TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 46
Chương 46

Nàng cúi đầu, hai tay bứt rứt đan vào nhau, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Cái tình cổ này, cũng là ta trồng vào người ngươi khi ngươi không biết, ta làm nhiều chuyện xấu với ngươi như vậy, đáng lẽ ngươi phải ghét ta, đợi khi giải cổ xong, dù ngươi muốn gϊếŧ ta... ta..."

Nàng như đứa trẻ mắc lỗi, nhưng vẫn không muốn chết, không muốn bị Lục Yến Thanh trả thù.

Nói đến cuối cùng, nàng suýt nữa đã "oà" lên khóc.

Đột nhiên Lục Yến Thanh đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng: "Đã sợ như vậy thì đừng giải cổ cho ta nữa."

Khương Cẩm ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh đẫm nước, nhìn hắn ta đầy oán trách.

Lục Yến Thanh bật cười: "Ta thật sự không cảm thấy có ảnh hưởng gì."

Khương Cẩm mím môi.

Lục Yến Thanh thu tay về, duỗi thẳng thoải mái: "Ta không yêu ngươi nhiều đến thế đâu, thật đấy."

Giọng Khương Cẩm nghèn nghẹn: "Như thế mà còn không yêu ư?"

"Hừ, tự mình đa tình."

Hắn ta cầm đũa lên gắp thức ăn, vừa ăn vừa buông lời bỡn cợt: "Đợi ta về, sẽ gọi một đống người chân dài, cho ngươi biết ngươi rác rưởi thế nào."

Nói xong còn không quên liếc nhìn đôi chân ngắn của Khương Cẩm với vẻ chê bai.

Thực ra chân nàng không ngắn, nàng cũng gần một mét bảy, chỉ là so với Lục Yến Thanh thì quả thật ngắn hơn nhiều.

Hắn ta tiếp tục chọc tức: "Ngươi thì nhiều mưu mô, đánh rắm còn thối..."

"Ta đánh rắm bao giờ?"

"Ngươi là tiên nữ à? Không đánh rắm?"

"Ta đánh rắm cho ngươi nghe bao giờ?"

"Ăn cơm đi, bẩn thỉu quá."

"Ngươi chọc ta trước đấy!"

Hai người cãi nhau qua lại, Khương Cẩm nhìn vẻ mặt chê bai của Lục Yến Thanh, dường như tình cổ thật sự không ảnh hưởng gì đến hắn ta, chỉ cần sau này nàng không sử dụng nữa thì chuyện tình cổ này coi như bỏ qua vậy.

Những ngày tiếp theo, Khương Cẩm vẫn ở lại U U Cốc dưỡng thương. Nàng sinh hoạt cực kỳ điều độ, ăn uống đủ ba bữa mỗi ngày, cơ thể dần dần hồi phục đáng kể.

Suốt thời gian này Lục Yến Thanh không rời cốc để phiêu bạt giang hồ. Hắn ta nói mình đang đợi Tư Ngự, nhưng Tư Ngự như bốc hơi vậy, kể từ đêm đó biến mất không một tin tức.

Hai người họ sống bên nhau khá hòa thuận, thường xuyên trò chuyện về những câu chuyện đời thực. Thỉnh thoảng Tô Nhược Ảnh cũng liên lạc, cùng nhau tám chuyện trên trời dưới biển.

Nhưng Lục Yến Thanh cứ vài ba ngày lại biến mất một lần, mỗi lần vắng mặt càng lâu hơn. Điều này như quả bom hẹn giờ chôn dưới chân, liên tục nhắc nhở Khương Cẩm rằng mọi bình yên và tốt đẹp hiện tại chỉ là lớp vỏ ngoài họ cố gắng tô vẽ.

Lần này Lục Yến Thanh biến mất trọn năm ngày.

Khương Cẩm ở nhà sốt ruột như lửa đốt, bởi thời gian rời đi sắp đến, nàng sợ hắn ta sẽ lỡ chuyến.

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.