TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19

Người đại diện của Lê Tuyết vội vã chạy đến đỡ người, vừa đỡ vừa lo lắng:

“Không sao chứ?”

Lê Tuyết nghiến răng ken két:

“Anh nói đúng, về sau tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện cùng Tuyên Oanh nữa.”

Cô ta nghi ngờ, bên người Tuyên Oanh có độc. Chỉ cần đứng gần cô ta là chuyện xui xẻo liền xảy đến.

Nghĩ đến đây, Lê Tuyết càng quyết tâm:

“Tra ngay lịch trình thời gian tới, có lịch trình nào có Tuyên Oanh thì hủy hết cho tôi.”

Một người đàn ông thì đã sao? Lê Tuyết cô không thiếu người theo đuổi.

Cô nghĩ đến trước đây, cả đội ngũ của mình dốc lòng tìm cách chơi xấu Tuyên Oanh, âm thầm gài bẫy không biết bao nhiêu lần, vậy mà ngẩng đầu lên nhìn lại, chỉ thấy mình tổn hại, còn Tuyên Oanh chẳng sứt mẻ gì.

Quản lý Lạc đứng ngoài sân khấu, ánh mắt mờ mịt:

“Sao Lê Tuyết lại ngã?”

Cú ra chân của Lê Tuyết giấu quá kín, tất nhiên quản lý Lạc không thấy. Chỉ thấy một cú ngã bất ngờ giữa bao nhiêu ống kính.

Tuyên Oanh khẽ nhíu mày, giọng bình thản:

“Chắc là do thiếu canxi.”

Gần đây cô đang ôn bài sinh học cấp hai, nhưng chưa hiểu kỹ hết, đại khái là ngã kiểu đó chắc là xương không đủ chắc khỏe.

Quản lý Lạc trố mắt:

“Mới tuổi đó đã thiếu canxi rồi sao?”

Tuyên Oanh gật đầu đầy nghiêm túc:

“Tôi với cô ấy cũng cỡ tuổi nhau mà? Phải tranh thủ uống sữa từ bây giờ.”

Quản lý Lạc gật gù đầy thấm thía:

“Có lý, mai anh đặt sữa luôn.”

Chứ một cú ngã rõ ràng giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu người nhìn, mà cũng không hiểu nổi vì sao ngã, ngoài lý do sức khỏe thì còn là gì.

Nghĩ đến bộ váy cao cấp kia, chắc là đắt lắm.

Tại hội trường dạ tiệc từ thiện

Người dẫn chương trình đang hết sức kêu gọi quyên góp:

"Ở những vùng núi xa xôi, cuộc sống của các em nhỏ rất khó khăn. Chúng ta tổ chức buổi tiệc tối hôm nay là để cùng góp sức giải quyết ba vấn đề chính là ăn no, mặc ấm và đến trường."

Tuyên Oanh ngồi bên dưới, nghe xong không khỏi cảm khái. Thì ra các em nhỏ vùng núi vẫn còn khổ như vậy. Cô lập tức rút thêm một loạt vật phẩm nữa, bổ sung vào danh sách quyên góp ban đầu của mình.

Khi phần quyên tặng bắt đầu, các sao trong giới lần lượt lên sân khấu, ăn vận chỉn chu, trang phục lộng lẫy, lần lượt bước lên quyên tiền như một nghi lễ long trọng.

Người dẫn chương trình vì muốn khuấy động không khí, cổ vũ tinh thần quyên góp của mọi người nên giọng nói càng thêm truyền cảm, từng chữ từng lời đầy khí thế khi đọc tên các nghệ sĩ đã mạnh tay đóng góp vật phẩm và tiền bạc.

Chỉ tiếc, buổi tiệc từ thiện lần này do tạp chí Phong Vân tổ chức quy mô không lớn, phần lớn nghệ sĩ đến cũng chỉ vì màn khoe dáng trên thảm đỏ khi nãy, đến lúc bước vào nghi thức quyên góp thì ai nấy đều mang theo sự uể oải hiện rõ trên mặt.

“Cảm ơn tiên sinh Vương Giai Kiệt, quyên tặng 500 nghìn tệ.”

“Cảm ơn tiên sinh Trịnh Nam, quyên tặng 100 nghìn tệ.”

“Cảm ơn tiểu thư Lê Tuyết, quyên tặng 50 nghìn tệ.”

Người dẫn chương trình dù tài ăn nói tốt đến đâu, đến khúc này cũng bắt đầu đuối lý, đọc mà cảm thấy như tụng kinh, giọng đều đều khiến không khí bên dưới ngày càng ảm đạm. Đám nghệ sĩ dưới khán đài ai nấy đều cố gắng mở to mắt chống chọi cơn buồn ngủ, đầu gật lên gật xuống không khác gì ngồi thiền.

“Cảm ơn tiểu thư Tuyên Oanh, quyên tặng mười vạn cuốn sách giáo khoa?”

Giọng người dẫn chương trình đột nhiên nghẹn lại, anh ta ngẩng đầu lên, ngẩn người nhìn cô gái đang mỉm cười nhẹ nhàng ngồi dưới sân khấu.

“Tiểu thư Tuyên Oanh, xin hỏi phần quyên góp này có phải ghi nhầm không ạ?”

Không phải mọi người đều quyên tiền sao? Sao cô lại quyên sách?

Những người có mặt đều ngây ra một lúc, ngay cả những nghệ sĩ suýt ngủ gật cũng lập tức tỉnh táo, quay đầu nhìn về phía Tuyên Oanh với vẻ mặt sững sờ. Cô như một cú búa đánh thức cả hội trường đang lịm dần vì nhàm chán.

Tuyên Oanh lại vô cùng bình tĩnh, nghiêng đầu nhìn người dẫn chương trình:

“Không phải nói là quyên vật phẩm sao?”

Vật phẩm mà, vật có hình có thể chạm, có thể cầm, rất bình thường.

Người dẫn chương trình bị hỏi đến nghẹn họng, nghĩ nghĩ cũng đúng thật.

“Nhưng mà các khách mời trước giờ đều quyên tiền.”

"Vậy vừa hay."

Tuyên Oanh gật đầu, giọng vẫn đều đều như giảng đạo lý:

“Tôi mở thêm một hướng mới trong hình thức quyên góp, làm phong phú lựa chọn vật phẩm, đa dạng hình thức ủng hộ, càng phù hợp với chủ đề của buổi tiệc hơn.”

Câu nói vừa dứt, mọi người mới như bừng tỉnh.

Đúng vậy, chủ đề của buổi tiệc từ thiện hôm nay chính là giải quyết ba vấn đề của trẻ em vùng sâu vùng xa là cơm ăn, áo mặc và con đường đến trường.

Tuyên Oanh quyên tặng mười vạn cuốn sách giáo khoa đây chẳng phải chính là giúp đỡ các em nhỏ đến trường sao. Quá đúng trọng tâm rồi còn gì.

Người dẫn chương trình bị cô nói đến nghẹn họng, trong lòng luôn có cảm giác có gì đó không ổn, nhưng vẫn phải cố gắng mỉm cười, tận lực khen ngợi:

“Tiểu thư Tuyên Oanh nói rất đúng. Bọn trẻ ở vùng núi thực sự thiếu sách, nếu nhận được quà tặng là sách, các em chắc chắn sẽ rất vui mừng.”

4

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.