0 chữ
Chương 78
Chương 78
“Người vợ yêu quý của ta, đã lâu không gặp, nàng lại càng xinh đẹp hơn rồi.”
Quốc vương dừng lại trước mặt cậui, Xuyên Bán Từ hiểu ý đưa tay lên để Quốc vương hôn nhẹ mu bàn tay.
Quốc vương khẽ siết lấy tay cậui:
“Hoàng hậu, trẫm rất nhớ nàng.”
Xuyên Bán Từ nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu của ông ta, nhẹ giọng đáp:
“Thế à? Ta cũng rất nhớ ngài.”
Khoảnh khắc hai người yêu xa hội ngộ, âu yếm bày tỏ nhớ nhung—rơi vào mắt Ca Lan đang đi tới từ phía sau, chỉ cảm thấy cực kỳ chói mắt.
Mẫu hậu của hắn lại bắt đầu rồi.
Lại tiếp tục đóng giả là một người nồng nhiệt si tình, giả vờ đến không biết xấu hổ, hoàn toàn che giấu cái bản chất giả tạo đến mức buồn nôn bên trong.
Giả tạo.
Nực cười.
Ghê tởm.
Dù trong lòng có bôi nhọ hoàng hậu đến đâu, hình ảnh Quốc vương hôn tay hoàng hậu, hai người thì thầm tâm sự vẫn như bị khắc sâu vào đá trong đầu hắn, xua mãi không đi.
Trong mắt hắn, mọi thứ khác đều mờ nhạt—chỉ còn lại chói mắt, chói mắt, vẫn là chói mắt.
Ca Lan nếm được vị máu trong miệng.
Hắn chưa từng nghĩ đến một khái niệm đơn giản như vậy.
Xuyên Bán Từ là mẫu hậu của hắn.
Chồng của mẫu hậu—là Quốc vương.
Đây là điều ai ai cũng biết, nhưng dường như đến hôm nay hắn mới thật sự ý thức được điều đó.
Sau khi ứng phó với Quốc vương xong, Xuyên Bán Từ định quay sang xem tình trạng Ca Lan thì phát hiện—Ca Lan đang cúi đầu, sắc mặt hình như… khá lạnh nhạt?
Chuyện gì thế nhỉ?
Chẳng lẽ vẫn còn giận chuyện xảy ra tối qua trong ngục tối sao?
Xuyên Bán Từ khẽ cong đuôi mày, Ca Lan khi giận lặng lẽ thế này trông cũng rất cuốn hút.
Một đóa hoa hồng rực rỡ bất ngờ xuất hiện trước mắt cậu.
Xuyên Bán Từ ngẩng đầu lên, lần theo cánh tay đang cầm đóa hoa, thấy được gương mặt của Quốc vương.
Quốc vương nói:
“Ta hái trong nhà kính. Ta đã chọn bông đẹp nhất trong đó. Nó rất hợp với nàng.”
Một vị Quốc vương cao lớn mạnh mẽ, trong tay lại cầm một bông hoa hồng đỏ thắm, dâng tặng cho vị hoàng hậu xinh đẹp—hình ảnh đối lập thật ra cũng rất có tính thị giác.
Xuyên Bán Từ nhận lấy hoa, đặt vào chiếc lọ hoa trống trước mặt.
Quốc vương ngồi xuống bên cạnh cậu, món ăn đợt đầu tiên đã được dọn xong, các nam hầu lại vội vã dọn tiếp món thứ hai.
Xuyên Bán Từ mân mê hoa hồng trong bình, nhưng ánh mắt lại liếc sang thấy—Ca Lan vẫn chưa ngồi xuống.
Hắn như đang giằng xé điều gì đó trong lòng. Cuối cùng, Ca Lan tiến lên vài bước, dừng lại trước mặt Xuyên Bán Từ, chăm chú nhìn cậui:
“Con cũng có một món quà muốn tặng mẫu hậu.”
Hoa hồng là quốc hoa của vương thành Ca Lan, là loài hoa cao quý nhất.
Quốc vương địa vị chí tôn—nếu ông đã tặng hoa hồng cho hoàng hậu, người khác không được tặng cùng loại hoa.
