0 chữ
Chương 43
Chương 43
Một lúc sau, Lục Yến Thanh bưng ra một bát màu nâu, không rõ là thứ gì, đặt trước mặt Khương Cẩm.
Nàng khổ sở nhìn chén đồ ăn trước mặt, nuốt nước bọt một cái.
Lục Yến Thanh khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy tự mãn: "Sao nào, thèm chảy nước miếng rồi đúng không?"
Khương Cẩm: "..." Đột nhiên nàng chẳng thấy đói nữa.
Đúng lúc Khương Cẩm đang bối rối không biết xử lý thế nào, ngọc bội trong lòng nàng bỗng ấm lên, tiếp theo là một giọng nói quen thuộc vang lên...
"Tiểu Khương Cẩm... Alo... Tiểu Cẩm Cẩm có ở đó không?"
Khương Cẩm lập tức lấy ngọc bội ra, cẩn thận nâng trên tay: "Là ta đây, có phải ngươi là Tô Tô không?"
Bên kia ngọc bội có chút tạp âm, dường như tín hiệu không được tốt.
Khương Cẩm đứng phắt dậy, cầm ngọc bội bước ra khỏi phòng, giơ nó lên liên tục tìm kiếm tín hiệu.
Lục Yến Thanh đi theo sau lưng nàng, khuôn mặt đầy nghi hoặc.
Tối qua Khương Cẩm không có tâm trạng giải thích với hắn ta: "Tô Tô không chết, nàng ta chỉ thoát khỏi thân xác để trở về thế giới thực, trước khi đi có đưa cho ta thứ này, nói là có thể dùng nó để liên lạc."
Lục Yến Thanh gật đầu: "Nhưng đồ chơi này có phải tìm tín hiệu như vậy không?"
Khương Cẩm cũng không chắc, nhưng không còn cách nào khác, đành phải dùng nó như điện thoại di động vậy, vừa đi về phía trước, nàng vừa hào hứng nói với Lục Yến Thanh phía sau: "Tô Tô còn nói, nàng ta sẽ tìm cách đưa chúng ta về, chúng ta không phải ở mãi thế giới xa lạ này nữa, mấy người anh em của ngươi có lẽ không xuyên qua đây, khi về ngươi có thể đi tìm họ!"
Tạp âm trong ngọc bội ngày càng lớn, thi thoảng nghe thấy giọng Tô Nhược Ảnh đứt quãng.
Khương Cẩm nghiêng tai lắng nghe, nghe mãi mới hiểu được đối phương nói có gì đó gây nhiễu, bảo nàng đợi chút.
Nàng đi khá xa, nhưng mãi không thấy Lục Yến Thanh đuổi theo, bèn dừng bước quay đầu lại.
Lục Yến Thanh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngây người, bất động.
Hắn ta cúi đầu, mái tóc trước trán che khuất đôi mắt, tuy không nhìn rõ vẻ mặt nhưng trông hắn ta không vui như tưởng tượng.
Khương Cẩm quay trở lại, nghi hoặc hỏi: "Ngươi sao vậy? Không phải ngươi luôn muốn trở về sao? Sao trông không vui thế?"
"Ta..."
Hắn ta cúi đầu im lặng hồi lâu rồi ngẩng lên, nở nụ cười bất cần đặc trưng với Khương Cẩm: "Ta khó khăn lắm mới thành đệ nhất thiên hạ, chưa sướиɠ đủ đây, hay là chúng ta ở lại thêm thời gian nữa, đợi..."
Hắn ta nghĩ một lát, hào hứng bổ sung: "Đợi ta giải quyết xong Tư Ngự rồi về cũng chưa muộn."
Nghe lời Lục Yến Thanh, Khương Cẩm nhíu mày, dường như không hiểu lắm.
Lục Yến Thanh vội vàng giải thích: "Nếu Tư Ngự không giải quyết được, khi ngươi trở về thế giới thực tại chẳng phải vẫn rất nguy hiểm sao? Về nơi đó, chúng ta lại càng khó xử lý hắn, ngươi nghĩ thế nào?"
Nàng khổ sở nhìn chén đồ ăn trước mặt, nuốt nước bọt một cái.
Lục Yến Thanh khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy tự mãn: "Sao nào, thèm chảy nước miếng rồi đúng không?"
Khương Cẩm: "..." Đột nhiên nàng chẳng thấy đói nữa.
Đúng lúc Khương Cẩm đang bối rối không biết xử lý thế nào, ngọc bội trong lòng nàng bỗng ấm lên, tiếp theo là một giọng nói quen thuộc vang lên...
"Tiểu Khương Cẩm... Alo... Tiểu Cẩm Cẩm có ở đó không?"
Khương Cẩm lập tức lấy ngọc bội ra, cẩn thận nâng trên tay: "Là ta đây, có phải ngươi là Tô Tô không?"
Bên kia ngọc bội có chút tạp âm, dường như tín hiệu không được tốt.
Khương Cẩm đứng phắt dậy, cầm ngọc bội bước ra khỏi phòng, giơ nó lên liên tục tìm kiếm tín hiệu.
Tối qua Khương Cẩm không có tâm trạng giải thích với hắn ta: "Tô Tô không chết, nàng ta chỉ thoát khỏi thân xác để trở về thế giới thực, trước khi đi có đưa cho ta thứ này, nói là có thể dùng nó để liên lạc."
Lục Yến Thanh gật đầu: "Nhưng đồ chơi này có phải tìm tín hiệu như vậy không?"
Khương Cẩm cũng không chắc, nhưng không còn cách nào khác, đành phải dùng nó như điện thoại di động vậy, vừa đi về phía trước, nàng vừa hào hứng nói với Lục Yến Thanh phía sau: "Tô Tô còn nói, nàng ta sẽ tìm cách đưa chúng ta về, chúng ta không phải ở mãi thế giới xa lạ này nữa, mấy người anh em của ngươi có lẽ không xuyên qua đây, khi về ngươi có thể đi tìm họ!"
Tạp âm trong ngọc bội ngày càng lớn, thi thoảng nghe thấy giọng Tô Nhược Ảnh đứt quãng.
Nàng đi khá xa, nhưng mãi không thấy Lục Yến Thanh đuổi theo, bèn dừng bước quay đầu lại.
Lục Yến Thanh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngây người, bất động.
Hắn ta cúi đầu, mái tóc trước trán che khuất đôi mắt, tuy không nhìn rõ vẻ mặt nhưng trông hắn ta không vui như tưởng tượng.
Khương Cẩm quay trở lại, nghi hoặc hỏi: "Ngươi sao vậy? Không phải ngươi luôn muốn trở về sao? Sao trông không vui thế?"
"Ta..."
Hắn ta cúi đầu im lặng hồi lâu rồi ngẩng lên, nở nụ cười bất cần đặc trưng với Khương Cẩm: "Ta khó khăn lắm mới thành đệ nhất thiên hạ, chưa sướиɠ đủ đây, hay là chúng ta ở lại thêm thời gian nữa, đợi..."
Hắn ta nghĩ một lát, hào hứng bổ sung: "Đợi ta giải quyết xong Tư Ngự rồi về cũng chưa muộn."
Lục Yến Thanh vội vàng giải thích: "Nếu Tư Ngự không giải quyết được, khi ngươi trở về thế giới thực tại chẳng phải vẫn rất nguy hiểm sao? Về nơi đó, chúng ta lại càng khó xử lý hắn, ngươi nghĩ thế nào?"
5
0
1 tháng trước
5 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
