0 chữ
Chương 26
Chương 26: Ngày mai anh không cần đi làm sao
Mua đồ cho cha mẹ nguyên chủ sao?
Cô tuyệt đối không muốn, phải biết rằng trong nhà nguyên chủ nhận 50 đồng lễ hỏi, không cho nguyên chủ một đồng nào, ngay cả thịt nhà họ Lục đưa qua trước hôn lễ, đa số cũng là cho Thẩm Kế Tổ ăn.
Nguyên chủ nguyện ý cho những thứ này, nguyện ý sau này vẫn bị cha mẹ anh em hút máu, cho dù cuối cùng nhà nhỏ của mình không còn, bản thân đi tới trượt chân cũng nguyện ý “bày đồ cúng” cho trong nhà khi cha mẹ than khóc, nhưng cô không muốn.
Cô cũng không có một chút ý nghĩ dùng thân thể của người ta, thì phải thay người ta chăm sóc cha mẹ hút máu như vậy, cũng không phải là cô nguyện ý tới nơi này, cô tình nguyện lúc này nằm trong căn hộ của mình hơn, chẳng qua vận mệnh sắp xếp cô cũng không có biện pháp nào.
Nếu đối phương tốt thì cô cũng tốt, nếu đối phương không tốt cô lại càng không tốt.
Tuy không muốn mua thứ gì cho cha mẹ nguyên chủ, nhưng Thẩm Vũ là muốn đến thị trấn một chuyến.
“Được ạ, ngày mai anh không cần đi làm sao?” Trong tiểu thuyết viết lúc này đang là ngày mùa mà.
Lục Huyền: “Ngày mai trong đội có nhiệm vụ bảo anh đến thị trấn một chuyến, có thời gian rảnh đi mua đồ.”
Lục Huyền vốn không phải là người nói nhiều, tán gẫu chuyện này xong giữa hai người lại im lặng rồi.
May mắn nấu nước bằng bếp đất cũng nhanh.
Lục Huyền mang nước ấm vào trong phòng.
Nếu nói Thẩm Vũ cảm thấy chuyện tệ nhất khi xuyên sách là nhà vệ sinh, vậy thứ hai chính là tắm rửa, không có vòi tắm hoa sen, đàn ông ở sân sau xả nước tắm, nhưng người phụ nữ chỉ có thể ở trong phòng lau người, tắm rửa như vậy tuyệt đối không tận hứng.
Tuy hai người đã kết hôn, khi cô muốn tắm rửa Lục Huyền vẫn đi ra, đêm khuya yên tĩnh thường xuyên nghe thấy được tiếng nước rào rào.
Mãi đến khi bên trong truyền tới giọng nói.
Khi Lục Huyền vào phòng nhìn thoáng qua Thẩm Vũ trên mặt vẫn còn chút giọt nước một cái sau đó nhanh chóng quay mặt đi, im lặng bưng nước ra ngoài.
Bóng đêm đang nồng đậm.
Nhưng thời gian vẫn còn sớm, bầu không khí trong phòng có chút kỳ lạ.
Hai người nằm trên giường, không ai nói chuyện, an tĩnh đáng sợ.
Thẩm Vũ nghĩ thầm trong lòng, loại chuyện này còn cần đợi cô chủ động sao?
Thẩm Vũ nói: “Anh ba, có ngủ hay không?”
Những lời này giống như một đốm lửa nhỏ làm bùng cháy đống củi khô bên cạnh, khiến hơi thở của anh lập tức trở nên trầm trọng hơn.
Lục Huyền cúi người tới gần, mượn ánh sáng của ngọn nến trên bàn bên cạnh đánh giá người dưới người.
Đời trước Thẩm Vũ học tập rất nhiều kinh nghiệm, nhưng mà kinh nghiệm thực chiến nói thật chỉ có tối hôm qua, cô còn cảm thấy như mình đang chết đuối, bản năng sinh tồn thôi thúc cô bám chặt vào những thứ xung quanh, sau đó…
Muốn nói khi tỉnh táo cũng chỉ có lúc này, chiến sĩ chỉ giỏi nói miệng như cô chống lại tầm mắt nóng cháy kia vội né tránh theo bản năng, vậy mà còn có chút muốn trốn đi.
