TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 11
Chương 8: Khi ánh sáng chạm bóng tối

Chiếc giường mềm mại và sạch sẽ, nhưng trùng cái nằm trên đó lại ngủ không yên. Anh nhíu chặt mày, trán đẫm mồ hôi lạnh.

Trong bóng tối, dòng huyết tương sền sệt nhấn chìm anh. Anh có thể ngửi thấy mùi hôi thối đang phân rã từ chính cơ thể mình, thân xác mất đi sự kiểm soát, giống như một chiếc l*иg mục nát, giam cầm linh hồn anh bên trong.

Giữa sự vùng vẫy trong tuyệt vọng, Lan Cửu lại cảm nhận được có thứ gì đó chạm vào trán anh – mềm mại, và còn mang theo một chút hương vị của ánh mặt trời.

Là cái gì vậy... Hàng mi của trùng cái khẽ run rẩy không yên, anh muốn tỉnh lại.

...

“Này, đừng nói với tôi là thật đấy nhé?” An Sách dựa vào khung cửa, nhìn Thích Phi đang dùng khăn lau mồ hôi lạnh trên trán trùng cái, biểu cảm đầy bất đắc dĩ. Động tác dịu dàng đến mức khó tin kia khiến cô không nhịn được mà giật giật khóe miệng.

“Cô thích anh ta rồi à?”

Thích Phi chẳng buồn để ý tới cô ta, đưa khăn trả lại cho robot y tế, ánh mắt nhìn vào hàng mi đang rung rung của trùng cái, rồi gọi An Sách: “Lại đây xem, anh ấy sắp tỉnh rồi.”

Vừa dứt lời, Lan Cửu liền mở mắt. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là một đôi mắt sâu thẳm màu lục thẫm*.

Đây là đâu?

Anh đưa mắt nhìn quanh, căn phòng sạch sẽ, chiếc giường êm ái, thậm chí đầu giường còn đặt một bó hoa Lam U nhạt màu... Và nữ sĩ quan trước mặt, dù nhìn thế nào cũng không giống người của tộc Thiên Già.

Cũng không thể là người của Á Đặc Tư.

“Thiếu tướng Lan Cửu.” đúng lúc này, chủ nhân của đôi mắt màu lục kia mở miệng: “Còn nhớ tôi không?”

Giọng nói này... Trí nhớ lập tức trở lại, Lan Cửu mỉm cười, không hề che giấu niềm vui và sự biết ơn: “Thiếu tá Thích Phi.”

“Cảm ơn cô.”

Sau khi phục hồi dây thanh, Thích Phi mới phát hiện giọng của trùng cái này thật dễ nghe, trong trẻo như ngọc, bẩm sinh mang theo chút lạnh lẽo. Tựa như làn hơi nước bốc lên dưới thác nước mùa hè – mát lạnh vừa đủ.

Cô thu lại biểu cảm, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không cần khách sáo.” Sau đó nghiêng người sang một bên, nhường chỗ cho An Sách và đống thiết bị phía sau: “Anh vừa tỉnh lại, chúng tôi cần kiểm tra toàn thân cho anh.”

“Làm phiền các cô rồi.”

Thấy Lan Cửu gật đầu, An Sách liền mỉm cười: “Thiếu tướng Lan Cửu, chào anh. Tôi là An Sách – thượng tá sư đoàn 37, quân đoàn số 6. Bây giờ tôi sẽ tiến hành kiểm tra cho anh.”

Khi An Sách bận rộn với đủ loại thiết bị và thuốc thử, Thích Phi chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn. Trùng cái rất phối hợp, cũng rất yên tĩnh, không nói một lời, để mặc cho An Sách thao tác

...

*Màu lục thẫm: Dạng dạng vầy

4

0

3 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.