0 chữ
Chương 20
Chương 20: Không nghe thấy
Lúc ra cửa bà cụ Lục còn dặn dò Thẩm Vũ.
“Lúc đưa nước cho cha và chồng con, đừng bỏ quên mấy anh em khác, còn nữa, đi tìm Ngọc Kiều, nó là người ghi công điểm, cũng đưa luôn cho nó.”
“Con bé là cô gái đến từ thành phố, không giống với mấy đứa, trời nóng nực, không chịu nổi.”
Cách nói chuyện nâng cao một bên, giẫm mạnh bên khác của bà cụ Lục, khiến cho đại kỳ hoa như cô và tiểu kỳ hoa như Hứa Nhân có thể có quan hệ tốt với nữ chính mới là lạ.
“Nghe thấy chưa?”
Thẩm Vũ lười biếng đáp: “Không nghe thấy!”
“Cô!” Bà cụ Lục trợn mắt nổi giận.
“Mẹ, vốn dĩ con đang định mang cho Ngọc Kiều, cái gì gọi là cô ta khác với bọn con? Đều là người cả, tuổi tác chúng con cũng không khác nhau là mấy…”
“Nói như mẹ quá làm tổn thương trái tim con, con sẽ không mang nữa, muốn uống tự về nhà mà uống.”
“Không thèm nghe mẹ nói nữa, con đi đưa nước cho anh ba.”
Nói xong “trừng” mắt nhìn Hứa Nhân: “Cô có đi không? Không đi tôi cũng không đưa nước cho chồng cô đâu.”
Hứa Nhân cau mày, hung dữ nói: “Đi!”
“Hứa Nhân, cô nhớ…”
“Thẩm Vũ không đưa, con cũng không đưa, dựa vào đâu cô ta không đi đưa lại bắt con đưa.”
Nói xong hai người đi mất.
Bà cụ Lục nhìn bóng lưng cao gầy của hai người, mắt trừng to.
Nhìn bóng lưng đứng chung một chỗ cũng đẹp của bọn họ, hai cô thật sự là kẻ thù ư?
Sao người sắp bị tức chết là bà ta nhỉ?
Trái lại thành lỗi của bà ta?
Hai đứa bọn nó là con nhóc lớn lên trong thôn, có thể so sánh với người lớn lên trong thành phố như Ngọc Kiều à?
Ngọc Kiều người ta sắp làm giáo viên, bây giờ lại là nhân viên ghi công điểm, rất có thể diện.
Chẳng trách lúc bà ta cầu hôn cho thằng ba, thằng tư, cha mẹ các cô cười không khép miệng được, nếu bà ta có loại con gái như thế này cũng muốn sớm tống cổ ra ngoài.
Tức chết người!
Nếu bị chọc giận thật, đúng là chết sớm mất!
Bây giờ là lúc mùa vụ, thời đại này nông thôn đều là đường đất, lại thêm là lúc thu lương thực, trong không khí đều là mùi đất.
Thẩm Vũ và Hứa Nhân đang đánh giá thôn nhỏ này, đồng thời, người trong thôn cũng đang đánh giá hai người bọn cô.
Ánh mắt kia, ưm, chính là ánh mắt nhìn cô dâu mới, có chút bà tám, còn có chút nhiệt tình.
“Là vợ Lục Huyền và Lục Diệp à?”
Bác gái đi ngang qua lại quay về chào hỏi một câu.
Hứa Nhân chỉ gật đầu.
Thẩm Vũ lại nhiệt tình hơn: “Đúng đó, thím à, thím có biết Lục Huyền ở chỗ nào không? Hôm nay trời nóng, cháu đưa ít nước đậu xanh cho anh ấy giải nhiệt.”
Dáng dấp cô xinh đẹp, gặp người cũng chào hỏi nhiệt tình.
Bà thím nghe vậy, chỉ chỗ cho cô: “Mấy anh em bọn họ đều đang ở phía đông, nhanh đi đi!”
