TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 66
Chương 66

Xuyên Bán Từ quay đầu, thấy Ca Lan đang nhìn mình chằm chằm.

Trong con ngươi đỏ như máu của Ca Lan, ngoài cậu ra chẳng còn thứ gì khác, điều này khiến Xuyên Bán Từ cực kỳ hài lòng.

“Vì muốn gặp ngươi.”

Giọng Xuyên Bán Từ đầy lý lẽ hiển nhiên: “Muốn gặp thì đến thôi.”

Nghe được lý do này, khóe môi Ca Lan khẽ nhếch lên đầy hàm ý.

Đúng là loại đường mật mà mẫu hậu hắn giỏi nhất.

Tầm mắt Ca Lan vẫn dõi theo Xuyên Bán Từ, thấy cậu kéo một chiếc ghế gỗ thấp, đặt cách hắn một khoảng vừa đủ không chạm tới, nhưng cũng chẳng quá xa, rồi thong dong ngồi xuống.

Ca Lan hỏi: “Con thành ra thế này rồi, mẫu hậu không sợ sao?”

Ai ai cũng coi hắn hiện tại là quái vật hung dữ. Dù Xuyên Bán Từ trước đó chưa rõ thực hư, nhưng nhìn thấy thi thể tên lính canh ngoài song sắt — bị hắn cắn xé đến chỉ còn nửa bên thân — hẳn cũng đã hiểu.

Vậy mà người này vẫn không rời đi.

Xuyên Bán Từ như đang suy nghĩ gì đó, từ đầu đến chân đánh giá Ca Lan: “Sao ta lại cảm thấy… người đang sợ là ngươi mới đúng?”

Giống như phát hiện thứ gì thú vị, Xuyên Bán Từ đưa ngón tay thon dài trắng trẻo như ngọc ra, chỉ vào cánh tay đang căng cứng của Ca Lan: “Ngươi run cái gì thế?”

Ca Lan siết chặt song sắt.

Hắn run không phải vì sợ, mà là… khao khát được chạm vào.

Bóng đêm khiến bản tính bạo ngược của Ca Lan trỗi dậy. Giờ phút này, lớp ngụy trang ban ngày đã tan biến, chỉ còn lại bản năng dã thú.

Ca Lan gần như không còn đủ sức để cưỡng ép bản thân dựng lên bất kỳ sự kháng cự nào với Xuyên Bán Từ nữa.

Dù là bị đánh, bị cây gậy dí vào mặt, bị ép nằm rạp dưới đất…

Chỉ cần được người kia chạm vào là đủ.

Dù biết rõ Xuyên Bán Từ là một kẻ máu lạnh, gϊếŧ người không chớp mắt, con dao giấu sau lưng cậu còn sắc hơn cả vẻ dịu dàng ngoài mặt, Ca Lan vẫn vươn tay về phía cậu.

“Mẫu hậu…”

Giọng Ca Lan vỡ vụn, run rẩy, hắn cố gắng vươn tay ra, xuyên qua những song sắt đang chia cắt tầm nhìn thành vô số mảnh nhỏ — mảnh nào cũng là bóng dáng của Xuyên Bán Từ.

Hắn bày ra sự yếu đuối của mình cho người kia thưởng thức, chỉ mong đổi được một ánh mắt thương xót.

Ca Lan: “Mẫu hậu, chạm vào con một chút… có được không?”

Ánh mắt Xuyên Bán Từ dịu dàng nhìn bàn tay vươn về phía cậu, nhưng khi chạm phải ánh mắt mong manh sắp sụp đổ kia của Ca Lan, cậu đột nhiên ngẩn người.

Xuyên Bán Từ đứng bật dậy, chiếc ghế sau lưng cũng bị đẩy dịch ra một chút, con búp bê trong tay vì động tác bất ngờ đó mà lắc lư theo.

Cậu bước đến trước song sắt, nâng mặt Ca Lan lên, nét mặt mơ hồ: “Hiện giờ ngươi thật giống…”

Giống một người mà cậu từng quen biết.

Ngay từ khi thấy poster quảng bá game [Ca Lan], Xuyên Bán Từ đã có cảm giác — đây là lý do cậu lập tức muốn vào chơi thử.

Trước kia chỉ là hơi giống, nhưng hiện tại, Ca Lan lại khiến cậu thực sự thấy được một bóng dáng quen thuộc.

0

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.