0 chữ
Chương 27
Chương 27
Người ngồi cùng bàn nghẹn lời không nói nổi, thậm chí còn có chút bị thuyết phục. Mấy lần định mở miệng giải thích, lại thôi, đành im lặng ngậm miệng lại.
Lúc giáo viên đi giày da bước vào lớp, hắn liếc mắt nhìn dãy bàn phía trước Giang Tại La. Cô ta ngồi giữa, hai người tùy tùng đi theo một trái một phải kè sát bên, tư thế rõ ràng là “chị đại” lãnh đạo.
Nhưng vấn đề là Hứa Quỳ từ khi nào lại thân với Giang Tại La như vậy?
Ở lớp học chưa từng thấy hai người họ nói chuyện với nhau mà?
Quá khó hiểu, thật sự khó hiểu.
Bài đăng trên diễn đàn chỉ tồn tại được một tiếng rưỡi, sau đó bị xoá sạch, không để lại chút dấu vết nào.
Thế là trang chủ tràn ngập những bài viết đầy dấu chấm hỏi.
[Gì vậy? Ai xoá thế?]
[Người đăng bài có chuyện gì à?]
Một lát sau, người đăng bài ban đầu trả lời.
[Tôi không sao, không có chuyện gì xảy ra cả…]
[Không bị trả thù à, vậy chắc không phải H làm.]
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]
[Cười muốn chết.]
[Tôi bật cười thành tiếng luôn. Không đúng, H đâu phải kiểu người đi trả thù? Người ta là học trưởng hệ dịu dàng có tiếng, ai dựng chuyện hắn bụng dạ nhỏ nhen vậy? Tôi thấy là ghen ăn tức ở thôi.]
[Nói H là hệ dịu dàng, chắc là chưa nghe lời đồn cách đây hai năm nhỉ.]
[Gì cơ? Tôi là sinh viên mới, kể tôi nghe với!]
[H là kiểu sói đơn độc, chưa bao giờ tham gia tranh đấu trong trường, ngoài mặt thì ôn hòa như nắng xuân, dịu dàng không giới hạn, nhưng thật ra rất khó đối phó, kiểu người âm hiểm thâm độc.]
[Hai năm trước có người sau lưng chửi hắn vài câu, hôm sau bị bắt gặp chỉ mặc đồ lót, bị treo nguyên đêm trên tầng học vụ.]
[Hả????]
[Sau đó bị thả xuống, chỉ nói được hai câu: “Tôi không dám nữa” và “Thật xin lỗi.” Cậu nghĩ đi, đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.]
[Không phải H làm, cũng không phải Tống thiếu gia, vậy thì chỉ còn một khả năng là… ừm…]
[Sao lại không thể là Tống?]
[Cậu ta ở Tống gia không được yêu thương, gần như không có tài nguyên hay mối quan hệ gì. Con cả Tống gia lại bá đạo, canh chừng cậu ta rất kỹ.]
[Mọi người cũng đừng quá ngạc nhiên, một sinh viên chuyển trường còn có thể đi cùng H, chứng tỏ cô ấy không phải người thường đâu. Việc xoá bài hay khoá tài khoản chẳng có gì khó, mấy tiểu thư quyền thế đều không thích hình ảnh của mình bị đem ra treo lơ lửng nơi công cộng.]
[Xoá bài và phong tài khoản thì không khó, cái khó là quyền quản trị diễn đàn Phất Duy Nhĩ nằm hết trong tay ban giám hiệu, mà quy tắc ở đây lại không giống ngoài kia. Lúc mới vào trường ai chẳng bị cảnh báo rồi? Phải chú ý lời nói, hành vi. Nếu bị ghi dấu vết lên mạng thì xác định đời coi như xong. Đây là bài học, là hiện thực thời đại dư luận, dù có giỏi đến đâu cũng không thể một tay che trời.]
Lúc giáo viên đi giày da bước vào lớp, hắn liếc mắt nhìn dãy bàn phía trước Giang Tại La. Cô ta ngồi giữa, hai người tùy tùng đi theo một trái một phải kè sát bên, tư thế rõ ràng là “chị đại” lãnh đạo.
Nhưng vấn đề là Hứa Quỳ từ khi nào lại thân với Giang Tại La như vậy?
Ở lớp học chưa từng thấy hai người họ nói chuyện với nhau mà?
Quá khó hiểu, thật sự khó hiểu.
Bài đăng trên diễn đàn chỉ tồn tại được một tiếng rưỡi, sau đó bị xoá sạch, không để lại chút dấu vết nào.
Thế là trang chủ tràn ngập những bài viết đầy dấu chấm hỏi.
[Gì vậy? Ai xoá thế?]
[Người đăng bài có chuyện gì à?]
Một lát sau, người đăng bài ban đầu trả lời.
[Không bị trả thù à, vậy chắc không phải H làm.]
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]
[Cười muốn chết.]
[Tôi bật cười thành tiếng luôn. Không đúng, H đâu phải kiểu người đi trả thù? Người ta là học trưởng hệ dịu dàng có tiếng, ai dựng chuyện hắn bụng dạ nhỏ nhen vậy? Tôi thấy là ghen ăn tức ở thôi.]
[Nói H là hệ dịu dàng, chắc là chưa nghe lời đồn cách đây hai năm nhỉ.]
[Gì cơ? Tôi là sinh viên mới, kể tôi nghe với!]
[H là kiểu sói đơn độc, chưa bao giờ tham gia tranh đấu trong trường, ngoài mặt thì ôn hòa như nắng xuân, dịu dàng không giới hạn, nhưng thật ra rất khó đối phó, kiểu người âm hiểm thâm độc.]
[Hai năm trước có người sau lưng chửi hắn vài câu, hôm sau bị bắt gặp chỉ mặc đồ lót, bị treo nguyên đêm trên tầng học vụ.]
[Sau đó bị thả xuống, chỉ nói được hai câu: “Tôi không dám nữa” và “Thật xin lỗi.” Cậu nghĩ đi, đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.]
[Không phải H làm, cũng không phải Tống thiếu gia, vậy thì chỉ còn một khả năng là… ừm…]
[Sao lại không thể là Tống?]
[Cậu ta ở Tống gia không được yêu thương, gần như không có tài nguyên hay mối quan hệ gì. Con cả Tống gia lại bá đạo, canh chừng cậu ta rất kỹ.]
[Mọi người cũng đừng quá ngạc nhiên, một sinh viên chuyển trường còn có thể đi cùng H, chứng tỏ cô ấy không phải người thường đâu. Việc xoá bài hay khoá tài khoản chẳng có gì khó, mấy tiểu thư quyền thế đều không thích hình ảnh của mình bị đem ra treo lơ lửng nơi công cộng.]
[Xoá bài và phong tài khoản thì không khó, cái khó là quyền quản trị diễn đàn Phất Duy Nhĩ nằm hết trong tay ban giám hiệu, mà quy tắc ở đây lại không giống ngoài kia. Lúc mới vào trường ai chẳng bị cảnh báo rồi? Phải chú ý lời nói, hành vi. Nếu bị ghi dấu vết lên mạng thì xác định đời coi như xong. Đây là bài học, là hiện thực thời đại dư luận, dù có giỏi đến đâu cũng không thể một tay che trời.]
8
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
