0 chữ
Chương 16
Chương 16
Trần Tiểu Tiểu trợn mắt nói. Hôm nay đoàn phim lại tiếp tục phải chờ Ngụy Dương suốt cả ngày. Cô thật sự sắp không chịu nổi nữa.
Ngụy Dương là nam phụ xuất sắc nhất trong lễ trao giải Kim Phượng Hoàng năm ngoái. Trẻ trung, đẹp trai, có kỹ năng diễn xuất và cực kỳ nổi tiếng. Hiện tại anh ta là một trong những diễn viên nổi bật nhất, lượng fan trên Weibo đã vượt mốc mười triệu. Ba ngày hai lần lọt top trending, hết làm gương mặt đại diện cái này lại đến cái kia, danh tiếng rất cao, mà cũng kênh kiệu không kém. Đến mức cả đoàn phim, kể cả nữ chính kiêm ảnh hậu mới lên như Sở Hoan, cũng đều phải chờ anh ta.
“Bình tĩnh.”
Sở Hoan chỉ khẽ mỉm cười, ra hiệu cho Trần Tiểu Tiểu ngồi xuống bên cạnh. Cô gái nhỏ đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Nào, hai chúng ta mình cùng quạt.”
Sở Hoan nghiêng người lại gần để có thể cùng được hưởng làn gió mát từ chiếc quạt mini.
“Chị Sở, chỉ có chị là giữ được bình tĩnh thôi!”
Trần Tiểu Tiểu nói xong lại đảo mắt một cái, trong lòng âm thầm quyết định lát nữa khi Tiêu Minh và Vệ Dĩnh Chân quay lại, cô nhất định phải mách tội. Ngụy Dương này thật quá đáng!
Mấy ngày nay, mỗi lần Sở Hoan ra vào khách sạn đều bị fans bao vây. Rõ ràng có người đã tiết lộ lịch trình của nàng. Vệ Dĩnh Chân và Tiêu Minh hiện đang lo liệu việc đổi khách sạn, đồng thời kiểm tra an ninh khu vực xung quanh nên tạm thời để Trần Tiểu Tiểu ở lại trông nom.
“Không phải là chị hiền đâu,” Sở Hoan mỉm cười, “mà là nóng giận ở đây cũng chẳng giải quyết được gì, vô dụng thôi.”
Nàng vừa nói vừa cười, nhưng Trần Tiểu Tiểu lại cảm thấy nụ cười đó thật lạnh lẽo. Khóe môi cong nhẹ kia như lưỡi dao, khiến cô rùng mình.
“Vậy… chị Sở…” Trần Tiểu Tiểu định nói gì đó, nhưng bị ngắt lời.
“Suỵt... Sau này em sẽ hiểu. Xem ra hôm nay cậu ta cũng không đến rồi.”
Sở Hoan duỗi người, xoay cổ, rồi lại ngồi xuống như cũ. Nàng sắp hóa đá mất rồi.
Trần Tiểu Tiểu vừa nghe thế liền sôi máu trở lại.
“Dựa vào cái gì chứ?!”
“《Đại Đường Nữ Kiệt》 lấy chị làm trung tâm. Ngụy Dương dù được ghi là nam chính, nhưng anh ta đâu phải linh hồn của bộ phim. Chính vì vậy, anh ta mới không coi trọng.”
“Sao lại có thể như vậy được…”
“Sao lại không thể?” Sở Hoan hỏi ngược lại. Trong rừng lớn kiểu gì cũng có chim kỳ lạ, loại người như Ngụy Dương, nàng không phải chưa từng gặp. Chỉ là không ngờ, đến tận bây giờ, nàng vẫn phải chịu đựng cách đối xử như thế này.
Sở Hoan đứng dậy. Không xa có đạo diễn đang gọi điện cho bên nhà sản xuất và Ngụy Dương. Vừa thấy chỗ nàng có động tĩnh, anh lập tức nói vài câu rồi đi nhanh tới.
“Tiểu Hoan, em mệt rồi đúng không?”
“Còn chưa được quay cảnh nào, sao mà mệt được?” Sở Hoan mỉm cười. Nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như ngấm ngầm châm chọc, lạnh lẽo.
Dù vậy, nàng biết chuyện này không phải lỗi của Trần Tín nên cũng không làm khó anh, chỉ nhẹ nhàng nói: “Đạo diễn Trần đừng mệt mới đúng. Em ra ngoài đi lại cho giãn gân cốt một chút. Có chuyện gì thì bảo trợ lý gọi cho em, em không đi xa đâu.”
Trần Tín lập tức gật đầu đồng ý. Sở Hoan liếc nhìn anh một cái thật sâu rồi rời khỏi phim trường cùng Trần Tiểu Tiểu.
