… là bản năng?

Thấy Xuyên Bán Từ vẫn chưa nhận lấy bó hoa, Ca Lan cắn nhẹ đầu lưỡi, tay bất giác muốn rụt lại:

“Mẫu hậu không thích sao? Vậy con…”

“Không, ta thích.”

Xuyên Bán Từ cẩn thận nhận lấy bó hoa từ tay Ca Lan, không đặt vào bình hoa bên cạnh hoa hồng, mà đặt ngay ngắn trên chiếc khăn lụa sạch trải trên đùi mình, như thể giữ gìn báu vật, không để ai khác chạm vào, càng không cho phép nó bị phá hoại.

Xuyên Bán Từ chân thành nở nụ cười với Ca Lan—nếu nhìn kỹ sẽ thấy tay cậu khẽ run lên không thể kiểm soát, dù đã cố kiềm chế:

“Đây là loài hoa mà ta yêu thích nhất… nhất… nhất trên đời.”

Mẫu hậu của hắn dường như chưa bao giờ cười thật lòng. Nhưng lần này- là lần đầu tiên, và người mà nụ cười ấy hướng đến- lại là hắn.

Một nụ cười trong trẻo, thuần khiết, không mang theo chút ác ý nào, như ánh nắng mặt trời giữa mùa đông lạnh giá.

Ca Lan bị nụ cười đó làm cho lóa mắt.

Hắn nhìn Xuyên Bán Từ cúi đầu ngắm bó cúc dại đang đặt trên chiếc khăn lụa phủ nơi đùi, rồi lại liếc sang bình hoa trên bàn- bông hồng rực rỡ mà Xuyên Bán Từ chẳng buồn để ý.

Nỗi bực dọc ban nãy- bỗng nhiên dịu lại.

Ca Lan cũng lặng lẽ ngồi xuống.

Tất cả món ăn đã được dọn lên đầy đủ, các nam hầu đồng loạt dùng khăn lụa trắng tinh mở nắp đậy.

Một mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng vào mặt.

Trước mắt Xuyên Bán Từ là một đĩa thịt trắng đã chần sơ, ngâm trong nước rửa chén màu vàng xanh nhờ nhờ.

Mặt thịt mọc chi chít những khối u màu trắng đυ.c, như bầy cá nhỏ còn sống đang giãy giụa trong vũng nước cạn- chúng vẫn đang động đậy, ngọ nguậy ngay trước mắt cậu.

Cứ như thể- trước khi được mang lên bàn, chúng vẫn còn sống sờ sờ.

2

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.