0 chữ
Chương 15
Chương 12: Dạo này thế nào?
Cô thu lại thiết bị, khi vừa đẩy cửa chuẩn bị rời đi thì quay đầu lại, khẽ cười với Lan Cửu bằng một nụ cười khó hiểu, như thể nhìn thấu nghi vấn trong lòng trùng cái, cô lẩm bẩm: “Thích ấy à, năng lực của cô ấy đâu chỉ dừng lại ở cái quân hàm kia, người có năng lực thì phải làm nhiều thôi.”
Thích Phi từng là một trung tướng, thực lực mạnh hơn nhiều so với bản thân cô – một thượng tá. Việc giao cho cô ấy lượng lớn nhiệm vụ tuy có hơi không công bằng, nhưng cũng là điều dễ hiểu. Nếu cô là chỉ huy, cô cũng sẽ làm vậy.
Huống hồ, nhiều nhiệm vụ hơn, nhiều quân công hơn... Thích cũng có thể... sớm quay trở về.
Cô ấy vốn không nên chỉ là một thiếu tá, cũng không nên ở lại nơi này.
Ý là gì vậy nhỉ...?
Nói xong câu đầy ẩn ý đó, An Sách rời đi, để lại Lan Cửu nhìn cánh cửa phòng, trầm ngâm suy nghĩ.
"Tít tít" Tiếng nhắc vang lên, cho thấy có người xin phép vào phòng. Lan Cửu tưởng là An Sách nên không nghĩ nhiều, trực tiếp đồng ý.
Thế nhưng khi cánh cửa mở ra, anh lập tức nhận ra mình đã đoán sai. Tiếng bước chân người đến có tiết tấu rõ ràng, không nhanh không chậm, hoàn toàn khác với bước chân có phần tùy tiện của An Sách.
Anh vốn đang ngồi trên ghế bên giường, lập tức đứng dậy, nhìn về phía cửa.
Người đến mặc quân phục đen viền bạc, đôi mắt xanh thẫm đang nhìn thẳng về phía anh. Thích Phi không đội mũ, vài sợi tóc dài rủ xuống, dính bết trên trán như thể vừa bị nước thấm ướt.
Lan Cửu khẽ hít mũi – anh có thể mơ hồ ngửi được mùi máu tươi trên người cô.
Có vẻ hồi phục không tệ.
Thích Phi không lập tức lên tiếng. Cô đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát Lan Cửu.
Cơ thể trùng cái này cao ráo, đường nét cân đối, trên cổ tay lộ ra là hoa văn côn trùng màu bạc xanh phức tạp mà huyền bí. Mái tóc nâu nhạt mềm mại đến lạ thường, gương mặt gầy gò giờ đã có chút thịt, đôi mắt đen lấp lánh ánh sáng.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Lan Cửu khẽ nhếch môi cười rạng rỡ. Dáng vẻ đầy sức sống này nhìn dễ chịu hơn rất nhiều so với khi mới gặp. Lúc đó anh trông vô cùng thê thảm.
Sống, đúng là một điều tốt.
Tâm trạng Thích Phi đột nhiên tốt hơn một cách khó hiểu. Cô giơ tay vẫy nhẹ, ra hiệu mình sẽ không vào phòng, rồi đứng ở cửa hỏi: “Thiếu tướng Lan, đã lâu không gặp, dạo này thế nào?”
“Rất tốt, cảm ơn cô đã quan tâm.”
Thích Phi gật đầu, không lấy gì làm bất ngờ với câu trả lời ấy. Cô liếc nhìn bông Ẩn U đang nở rộ ở đầu giường, rồi lại đưa ánh mắt quay về phía Lan Cửu.
Thích Phi từng là một trung tướng, thực lực mạnh hơn nhiều so với bản thân cô – một thượng tá. Việc giao cho cô ấy lượng lớn nhiệm vụ tuy có hơi không công bằng, nhưng cũng là điều dễ hiểu. Nếu cô là chỉ huy, cô cũng sẽ làm vậy.
Huống hồ, nhiều nhiệm vụ hơn, nhiều quân công hơn... Thích cũng có thể... sớm quay trở về.
Cô ấy vốn không nên chỉ là một thiếu tá, cũng không nên ở lại nơi này.
Ý là gì vậy nhỉ...?
Nói xong câu đầy ẩn ý đó, An Sách rời đi, để lại Lan Cửu nhìn cánh cửa phòng, trầm ngâm suy nghĩ.
Thế nhưng khi cánh cửa mở ra, anh lập tức nhận ra mình đã đoán sai. Tiếng bước chân người đến có tiết tấu rõ ràng, không nhanh không chậm, hoàn toàn khác với bước chân có phần tùy tiện của An Sách.
Anh vốn đang ngồi trên ghế bên giường, lập tức đứng dậy, nhìn về phía cửa.
Người đến mặc quân phục đen viền bạc, đôi mắt xanh thẫm đang nhìn thẳng về phía anh. Thích Phi không đội mũ, vài sợi tóc dài rủ xuống, dính bết trên trán như thể vừa bị nước thấm ướt.
Lan Cửu khẽ hít mũi – anh có thể mơ hồ ngửi được mùi máu tươi trên người cô.
Có vẻ hồi phục không tệ.
Thích Phi không lập tức lên tiếng. Cô đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát Lan Cửu.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Lan Cửu khẽ nhếch môi cười rạng rỡ. Dáng vẻ đầy sức sống này nhìn dễ chịu hơn rất nhiều so với khi mới gặp. Lúc đó anh trông vô cùng thê thảm.
Sống, đúng là một điều tốt.
Tâm trạng Thích Phi đột nhiên tốt hơn một cách khó hiểu. Cô giơ tay vẫy nhẹ, ra hiệu mình sẽ không vào phòng, rồi đứng ở cửa hỏi: “Thiếu tướng Lan, đã lâu không gặp, dạo này thế nào?”
“Rất tốt, cảm ơn cô đã quan tâm.”
Thích Phi gật đầu, không lấy gì làm bất ngờ với câu trả lời ấy. Cô liếc nhìn bông Ẩn U đang nở rộ ở đầu giường, rồi lại đưa ánh mắt quay về phía Lan Cửu.
4
0
3 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