Trần Tín đúng là có tài, nhưng tính tình lại hơi yếu mềm, hơn nữa mới vào nghề chưa lâu, còn sợ đắc tội người khác. Chính vì vậy, Ngụy Dương mới dám cư xử quá đáng như thế. Nếu gặp phải đạo diễn tính tình cứng rắn như Mạnh Lai hay Lại Văn Dực, có khi Ngụy Dương đã bị mắng lên bờ xuống ruộng rồi.
Hai người ra khỏi phim trường, gió mát bên ngoài lập tức làm dịu cái nóng nực trong người. So với không khí ngột ngạt trong phim trường thì nơi này dễ chịu hơn hẳn.
“Chị Sở, chúng ta đi đâu vậy?”
“Đi dạo một chút thôi, nóng quá.”
“Vâng ạ.”
Phim trường của Sở Hoan nằm trong khu hoàng cung thuộc Ảnh Thành Bắc Kinh. Đoàn phim chiếm một vài cung điện để quay. Nàng chỉ định đi dạo quanh vài nơi trong đó để hít thở không khí, tiện thể thư giãn đầu óc.
Không ngờ gần đó cũng có một đoàn phim khác đang quay phim cung đấu. Từ xa nàng đã thấy mấy diễn viên hóa trang thành phi tần đang ngồi trên bậc thềm hóng mát nói chuyện, thỉnh thoảng còn bật cười khúc khích.
Nhìn thấy cảnh này, Sở Hoan chợt nhớ lại những ngày đầu tiên đi đóng phim truyền hình. Khi đó, nàng vừa mệt, vừa tủi thân, bị cô lập, có khi vừa khóc vừa quay. Nghĩ lại chỉ thấy buồn cười bao nhiêu nước mắt, giờ hóa ra đều chẳng đáng gì.
“Ơ, kia chẳng phải là ảnh hậu Sở Hoan sao?!”
Khi Sở Hoan chuẩn bị rời đi, một trong những nữ diễn viên hóa trang thành phi tần nhận ra nàng. Cô gái ấy, mặc trang phục hoàng cung nặng nề, vội chạy lại chỗ Sở Hoan. Sở Hoan thấy vậy cũng không đi nữa, đứng lại chờ.
“Chị Sở ơi, có thể ký tên cho em được không ạ?”
Cô gái trẻ trông chỉ chừng mười tám tuổi, còn mang nét ngây ngô trẻ con nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn. Sở Hoan chưa từng gặp cô bé này. Thời buổi này, diễn viên mới quá nhiều, ai cũng đẹp na ná nhau, nàng thực sự không nhận ra nổi.
“Được chứ.”
Cô gái đưa cho Sở Hoan một cây bút, Sở Hoan liền ký tên lên kịch bản mà cô ấy đang cầm. Thấy vậy, mấy “phi tử” còn lại cũng ùa lên, vây quanh Sở Hoan xin chữ ký.
Ngụy Dương là nam phụ xuất sắc nhất trong lễ trao giải Kim Phượng Hoàng năm ngoái. Trẻ trung, đẹp trai, có kỹ năng diễn xuất và cực kỳ nổi tiếng. Hiện tại anh ta là một trong những diễn viên nổi bật nhất, lượng fan trên Weibo đã vượt mốc mười triệu. Ba ngày hai lần lọt top trending, hết làm gương mặt đại diện cái này lại đến cái kia, danh tiếng rất cao, mà cũng kênh kiệu không kém. Đến mức cả đoàn phim, kể cả nữ chính kiêm ảnh hậu mới lên như Sở Hoan, cũng đều phải chờ anh ta.
“Bình tĩnh.”
Sở Hoan chỉ khẽ mỉm cười, ra hiệu cho Trần Tiểu Tiểu ngồi xuống bên cạnh. Cô gái nhỏ đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Nào, hai chúng ta mình cùng quạt.”
“Chị Sở, chỉ có chị là giữ được bình tĩnh thôi!”
Trần Tiểu Tiểu nói xong lại đảo mắt một cái, trong lòng âm thầm quyết định lát nữa khi Tiêu Minh và Vệ Dĩnh Chân quay lại, cô nhất định phải mách tội. Ngụy Dương này thật quá đáng!
Mấy ngày nay, mỗi lần Sở Hoan ra vào khách sạn đều bị fans bao vây. Rõ ràng có người đã tiết lộ lịch trình của nàng. Vệ Dĩnh Chân và Tiêu Minh hiện đang lo liệu việc đổi khách sạn, đồng thời kiểm tra an ninh khu vực xung quanh nên tạm thời để Trần Tiểu Tiểu ở lại trông nom.
“Không phải là chị hiền đâu,” Sở Hoan mỉm cười, “mà là nóng giận ở đây cũng chẳng giải quyết được gì, vô dụng thôi.”
Nàng vừa nói vừa cười, nhưng Trần Tiểu Tiểu lại cảm thấy nụ cười đó thật lạnh lẽo. Khóe môi cong nhẹ kia như lưỡi dao, khiến cô rùng mình.