“Tắt đèn đi.”
Người đàn ông phát ra tiếng cười khẽ.
Thẩm Vũ chỉ cảm thấy mặt càng nóng, bị anh cười lại quật cường nhìn anh: “Gọi nhũ danh của em.”
Cô tuyệt đối không muốn, phải biết rằng trong nhà nguyên chủ nhận 50 đồng lễ hỏi, không cho nguyên chủ một đồng nào, ngay cả thịt nhà họ Lục đưa qua trước hôn lễ, đa số cũng là cho Thẩm Kế Tổ ăn.
Nguyên chủ nguyện ý cho những thứ này, nguyện ý sau này vẫn bị cha mẹ anh em hút máu, cho dù cuối cùng nhà nhỏ của mình không còn, bản thân đi tới trượt chân cũng nguyện ý “bày đồ cúng” cho trong nhà khi cha mẹ than khóc, nhưng cô không muốn.
Cô cũng không có một chút ý nghĩ dùng thân thể của người ta, thì phải thay người ta chăm sóc cha mẹ hút máu như vậy, cũng không phải là cô nguyện ý tới nơi này, cô tình nguyện lúc này nằm trong căn hộ của mình hơn, chẳng qua vận mệnh sắp xếp cô cũng không có biện pháp nào.
Nếu đối phương tốt thì cô cũng tốt, nếu đối phương không tốt cô lại càng không tốt.
“Được ạ, ngày mai anh không cần đi làm sao?” Trong tiểu thuyết viết lúc này đang là ngày mùa mà.
Lục Huyền: “Ngày mai trong đội có nhiệm vụ bảo anh đến thị trấn một chuyến, có thời gian rảnh đi mua đồ.”
Lục Huyền vốn không phải là người nói nhiều, tán gẫu chuyện này xong giữa hai người lại im lặng rồi.
May mắn nấu nước bằng bếp đất cũng nhanh.
Lục Huyền mang nước ấm vào trong phòng.
Nếu nói Thẩm Vũ cảm thấy chuyện tệ nhất khi xuyên sách là nhà vệ sinh, vậy thứ hai chính là tắm rửa, không có vòi tắm hoa sen, đàn ông ở sân sau xả nước tắm, nhưng người phụ nữ chỉ có thể ở trong phòng lau người, tắm rửa như vậy tuyệt đối không tận hứng.
Tuy hai người đã kết hôn, khi cô muốn tắm rửa Lục Huyền vẫn đi ra, đêm khuya yên tĩnh thường xuyên nghe thấy được tiếng nước rào rào.
Khi Lục Huyền vào phòng nhìn thoáng qua Thẩm Vũ trên mặt vẫn còn chút giọt nước một cái sau đó nhanh chóng quay mặt đi, im lặng bưng nước ra ngoài.
Bóng đêm đang nồng đậm.
Nhưng thời gian vẫn còn sớm, bầu không khí trong phòng có chút kỳ lạ.
Hai người nằm trên giường, không ai nói chuyện, an tĩnh đáng sợ.
Thẩm Vũ nghĩ thầm trong lòng, loại chuyện này còn cần đợi cô chủ động sao?
Thẩm Vũ nói: “Anh ba, có ngủ hay không?”
Những lời này giống như một đốm lửa nhỏ làm bùng cháy đống củi khô bên cạnh, khiến hơi thở của anh lập tức trở nên trầm trọng hơn.
Lục Huyền cúi người tới gần, mượn ánh sáng của ngọn nến trên bàn bên cạnh đánh giá người dưới người.
Đời trước Thẩm Vũ học tập rất nhiều kinh nghiệm, nhưng mà kinh nghiệm thực chiến nói thật chỉ có tối hôm qua, cô còn cảm thấy như mình đang chết đuối, bản năng sinh tồn thôi thúc cô bám chặt vào những thứ xung quanh, sau đó…
“Tắt đèn đi.”
Người đàn ông phát ra tiếng cười khẽ.
Thẩm Vũ chỉ cảm thấy mặt càng nóng, bị anh cười lại quật cường nhìn anh: “Gọi nhũ danh của em.”
9
0
3 tháng trước
20 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
