0 chữ
Chương 13
Chương 13
Trên bàn cơm không ai nói gì, ăn xong gần hết, thím mới lên tiếng.
“Cái đồng hồ đó, nhớ là phải trả lại trước sáu giờ tối mai đấy, La Nhi, đừng có quên.”
Vừa nghe đến câu ấy, sống lưng Giang Tại La lập tức lạnh buốt.
“Dù thím có quen biết với giám đốc cửa hàng trang sức kia, họ không đòi tiền cọc nữa, nhưng nếu quá hạn thì cũng chẳng giúp được đâu.”
Thím nghiêm túc dặn dò: “Nghe rõ chưa?”
“Hồi đó thuê cái đồng hồ đó cũng chỉ để ra vẻ cho có khí thế. Con biết rồi đấy, người nghèo đến cả thuê cũng không dám thuê, mà con lại đeo trên tay ai mà còn dám nghi ngờ con là gái nhà nghèo?”
Giang Tại La: “…”
Cười không nổi.
Chú Giang khoát tay, nói hớn hở.
“Con trai bà cả nhà họ Kỳ tuần sau sẽ chuyển vào học ở Phất Duy Nhĩ. Con mà lấy cái mặt này ra đứng trước mặt nó, thể nào nó cũng mê cho mà xem. Mọi việc đều dễ tính.”
“Chỉ cái mặt là không đủ.” Thím liếc chú một cái sắc như dao.
“Quan trọng là… bốn mươi triệu!”
Cái gì cơ? Bốn mươi triệu??
Giang Tại La suýt nữa nghẹn cơm.
Không phải nguyên chủ đơn độc hành động mà cả nhà này đều đang diễn kịch? Đây chẳng phải một ổ lừa đảo chuyên nghiệp thì là gì nữa?
Mà cha mẹ ruột của nguyên chủ đâu rồi? Tại sao cô lại ở chung với “chú” và “thím”. Đã vậy, hai người này còn chẳng có con ruột nào.
Chú Giang còn nói “con trai bà cả nhà họ Kỳ”… chẳng lẽ chính là nam chính trong cuốn tiểu thuyết này?
Tuần sau… người đó cũng chuyển vào Phất Duy Nhĩ.
Vẻ mặt Giang Tại La như bị sét đánh, lảo đảo về lại phòng mình.
Căn phòng nhỏ từng bị cô lục tung lên mấy lần. Cửa sổ hở toang, chăn chiếu cũ kỹ, một chiếc bàn học ọp ẹp, một đèn bàn mờ vàng, vài cuốn sách giáo khoa cấp ba được xếp ngay ngắn… Toàn bộ không gian chưa đến ba mét vuông.
Mà cái thôn hẻo lánh này thì bị con sông cô lập khỏi thế giới bên ngoài, tài sản lớn nhất của nhà cô ngoài mười con heo trong chuồng là con ngỗng trắng hung dữ, gặp người là lao tới mổ.
“Thật không biết nên cười hay nên khóc…”
Bỗng di động trong túi khẽ rung.
Một lời mời kết bạn mới vừa hiện lên là Tống Dư Vi.
Mắt Giang Tại La sáng rực lên, lập tức bấm chấp nhận lời mời kết bạn, nhanh tay gõ tin nhắn gửi đi.
[Tống Dư Vi! Cậu kết bạn với tôi, có phải là đổi ý rồi không?]
Phía trên màn hình hiện ra dòng chữ “Đối phương đang nhập…” nhấp nháy ba lần… rồi tắt ngấm.
[Vẫn còn đang khóc à?]
Khóc gì chứ?
Giang Tại La theo phản xạ sờ sờ mặt mình, nhanh chóng gõ dòng phản hồi: [Không có khóc nha.]
“Cái đồng hồ đó, nhớ là phải trả lại trước sáu giờ tối mai đấy, La Nhi, đừng có quên.”
Vừa nghe đến câu ấy, sống lưng Giang Tại La lập tức lạnh buốt.
“Dù thím có quen biết với giám đốc cửa hàng trang sức kia, họ không đòi tiền cọc nữa, nhưng nếu quá hạn thì cũng chẳng giúp được đâu.”
Thím nghiêm túc dặn dò: “Nghe rõ chưa?”
“Hồi đó thuê cái đồng hồ đó cũng chỉ để ra vẻ cho có khí thế. Con biết rồi đấy, người nghèo đến cả thuê cũng không dám thuê, mà con lại đeo trên tay ai mà còn dám nghi ngờ con là gái nhà nghèo?”
Giang Tại La: “…”
Cười không nổi.
Chú Giang khoát tay, nói hớn hở.
“Con trai bà cả nhà họ Kỳ tuần sau sẽ chuyển vào học ở Phất Duy Nhĩ. Con mà lấy cái mặt này ra đứng trước mặt nó, thể nào nó cũng mê cho mà xem. Mọi việc đều dễ tính.”
“Quan trọng là… bốn mươi triệu!”
Cái gì cơ? Bốn mươi triệu??
Giang Tại La suýt nữa nghẹn cơm.
Không phải nguyên chủ đơn độc hành động mà cả nhà này đều đang diễn kịch? Đây chẳng phải một ổ lừa đảo chuyên nghiệp thì là gì nữa?
Mà cha mẹ ruột của nguyên chủ đâu rồi? Tại sao cô lại ở chung với “chú” và “thím”. Đã vậy, hai người này còn chẳng có con ruột nào.
Chú Giang còn nói “con trai bà cả nhà họ Kỳ”… chẳng lẽ chính là nam chính trong cuốn tiểu thuyết này?
Tuần sau… người đó cũng chuyển vào Phất Duy Nhĩ.
Vẻ mặt Giang Tại La như bị sét đánh, lảo đảo về lại phòng mình.
Căn phòng nhỏ từng bị cô lục tung lên mấy lần. Cửa sổ hở toang, chăn chiếu cũ kỹ, một chiếc bàn học ọp ẹp, một đèn bàn mờ vàng, vài cuốn sách giáo khoa cấp ba được xếp ngay ngắn… Toàn bộ không gian chưa đến ba mét vuông.
“Thật không biết nên cười hay nên khóc…”
Bỗng di động trong túi khẽ rung.
Một lời mời kết bạn mới vừa hiện lên là Tống Dư Vi.
Mắt Giang Tại La sáng rực lên, lập tức bấm chấp nhận lời mời kết bạn, nhanh tay gõ tin nhắn gửi đi.
[Tống Dư Vi! Cậu kết bạn với tôi, có phải là đổi ý rồi không?]
Phía trên màn hình hiện ra dòng chữ “Đối phương đang nhập…” nhấp nháy ba lần… rồi tắt ngấm.
[Vẫn còn đang khóc à?]
Khóc gì chứ?
Giang Tại La theo phản xạ sờ sờ mặt mình, nhanh chóng gõ dòng phản hồi: [Không có khóc nha.]
11
0
2 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
