TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17

Trước đây, đi đến đâu Sở Hoan cũng thường bị người ta mắng vài câu, chứ đừng nói đến chuyện có người xin chữ ký. Vậy nên, tình cảnh hiện tại khiến nàng có chút không quen, cảm giác như đang được sủng ái quá mức. Nhưng nàng cũng rất biết ơn tất cả những gì mình đang có hôm nay.

“Mọi người hỏi ảnh hậu Sở cũng đang quay phim ở đây sao?”

“Ừm.” Sở Hoan chỉ nhẹ nhàng đáp lời, khóe môi vẫn giữ nụ cười dịu dàng, không hề ra vẻ ngôi sao chút nào. Chính sự khiêm nhường đó lại càng khiến mấy diễn viên trẻ cảm thấy mến mộ nàng hơn.

“Các cô đừng làm phiền ảnh hậu Sở nữa, người ta là đại minh tinh, bận lắm đó.” Một giọng nói đầy mỉa mai vang lên, khiến Sở Hoan vô thức nhíu mày. Giọng nói này rất quen, nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy đúng là người quen khóe môi liền cong lên, nở nụ cười nhàn nhạt.

“Lâm Lâm, không ngờ lại gặp cô ở đây.”

Giọng Sở Hoan vẫn mềm mỏng, nhẹ nhàng như thể không biết tức giận là gì. Trần Tiểu Tiểu đứng bên cũng nghĩ nàng chẳng để tâm gì cả, nhưng chỉ Sở Hoan mới hiểu rõ nếu nàng đã quyết tàn nhẫn, thì tuyệt đối sẽ không mềm lòng.

Hiển nhiên, Trương Lâm Lâm là người có chút tiếng tăm trong giới, so với những diễn viên trẻ kia thì được nể mặt hơn. Cô ta vừa xuất hiện, ai nấy lập tức im bặt, không dám nói thêm lời nào. Điều này khiến Sở Hoan thấy buồn cười thực lực chẳng ra sao, nhưng khả năng chèn ép người khác thì ngày càng lên tay.

Dù từng dính phải bê bối lớn như thế, Trương Lâm Lâm vẫn có thể ung dung xuất hiện ở phim trường, chắc Giải Trí Công Thành đã bỏ ra không ít tiền để cứu vớt danh tiếng. Hoặc cũng có thể, phía sau cô ta có người chống lưng?

“Lâu rồi không gặp, Tiểu Hoan.” Trương Lâm Lâm cười, nhưng nụ cười mang đầy vẻ lạnh lẽo, ngay cả người đơn giản như Trần Tiểu Tiểu cũng nhận ra điều đó.

Sở Hoan lập tức để ý đến cách xưng hô “Tiểu Hoan”. Chỉ những người quen thân với nàng mới gọi như vậy. Trước đây, Trương Lâm Lâm luôn gọi nàng là “Sở Hoan”, mới vài phút trước còn gọi nàng là “ảnh hậu Sở”. Bây giờ bỗng thân thiết gọi “Tiểu Hoan”, chẳng qua là để cho đám diễn viên trẻ kia thấy hai người từng có giao tình, khiến họ đừng hóng chuyện linh tinh.

“Chúng em đi trước nhé.”

Đám diễn viên trẻ đồng loạt nói rồi rút lui, để lại Trương Lâm Lâm và Sở Hoan đối diện nhau.

“Tiểu Hoan, chúc mừng cô đoạt được Ảnh hậu. Cuối cùng cũng có ngày ngẩng cao đầu rồi ha?”

“Cảm ơn. Nếu trước kia không bị hại thảm như thế, thì giờ cũng chẳng xứng để gọi là ‘ngẩng cao đầu’. Xin lỗi, tôi không nhận nổi lời chúc này.”

Sở Hoan vốn chẳng định nói chuyện thêm gì với Trương Lâm Lâm. Sau vụ bê bối vừa rồi, cô ta đã bị dư luận tẩy chay một trận ra trò, giờ chắc cũng không dám gây chuyện nữa. Tốt nhất là cứ im lặng, nếu còn dám nhúc nhích gì, e là cả đời này không gượng dậy nổi. Mà Trương Lâm Lâm, cũng không phải người ngu cô ta hiểu rõ điều đó, nên lần này chỉ có thể nhẫn nhịn.

Cô ta xuất hiện hôm nay chẳng qua chỉ để xem Sở Hoan đã thay đổi đến mức nào. Nhưng không ngờ, Sở Hoan lại trưởng thành đến mức cô ta chẳng thể với tới. Dù ra mắt cùng lúc nhưng giờ đây, Sở Hoan đã là ảnh hậu. Điều đó khiến Trương Lâm Lâm thấy không cam tâm.

Sở Hoan xoay người rời đi, Trần Tiểu Tiểu đi bên cạnh, bước chân phấn khởi còn hơn cả nàng, chỉ thiếu nước viết mấy chữ "tôi đang rất vui" lên mặt thôi.

Trần Tiểu Tiểu ít nhiều cũng biết mối ân oán giữa Sở Hoan và Trương Lâm Lâm, lại càng hiểu rõ con người hai mặt của Trương Lâm Lâm. Vì thế nên bây giờ tâm trạng cô vô cùng sảng khoái.

“Ơ… Ngụy Dương đến rồi kìa.” Sở Hoan từ xa đã trông thấy Ngụy Dương đang được cả đám người vây quanh như sao vây quanh trăng mà bước vào phim trường.

Trần Tiểu Tiểu vừa nhìn thấy, bực mình hừ một tiếng: “Hừ! Không bay lên trời luôn đi!”

“Không sao cả,” Sở Hoan cười nhạt, “chị sẽ để anh ta hiểu thế nào là quy củ trong nghề này.”

Nàng vốn không định nhẫn nhịn, nhất là lần này đã phải hy sinh nửa tháng nghỉ phép chỉ vì thái độ làm việc thiếu chuyên nghiệp của Ngụy Dương. Điều đó là điều Sở Hoan không thể nào chấp nhận được.

“Chị Sở, chị định xử lý hắn thế nào?”

“Dạy hắn cách làm người.”

Không bao lâu, điện thoại Trần Tiểu Tiểu đổ chuông. Là Trần Tín báo rằng Ngụy Dương đã đến, Sở Hoan liền cùng cô quay về phim trường.

Ngụy Dương và cả đoàn người đi cùng vừa thấy Sở Hoan liền chia ra hai hướng đầu tiên là người đại diện của anh Johan chạy tới tỏ vẻ quan tâm với Sở Hoan, hỏi han vài câu. Sau đó Ngụy Dương mới từ từ bước tới, làm như rất thân thiết mà chào hỏi Sở Hoan.

Ngụy Dương đích thị là kiểu “soái ca ấm áp”, diện mạo điển trai, cử chỉ nhẹ nhàng, khiến người khác khó mà ghét nổi. Đáng tiếc là…

“Ngụy Dương, tôi đã có mặt ở phim trường hơn một tháng rồi. Hay là để tôi đưa anh đi làm quen một chút?”

Câu nói của Sở Hoan đầy ẩn ý. Dù trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng ai tinh ý một chút đều nghe ra nàng đang không vui. Mà chuyện của Ngụy Dương trong đoàn phim ai cũng biết, có chút mắt mũi thì đều cảm nhận được khói thuốc súng đã bắt đầu dậy lên rồi.

Ngụy Dương dù sao cũng là người mới, vừa nghe thấy câu đó thì trong lòng thót lại. Nụ cười lịch sự trên môi bỗng cứng đờ.

17

0

3 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.