TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 67
Chương 67

Chỉ là khoảnh khắc đó rất nhanh đã tan biến. Xuyên Bán Từ cũng lấy lại tinh thần, sự hoảng hốt trong lòng cũng tiêu tan.

Cậu nhìn Ca Lan trước mặt — một kẻ dường như đã rút hết gai nhọn, phó mặc bản thân cho cậu tùy ý định đoạt… nếu bỏ qua bảng hệ thống vẫn đang hiện con số sát ý của Ca Lan là 90 điểm.

Nhưng Xuyên Bán Từ chẳng để tâm đến sự bất ổn này, giọng nói vui vẻ: “Tiểu quái vật, ta lại tìm thấy ở ngươi một điểm khiến ta thích thú rồi.”

“Ta muốn thưởng cho ngươi.”

Vừa dứt lời, Ca Lan chỉ nghe thấy tiếng “cạch” vang lên, cửa nhà lao bị Xuyên Bán Từ mở ra từ bên ngoài.

Chiếc ổ khóa quấn dây thép tròn vẫn còn đong đưa trên ngón tay hắn, rồi trượt khỏi đốt tay rơi xuống đất, phát ra âm thanh va chạm giòn vang.

Ca Lan nhìn cánh cửa sắt vừa mở hé, đồng tử khẽ run, ánh máu lan tràn trong mắt.

Đúng lúc đó, người đã thả mãnh thú ra — vị “mẫu hậu” ấy — còn không ngừng khơi gợi lý trí sắp sụp đổ của hắn.

Giọng Xuyên Bán Từ nhẹ như gió: “Ngươi có thể ra ngoài rồi, chỉ tối nay thôi. Là phần thưởng, ngươi có thể làm bất cứ điều gì với ta, ta sẽ không phản kháng.”

Tựa như nghe được lời mời gọi đầy mê hoặc, con ngươi đỏ máu của Ca Lan khẽ xoay chuyển, cuối cùng dừng lại trên người Xuyên Bán Từ.

Lúc này, Xuyên Bán Từ lười biếng ngồi lại trên chiếc ghế gỗ thấp — loại ghế thô sơ rõ ràng không hợp với thân phận cao quý của hắn.

Thế nhưng khí chất thảnh thơi, kiêu kỳ kia khiến người ta không thể không xem chiếc ghế ấy như là bảo tọa bằng đá quý và pha lê, do mười nghệ nhân tài hoa nhất hoàng cung đích thân chế tác.

Ca Lan nhấc chân, từng bước chậm rãi bước ra khỏi nhà lao. Ánh mắt hắn không rời khỏi Xuyên Bán Từ lấy một giây, từng bước… tiến đến trước mặt cậu.

Đúng như Xuyên Bán Từ đã nói, cậu không hề có phản ứng chống cự hay cảnh giác, thậm chí còn nhìn Ca Lan đầy hứng thú, như thể rất tò mò xem hắn sẽ làm gì tiếp theo.

Đầu lưỡi Ca Lan ngứa ngáy, vô số suy nghĩ tham lam trỗi dậy trong đầu.

Trong hoàng thành của Ca Lan, người sống càng lúc càng ít, hắn đã rất lâu rồi không được nếm máu thịt tươi mới.

Trong số đó, không nghi ngờ gì, Xuyên Bán Từ là người bình thường mà hắn tiếp xúc lâu nhất. Cậu khỏe mạnh, xinh đẹp, tràn đầy sức sống, chỉ cần ngửi mùi hương từ chiếc cổ trắng nõn mảnh mai kia thôi, trong đầu Ca Lan đã hiện lên hình ảnh cắn xuống một miếng – hẳn là tươi ngon, mọng máu.

Ca Lan nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào cổ Xuyên Bán Từ như bị mê hoặc, rồi chậm rãi áp sát. Hắn đặt hai tay lên tay vịn ghế thấp, tạo thành một khoảng không giam cầm chặt chẽ quanh đối phương.

Trong đầu hắn bắt đầu tính toán cảnh máu me sắp xảy ra, hắn cúi người xuống, hàm răng sắc nhọn hé khỏi môi, từ từ tiến lại gần chiếc cổ hoàn toàn không phòng bị của Xuyên Bán Từ.

0

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.