0 chữ
Chương 26
Chương 26
“Cậu nói chắc như đinh đóng cột vậy, có video không? Có bằng chứng không?” Hứa Quỳ cau mày, giọng đầy bực bội.
“Không phải… nhưng mà, cô bạn à, cậu nói chuyện cũng gắt quá rồi đấy?” Bạn cùng bàn lúng túng, ánh mắt lén nhìn theo hành động của cô, “Cậu định làm gì vậy?”
Hứa Quỳ cười khẩy, lấy điện thoại ra: “Gọi người xoá ngay bài kia đi, tốt nhất tiện thể khoá luôn tài khoản của cái đứa bịa chuyện ấy.”
Bạn cùng bàn lập tức ngoan ngoãn. Ai trong trường mà không biết Hứa Quỳ là bá chủ ngầm của Phất Duy Nhĩ, bình thường ít nói ít làm nhưng lời nói có sức nặng, chẳng bao giờ dây vào mấy chuyện bắt nạt linh tinh.
Cô cầm điện thoại, mặt không cảm xúc nghiêng người về phía trước, khẽ nói: “Giang Tại La, có tôi chống lưng, cậu không cần sợ.”
Nói rồi, Hứa Quỳ nheo mắt, ánh nhìn cao cao tại thượng rơi lên người bạn cùng bàn: “Con bé đó ngoài học hành ra chẳng có gì trong đầu cả, trong lòng chỉ toàn là công thức bài tập, thế mà cậu dám đi loan tin đồn nhảm về cậu ta, vậy tức là đang đối đầu với tôi đấy, hiểu không?”
Ngay cả mắng người, cô cũng phải gắn với chuyện học hành. Một người như vậy thì có thể tệ hại tới mức nào?
Bạn cùng bàn lắp bắp biện giải: “Nhưng mà thật sự là cậu ấy bắt nạt Tống Dư Vi mà, chuyện kia người khác có thể thêu dệt, nhưng tôi chính mắt thấy, lẽ nào cũng là giả?”
Hứa Quỳ dừng lại, ánh mắt nghi ngờ: “Cậu thấy gì?”
Bạn cùng bàn quả quyết: “Lúc tôi đi qua khu A, ở chỗ cầu thang, tôi thấy cô ấy ép Tống Dư Vi vào tường, giở trò luôn đó.”
Hứa Quỳ: “…”
Bạn cùng bàn tiếp tục: “Mặc kệ cậu ta phản kháng, tay thì sờ lên mặt, rồi sờ xuống dưới, còn định cởϊ áσ của cậu ta nữa! Ngay giữa ban ngày ban mặt, Tống Dư Vi mặt đỏ bừng chẳng phải rõ ràng là cố tình làm nhục người ta sao?”
Hắn cứ tưởng nói thế Hứa Quỳ sẽ phải tin, ai ngờ mặt cô lại càng lạnh lẽo hơn.
“Cậu tưởng Tống Dư Vi bị tật hay sao?”
“Cái gì cơ?”
“Cậu ta là một nam sinh khoẻ mạnh, tay chân lành lặn, sức lực còn hơn tụi con gái một bậc. Nếu không muốn thì có thể đẩy ra ngay tại chỗ. Không muốn mà vẫn để mặc người ta sờ từ trên xuống dưới à? Cậu thấy hợp lý không?”
Hứa Quỳ nhìn chằm chằm mặt bạn cùng bàn, giọng đầy châm chọc.
“Cái kiểu im lặng, còn đưa cặp sách, còn chỉnh tóc cho người ta, rõ ràng là đang cố ý câu dẫn Giang Tại La.”
“Thật ra mặt mũi cậu ta cũng đẹp trai đấy, Giang Tại La không kìm lòng nổi cũng là chuyện bình thường. Nhưng cuối cùng cũng chẳng phải lỗi của cậu ta đâu, là do cậu ta quá biết diễn.”
“Mặt đỏ? Cậu chắc không phải là đỏ vì… sướиɠ à?”
“Không phải… nhưng mà, cô bạn à, cậu nói chuyện cũng gắt quá rồi đấy?” Bạn cùng bàn lúng túng, ánh mắt lén nhìn theo hành động của cô, “Cậu định làm gì vậy?”
Hứa Quỳ cười khẩy, lấy điện thoại ra: “Gọi người xoá ngay bài kia đi, tốt nhất tiện thể khoá luôn tài khoản của cái đứa bịa chuyện ấy.”
Bạn cùng bàn lập tức ngoan ngoãn. Ai trong trường mà không biết Hứa Quỳ là bá chủ ngầm của Phất Duy Nhĩ, bình thường ít nói ít làm nhưng lời nói có sức nặng, chẳng bao giờ dây vào mấy chuyện bắt nạt linh tinh.
Cô cầm điện thoại, mặt không cảm xúc nghiêng người về phía trước, khẽ nói: “Giang Tại La, có tôi chống lưng, cậu không cần sợ.”
Nói rồi, Hứa Quỳ nheo mắt, ánh nhìn cao cao tại thượng rơi lên người bạn cùng bàn: “Con bé đó ngoài học hành ra chẳng có gì trong đầu cả, trong lòng chỉ toàn là công thức bài tập, thế mà cậu dám đi loan tin đồn nhảm về cậu ta, vậy tức là đang đối đầu với tôi đấy, hiểu không?”
Bạn cùng bàn lắp bắp biện giải: “Nhưng mà thật sự là cậu ấy bắt nạt Tống Dư Vi mà, chuyện kia người khác có thể thêu dệt, nhưng tôi chính mắt thấy, lẽ nào cũng là giả?”
Hứa Quỳ dừng lại, ánh mắt nghi ngờ: “Cậu thấy gì?”
Bạn cùng bàn quả quyết: “Lúc tôi đi qua khu A, ở chỗ cầu thang, tôi thấy cô ấy ép Tống Dư Vi vào tường, giở trò luôn đó.”
Hứa Quỳ: “…”
Bạn cùng bàn tiếp tục: “Mặc kệ cậu ta phản kháng, tay thì sờ lên mặt, rồi sờ xuống dưới, còn định cởϊ áσ của cậu ta nữa! Ngay giữa ban ngày ban mặt, Tống Dư Vi mặt đỏ bừng chẳng phải rõ ràng là cố tình làm nhục người ta sao?”
Hắn cứ tưởng nói thế Hứa Quỳ sẽ phải tin, ai ngờ mặt cô lại càng lạnh lẽo hơn.
“Cái gì cơ?”
“Cậu ta là một nam sinh khoẻ mạnh, tay chân lành lặn, sức lực còn hơn tụi con gái một bậc. Nếu không muốn thì có thể đẩy ra ngay tại chỗ. Không muốn mà vẫn để mặc người ta sờ từ trên xuống dưới à? Cậu thấy hợp lý không?”
Hứa Quỳ nhìn chằm chằm mặt bạn cùng bàn, giọng đầy châm chọc.
“Cái kiểu im lặng, còn đưa cặp sách, còn chỉnh tóc cho người ta, rõ ràng là đang cố ý câu dẫn Giang Tại La.”
“Thật ra mặt mũi cậu ta cũng đẹp trai đấy, Giang Tại La không kìm lòng nổi cũng là chuyện bình thường. Nhưng cuối cùng cũng chẳng phải lỗi của cậu ta đâu, là do cậu ta quá biết diễn.”
“Mặt đỏ? Cậu chắc không phải là đỏ vì… sướиɠ à?”
10
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
