0 chữ
Chương 14
Chương 11: Biển sao
Kể từ ngày gặp chỉ huy của quân đội Nặc Đế Đa, Lan Cửu liền ở lại trên chiến hạm.
Nhiệm vụ của đội này là trinh sát tình hình tại khu vực số 9 của hệ sao Lai Đa, trong lúc ghi chép hiện trạng của từng hành tinh thì đồng thời tìm kiếm hành tinh mới, vì vậy tốc độ hành quân không nhanh.
Để tránh gây nghi ngờ, cũng như phòng ngừa đυ.ng phải bí mật quân sự, mấy ngày nay Lan Cửu gần như chỉ ở trong phòng, hạn chế đi lại trên chiến hạm.
Ngoài An Sách đến kiểm tra sức khỏe định kỳ, không còn ai khác đến thăm, kể cả Thích Phi. So với những ngày trong quân đội trước đây, thời gian như chậm lại, chậm đến mức khiến người ta khó chịu.
An Sách rất thích nói chuyện, ngay cả trong thời gian kiểm tra ngắn ngủi, cô cũng hiếm khi yên lặng.
Cô và Thích Phi là bạn từ nhỏ, từ lúc còn bé tí cho đến khi vào quân đội, hai người hiếm khi tách rời nhau lâu, vì vậy trong những câu chuyện phiếm của cô, không thể thiếu Thích Phi.
Từ những lời nói rời rạc, chẳng mấy liên quan của An Sách, Lan Cửu lại kỳ lạ thay mà ghép được bức tranh trưởng thành của Thích Phi – người thiếu tá có đôi mắt xanh thẳm kia, bỗng chốc trở nên sống động, không còn là hình ảnh quyết đoán, ít nói trong ấn tượng nữa.
Cô không giỏi ăn nói, dũng cảm thiện chiến, nhưng lại dịu dàng đến khó tin.
"Chính vì cô ấy không biết ăn nói nên mới bị bình chọn là alpha mà các omega không muốn lấy nhất, không có thứ hai!" An Sách đã từng phóng đại như vậy khi phàn nàn với Lan Cửu.
An Sách không muốn để vị thiếu tướng có vẻ như đã lọt vào mắt xanh của bạn thân mình hiểu lầm cô, nên trong những cuộc trò chuyện vô tình, cô đã kín đáo khen ngợi Thích Phi đủ kiểu.
Khi vô tình biết được lý do thật sự khiến mình được giữ lại từ lời nói lơ đãng của An Sách, công bằng mà nói, trong khoảnh khắc đó Lan Cửu có chút không thoải mái.
Như thể bản thân bị lột trần trước mặt đối phương, những điều tối tăm và xấu xí đều trơ trọi, không nơi che giấu.
Nhưng rất nhanh, anh đã bình tĩnh lại. Trong nhiệm vụ, chiến hạm thu nhận sĩ quan đến từ quốc gia khác thì việc điều tra thân phận, lai lịch là chuyện đương nhiên, Thích Phi làm vậy cũng chẳng có gì sai.
Huống hồ... Anh cụp mắt, lặng lẽ nhìn bó hoa Ẩn U mới được thay ở đầu giường. Người vốn lẽ ra sẽ là bạn đời thân thiết nhất của anh lại một lòng muốn anh chết, còn một sĩ quan ngoại tộc chỉ tình cờ gặp lại cố hết sức để cứu anh sống.
Anh không thể nói rõ mình đang cảm thấy thế nào.
Nhưng anh biết, ít nhất mình nên cảm ơn cô một cách đàng hoàng.
Nghĩ vậy, khi An Sách đến kiểm tra theo lịch, anh liền thuận tiện hỏi thăm hành tung của Thích Phi. Vị thượng tá tóc vàng trả lời khá tùy ý: "Hỏi Thích Phi hả? Cô ấy còn đang làm nhiệm vụ, tôi cũng không thấy mặt đâu."
