0 chữ
Chương 29
Chương 29
Thầy Quách xoa đầu, tiếp tục dẫn Giang Tại La đến khu giảng dạy C.
Giang Tại La liếc nhanh theo bóng lưng thầy, thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại lật đề thi ra xem thêm lần nữa.
Trước khi đến phòng thi, cô đã gần như giải hết cả đề, chỉ còn chờ ngồi xuống viết đáp án cho chỉn chu.
Khi thang máy lên tới tầng tám, cô bất ngờ đυ.ng phải một vị khách không mời.
“Hạ Tinh Giác?”
Giang Tại La nghe tiếng liền ngẩng đầu.
Chiếc đồng phục học sinh màu nâu nhạt được hắn mặc gọn gàng, không một nếp nhăn. Mái tóc đen mềm mại, tầng tầng lớp lớp dưới nắng ánh lên lấp lánh, gương mặt như ngọc thoáng nở nụ cười nhàn nhạt.
“Thầy Quách.” Hắn gật đầu chào.
“Em đến trường hôm nay có việc gì cần giải quyết à?” Thầy Quách hỏi với vẻ thân thiết vì dù sao cũng là học trò cũ.
“Dạo này không bận gì mấy, em quay lại làm thủ tục học tiếp.” Hạ Tinh Giác thở dài.
“Nói cho cùng thì em vẫn chưa tốt nghiệp, đi học đàng hoàng vẫn là chuyện nghiêm túc hơn.”
“Em nghĩ vậy là rất tốt.” Thầy Quách gật đầu khen, “Đúng lúc thầy cũng có chút việc muốn trao đổi với em. Chờ thầy đưa em ấy vào phòng thi cái đã.”
Dường như lúc này hắn mới để ý đến Giang Tại La, hơi ngạc nhiên hỏi.
“Thầy đang dẫn tân sinh năm nhất à?” Hắn nhìn cô một lượt rồi khẽ nhíu mày, “Bạn học này, hình như trông quen quen…”
“…” Giang Tại La suýt nữa thì nghẹn họng.
Sáng nay không phải mới gặp sao?
Cô nhướng mày: “Sáng nay cậu nhất định đòi tôi ngồi xe cậu, cậu bị mất trí nhớ như cá vàng à?”
Lúc đó còn dặn phải giữ bí mật này nọ, bí mật cái gì chứ? Người ta đâu có bí mật!
Thấy Giang Tại La sắp nổi đóa, Hạ Tinh Giác thì thoáng ngơ ngác, sau đó mới sực nhớ ra, vẻ mặt cũng hiện chút xấu hổ.
Thầy Quách chủ động đứng ra giải thích: “Em đừng trách cậu ta, Tinh Giác bị… hơi mù mặt. Dù là cao thấp béo gầy, đẹp xấu da trắng hay đen, trong mắt cậu ta đều giống nhau, không phân biệt nổi ai với ai.”
Giang Tại La nghe xong mà không tin nổi: “Cái chứng bệnh kỳ quặc gì thế không biết??”
Rồi cô chỉ vào thầy Quách, bức xúc hỏi: “Thế sao cậu ta lại nhận ra thầy?”
Hạ Tinh Giác liếc nhìn thầy Quách, đáp tỉnh bơ: “Kiểu tóc của thầy… khá độc đáo.”
Nói xong liền dời ánh mắt đi.
Nắng sáng mùa hạ chiếu xuống, vầng trán bóng loáng của thầy Quách phản chiếu ánh sáng rực rỡ, suýt nữa làm Giang Tại La chói mắt đến mức nheo lại.
Giang Tại La liếc nhanh theo bóng lưng thầy, thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại lật đề thi ra xem thêm lần nữa.
Trước khi đến phòng thi, cô đã gần như giải hết cả đề, chỉ còn chờ ngồi xuống viết đáp án cho chỉn chu.
Khi thang máy lên tới tầng tám, cô bất ngờ đυ.ng phải một vị khách không mời.
“Hạ Tinh Giác?”
Giang Tại La nghe tiếng liền ngẩng đầu.
Chiếc đồng phục học sinh màu nâu nhạt được hắn mặc gọn gàng, không một nếp nhăn. Mái tóc đen mềm mại, tầng tầng lớp lớp dưới nắng ánh lên lấp lánh, gương mặt như ngọc thoáng nở nụ cười nhàn nhạt.
“Thầy Quách.” Hắn gật đầu chào.
“Em đến trường hôm nay có việc gì cần giải quyết à?” Thầy Quách hỏi với vẻ thân thiết vì dù sao cũng là học trò cũ.
“Nói cho cùng thì em vẫn chưa tốt nghiệp, đi học đàng hoàng vẫn là chuyện nghiêm túc hơn.”
“Em nghĩ vậy là rất tốt.” Thầy Quách gật đầu khen, “Đúng lúc thầy cũng có chút việc muốn trao đổi với em. Chờ thầy đưa em ấy vào phòng thi cái đã.”
Dường như lúc này hắn mới để ý đến Giang Tại La, hơi ngạc nhiên hỏi.
“Thầy đang dẫn tân sinh năm nhất à?” Hắn nhìn cô một lượt rồi khẽ nhíu mày, “Bạn học này, hình như trông quen quen…”
“…” Giang Tại La suýt nữa thì nghẹn họng.
Sáng nay không phải mới gặp sao?
Cô nhướng mày: “Sáng nay cậu nhất định đòi tôi ngồi xe cậu, cậu bị mất trí nhớ như cá vàng à?”
Lúc đó còn dặn phải giữ bí mật này nọ, bí mật cái gì chứ? Người ta đâu có bí mật!
Thầy Quách chủ động đứng ra giải thích: “Em đừng trách cậu ta, Tinh Giác bị… hơi mù mặt. Dù là cao thấp béo gầy, đẹp xấu da trắng hay đen, trong mắt cậu ta đều giống nhau, không phân biệt nổi ai với ai.”
Giang Tại La nghe xong mà không tin nổi: “Cái chứng bệnh kỳ quặc gì thế không biết??”
Rồi cô chỉ vào thầy Quách, bức xúc hỏi: “Thế sao cậu ta lại nhận ra thầy?”
Hạ Tinh Giác liếc nhìn thầy Quách, đáp tỉnh bơ: “Kiểu tóc của thầy… khá độc đáo.”
Nói xong liền dời ánh mắt đi.
Nắng sáng mùa hạ chiếu xuống, vầng trán bóng loáng của thầy Quách phản chiếu ánh sáng rực rỡ, suýt nữa làm Giang Tại La chói mắt đến mức nheo lại.
9
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