“Mặc dù cha mẹ cháu không ổn lắm, nhưng cưới được cô con dâu tốt, dáng dấp xinh đẹp thì thôi, cũng nhanh mồm nhanh miệng.”
“Lúc đưa nước cho cha và chồng con, đừng bỏ quên mấy anh em khác, còn nữa, đi tìm Ngọc Kiều, nó là người ghi công điểm, cũng đưa luôn cho nó.”
“Con bé là cô gái đến từ thành phố, không giống với mấy đứa, trời nóng nực, không chịu nổi.”
Cách nói chuyện nâng cao một bên, giẫm mạnh bên khác của bà cụ Lục, khiến cho đại kỳ hoa như cô và tiểu kỳ hoa như Hứa Nhân có thể có quan hệ tốt với nữ chính mới là lạ.
“Nghe thấy chưa?”
Thẩm Vũ lười biếng đáp: “Không nghe thấy!”
“Cô!” Bà cụ Lục trợn mắt nổi giận.
“Mẹ, vốn dĩ con đang định mang cho Ngọc Kiều, cái gì gọi là cô ta khác với bọn con? Đều là người cả, tuổi tác chúng con cũng không khác nhau là mấy…”
“Nói như mẹ quá làm tổn thương trái tim con, con sẽ không mang nữa, muốn uống tự về nhà mà uống.”
Nói xong “trừng” mắt nhìn Hứa Nhân: “Cô có đi không? Không đi tôi cũng không đưa nước cho chồng cô đâu.”
Hứa Nhân cau mày, hung dữ nói: “Đi!”
“Hứa Nhân, cô nhớ…”
“Thẩm Vũ không đưa, con cũng không đưa, dựa vào đâu cô ta không đi đưa lại bắt con đưa.”
Nói xong hai người đi mất.
Bà cụ Lục nhìn bóng lưng cao gầy của hai người, mắt trừng to.
Nhìn bóng lưng đứng chung một chỗ cũng đẹp của bọn họ, hai cô thật sự là kẻ thù ư?
Sao người sắp bị tức chết là bà ta nhỉ?
Trái lại thành lỗi của bà ta?
Hai đứa bọn nó là con nhóc lớn lên trong thôn, có thể so sánh với người lớn lên trong thành phố như Ngọc Kiều à?
Ngọc Kiều người ta sắp làm giáo viên, bây giờ lại là nhân viên ghi công điểm, rất có thể diện.
Chẳng trách lúc bà ta cầu hôn cho thằng ba, thằng tư, cha mẹ các cô cười không khép miệng được, nếu bà ta có loại con gái như thế này cũng muốn sớm tống cổ ra ngoài.
Nếu bị chọc giận thật, đúng là chết sớm mất!
Bây giờ là lúc mùa vụ, thời đại này nông thôn đều là đường đất, lại thêm là lúc thu lương thực, trong không khí đều là mùi đất.
Thẩm Vũ và Hứa Nhân đang đánh giá thôn nhỏ này, đồng thời, người trong thôn cũng đang đánh giá hai người bọn cô.
Ánh mắt kia, ưm, chính là ánh mắt nhìn cô dâu mới, có chút bà tám, còn có chút nhiệt tình.
“Là vợ Lục Huyền và Lục Diệp à?”
Bác gái đi ngang qua lại quay về chào hỏi một câu.
Hứa Nhân chỉ gật đầu.
Thẩm Vũ lại nhiệt tình hơn: “Đúng đó, thím à, thím có biết Lục Huyền ở chỗ nào không? Hôm nay trời nóng, cháu đưa ít nước đậu xanh cho anh ấy giải nhiệt.”
Dáng dấp cô xinh đẹp, gặp người cũng chào hỏi nhiệt tình.
Bà thím nghe vậy, chỉ chỗ cho cô: “Mấy anh em bọn họ đều đang ở phía đông, nhanh đi đi!”
8
0
3 tháng trước
8 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