“Suỵt... Sau này em sẽ hiểu. Xem ra hôm nay cậu ta cũng không đến rồi.”
Sở Hoan duỗi người, xoay cổ, rồi lại ngồi xuống như cũ. Nàng sắp hóa đá mất rồi.
Trần Tiểu Tiểu vừa nghe thế liền sôi máu trở lại.
“Dựa vào cái gì chứ?!”
“《Đại Đường Nữ Kiệt》 lấy chị làm trung tâm. Ngụy Dương dù được ghi là nam chính, nhưng anh ta đâu phải linh hồn của bộ phim. Chính vì vậy, anh ta mới không coi trọng.”
“Sao lại có thể như vậy được…”
“Sao lại không thể?” Sở Hoan hỏi ngược lại. Trong rừng lớn kiểu gì cũng có chim kỳ lạ, loại người như Ngụy Dương, nàng không phải chưa từng gặp. Chỉ là không ngờ, đến tận bây giờ, nàng vẫn phải chịu đựng cách đối xử như thế này.
Sở Hoan đứng dậy. Không xa có đạo diễn đang gọi điện cho bên nhà sản xuất và Ngụy Dương. Vừa thấy chỗ nàng có động tĩnh, anh lập tức nói vài câu rồi đi nhanh tới.
“Còn chưa được quay cảnh nào, sao mà mệt được?” Sở Hoan mỉm cười. Nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như ngấm ngầm châm chọc, lạnh lẽo.
Dù vậy, nàng biết chuyện này không phải lỗi của Trần Tín nên cũng không làm khó anh, chỉ nhẹ nhàng nói: “Đạo diễn Trần đừng mệt mới đúng. Em ra ngoài đi lại cho giãn gân cốt một chút. Có chuyện gì thì bảo trợ lý gọi cho em, em không đi xa đâu.”
Trần Tín lập tức gật đầu đồng ý. Sở Hoan liếc nhìn anh một cái thật sâu rồi rời khỏi phim trường cùng Trần Tiểu Tiểu.
Trần Tín đúng là có tài, nhưng tính tình lại hơi yếu mềm, hơn nữa mới vào nghề chưa lâu, còn sợ đắc tội người khác. Chính vì vậy, Ngụy Dương mới dám cư xử quá đáng như thế. Nếu gặp phải đạo diễn tính tình cứng rắn như Mạnh Lai hay Lại Văn Dực, có khi Ngụy Dương đã bị mắng lên bờ xuống ruộng rồi.
Hai người ra khỏi phim trường, gió mát bên ngoài lập tức làm dịu cái nóng nực trong người. So với không khí ngột ngạt trong phim trường thì nơi này dễ chịu hơn hẳn.
“Chị Sở, chúng ta đi đâu vậy?”
“Đi dạo một chút thôi, nóng quá.”
“Vâng ạ.”
Phim trường của Sở Hoan nằm trong khu hoàng cung thuộc Ảnh Thành Bắc Kinh. Đoàn phim chiếm một vài cung điện để quay. Nàng chỉ định đi dạo quanh vài nơi trong đó để hít thở không khí, tiện thể thư giãn đầu óc.
Không ngờ gần đó cũng có một đoàn phim khác đang quay phim cung đấu. Từ xa nàng đã thấy mấy diễn viên hóa trang thành phi tần đang ngồi trên bậc thềm hóng mát nói chuyện, thỉnh thoảng còn bật cười khúc khích.
Nhìn thấy cảnh này, Sở Hoan chợt nhớ lại những ngày đầu tiên đi đóng phim truyền hình. Khi đó, nàng vừa mệt, vừa tủi thân, bị cô lập, có khi vừa khóc vừa quay. Nghĩ lại chỉ thấy buồn cười bao nhiêu nước mắt, giờ hóa ra đều chẳng đáng gì.
“Ơ, kia chẳng phải là ảnh hậu Sở Hoan sao?!”
Khi Sở Hoan chuẩn bị rời đi, một trong những nữ diễn viên hóa trang thành phi tần nhận ra nàng. Cô gái ấy, mặc trang phục hoàng cung nặng nề, vội chạy lại chỗ Sở Hoan. Sở Hoan thấy vậy cũng không đi nữa, đứng lại chờ.
“Chị Sở ơi, có thể ký tên cho em được không ạ?”
Cô gái trẻ trông chỉ chừng mười tám tuổi, còn mang nét ngây ngô trẻ con nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn. Sở Hoan chưa từng gặp cô bé này. Thời buổi này, diễn viên mới quá nhiều, ai cũng đẹp na ná nhau, nàng thực sự không nhận ra nổi.
“Được chứ.”
Cô gái đưa cho Sở Hoan một cây bút, Sở Hoan liền ký tên lên kịch bản mà cô ấy đang cầm. Thấy vậy, mấy “phi tử” còn lại cũng ùa lên, vây quanh Sở Hoan xin chữ ký.
16
0
3 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