Vì vậy, Ca Lan đã tìm rất lâu.
Cậu chạy khắp vương thành, lật tung mọi góc khuất. Đến tận khi yến tiệc sắp bắt đầu, hắn mới vội vã quay về.
Quốc vương dừng lại trước mặt cậui, Xuyên Bán Từ hiểu ý đưa tay lên để Quốc vương hôn nhẹ mu bàn tay.
Quốc vương khẽ siết lấy tay cậui:
“Hoàng hậu, trẫm rất nhớ nàng.”
Xuyên Bán Từ nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu của ông ta, nhẹ giọng đáp:
“Thế à? Ta cũng rất nhớ ngài.”
Khoảnh khắc hai người yêu xa hội ngộ, âu yếm bày tỏ nhớ nhung—rơi vào mắt Ca Lan đang đi tới từ phía sau, chỉ cảm thấy cực kỳ chói mắt.
Mẫu hậu của hắn lại bắt đầu rồi.
Lại tiếp tục đóng giả là một người nồng nhiệt si tình, giả vờ đến không biết xấu hổ, hoàn toàn che giấu cái bản chất giả tạo đến mức buồn nôn bên trong.
Giả tạo.
Nực cười.
Ghê tởm.
Dù trong lòng có bôi nhọ hoàng hậu đến đâu, hình ảnh Quốc vương hôn tay hoàng hậu, hai người thì thầm tâm sự vẫn như bị khắc sâu vào đá trong đầu hắn, xua mãi không đi.
Ca Lan nếm được vị máu trong miệng.
Hắn chưa từng nghĩ đến một khái niệm đơn giản như vậy.
Xuyên Bán Từ là mẫu hậu của hắn.
Chồng của mẫu hậu—là Quốc vương.
Đây là điều ai ai cũng biết, nhưng dường như đến hôm nay hắn mới thật sự ý thức được điều đó.
Sau khi ứng phó với Quốc vương xong, Xuyên Bán Từ định quay sang xem tình trạng Ca Lan thì phát hiện—Ca Lan đang cúi đầu, sắc mặt hình như… khá lạnh nhạt?
Chuyện gì thế nhỉ?
Chẳng lẽ vẫn còn giận chuyện xảy ra tối qua trong ngục tối sao?
Xuyên Bán Từ khẽ cong đuôi mày, Ca Lan khi giận lặng lẽ thế này trông cũng rất cuốn hút.
Một đóa hoa hồng rực rỡ bất ngờ xuất hiện trước mắt cậu.
Xuyên Bán Từ ngẩng đầu lên, lần theo cánh tay đang cầm đóa hoa, thấy được gương mặt của Quốc vương.
“Ta hái trong nhà kính. Ta đã chọn bông đẹp nhất trong đó. Nó rất hợp với nàng.”
Một vị Quốc vương cao lớn mạnh mẽ, trong tay lại cầm một bông hoa hồng đỏ thắm, dâng tặng cho vị hoàng hậu xinh đẹp—hình ảnh đối lập thật ra cũng rất có tính thị giác.
Xuyên Bán Từ nhận lấy hoa, đặt vào chiếc lọ hoa trống trước mặt.
Quốc vương ngồi xuống bên cạnh cậu, món ăn đợt đầu tiên đã được dọn xong, các nam hầu lại vội vã dọn tiếp món thứ hai.
Xuyên Bán Từ mân mê hoa hồng trong bình, nhưng ánh mắt lại liếc sang thấy—Ca Lan vẫn chưa ngồi xuống.
Hắn như đang giằng xé điều gì đó trong lòng. Cuối cùng, Ca Lan tiến lên vài bước, dừng lại trước mặt Xuyên Bán Từ, chăm chú nhìn cậui:
“Con cũng có một món quà muốn tặng mẫu hậu.”
Hoa hồng là quốc hoa của vương thành Ca Lan, là loài hoa cao quý nhất.
Vì vậy, Ca Lan đã tìm rất lâu.
Cậu chạy khắp vương thành, lật tung mọi góc khuất. Đến tận khi yến tiệc sắp bắt đầu, hắn mới vội vã quay về.
2
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