Vậy nên... Vì sao một thượng tá như An Sách lại nhàn rỗi đến mức không cần kiểm tra cũng có thể đến trò chuyện với anh? Còn Thích Phi – một thiếu tá – lại bận đến mức không về nổi chiến hạm?
Lan Cửu im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nói ra nghi ngờ trong lòng. Sau khi xem xong dữ liệu kiểm tra, An Sách huýt sáo một tiếng: "Rất tốt, tiếp theo có thể bắt đầu luyện tập hồi phục thể lực rồi."
Nhiệm vụ của đội này là trinh sát tình hình tại khu vực số 9 của hệ sao Lai Đa, trong lúc ghi chép hiện trạng của từng hành tinh thì đồng thời tìm kiếm hành tinh mới, vì vậy tốc độ hành quân không nhanh.
Để tránh gây nghi ngờ, cũng như phòng ngừa đυ.ng phải bí mật quân sự, mấy ngày nay Lan Cửu gần như chỉ ở trong phòng, hạn chế đi lại trên chiến hạm.
Ngoài An Sách đến kiểm tra sức khỏe định kỳ, không còn ai khác đến thăm, kể cả Thích Phi. So với những ngày trong quân đội trước đây, thời gian như chậm lại, chậm đến mức khiến người ta khó chịu.
An Sách rất thích nói chuyện, ngay cả trong thời gian kiểm tra ngắn ngủi, cô cũng hiếm khi yên lặng.
Cô và Thích Phi là bạn từ nhỏ, từ lúc còn bé tí cho đến khi vào quân đội, hai người hiếm khi tách rời nhau lâu, vì vậy trong những câu chuyện phiếm của cô, không thể thiếu Thích Phi.
Cô không giỏi ăn nói, dũng cảm thiện chiến, nhưng lại dịu dàng đến khó tin.
"Chính vì cô ấy không biết ăn nói nên mới bị bình chọn là alpha mà các omega không muốn lấy nhất, không có thứ hai!" An Sách đã từng phóng đại như vậy khi phàn nàn với Lan Cửu.
An Sách không muốn để vị thiếu tướng có vẻ như đã lọt vào mắt xanh của bạn thân mình hiểu lầm cô, nên trong những cuộc trò chuyện vô tình, cô đã kín đáo khen ngợi Thích Phi đủ kiểu.
Khi vô tình biết được lý do thật sự khiến mình được giữ lại từ lời nói lơ đãng của An Sách, công bằng mà nói, trong khoảnh khắc đó Lan Cửu có chút không thoải mái.
Nhưng rất nhanh, anh đã bình tĩnh lại. Trong nhiệm vụ, chiến hạm thu nhận sĩ quan đến từ quốc gia khác thì việc điều tra thân phận, lai lịch là chuyện đương nhiên, Thích Phi làm vậy cũng chẳng có gì sai.
Huống hồ... Anh cụp mắt, lặng lẽ nhìn bó hoa Ẩn U mới được thay ở đầu giường. Người vốn lẽ ra sẽ là bạn đời thân thiết nhất của anh lại một lòng muốn anh chết, còn một sĩ quan ngoại tộc chỉ tình cờ gặp lại cố hết sức để cứu anh sống.
Anh không thể nói rõ mình đang cảm thấy thế nào.
Nhưng anh biết, ít nhất mình nên cảm ơn cô một cách đàng hoàng.
Nghĩ vậy, khi An Sách đến kiểm tra theo lịch, anh liền thuận tiện hỏi thăm hành tung của Thích Phi. Vị thượng tá tóc vàng trả lời khá tùy ý: "Hỏi Thích Phi hả? Cô ấy còn đang làm nhiệm vụ, tôi cũng không thấy mặt đâu."
Lan Cửu im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nói ra nghi ngờ trong lòng. Sau khi xem xong dữ liệu kiểm tra, An Sách huýt sáo một tiếng: "Rất tốt, tiếp theo có thể bắt đầu luyện tập hồi phục thể lực rồi."
4
0
3 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
