0 chữ
Chương 40
Chương 40
"Mấy cái kịch bản đó có vui bằng gϊếŧ người không?"
Hơn nữa, việc hắn không đi theo kịch bản đâu phải lần đầu. Ở bất cứ thế giới nào, dù hắn có nghịch ngợm thế nào, hắn vẫn luôn là kẻ mạnh nhất.
Sao đến đây lại không được?
Hệ thống: [Có lẽ... là vì đối thủ đã thay đổi. Lần này, chúng ta đã chủ quan.]
Được, được lắm.
Tư Ngự gật đầu, ánh mắt đảo sang phía bên kia, khóa chặt vào Tô Nhược Ảnh.
Không gϊếŧ được Lục Yến Thanh thì gϊếŧ luôn người phụ nữ của hắn ta trước!
Vô số mũi tên tẩm độc ào ạt bắn về phía Tô Nhược Ảnh!
Hệ thống hốt hoảng: [Đại đại bình tĩnh lại đi, Khương Cẩm cũng ở bên đó!]
Lúc này Tư Ngự mới tỉnh táo lại sau cơn cuồng nộ, hắn hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Khương Cẩm, cô gái nhỏ bé vô hình kia!
Ngay khi hắn định lao tới bảo vệ Khương Cẩm, đã có người đi trước một bước.
Chỉ nghe: "Đại tiểu thư!"
Một bóng người áo đen lướt qua nhanh như chớp, tay áo dài phất lên quét sạch vô số mũi tên độc.
Biến cố bất ngờ khiến Khương Cẩm vốn đã kiệt sức không thể chống đỡ, thân hình nàng ngả về phía sau. May sao Lục Yến Thanh kịp thời đưa tay ra ôm lấy nàng, siết chặt trong vòng tay bảo vệ.
Khương Cẩm không nhận ra, cánh tay ôm lấy nàng lúc này đang siết rất chặt.
Lục Yến Thanh quay đầu, ánh mắt sâu thẳm như thấm đẫm mực đen, từng chút một lan tỏa, đóng băng nhìn về phía kẻ chủ mưu.
Sát khí bao trùm màn đêm.
Ngay cả Tư Ngự cũng bị uy thế kinh người này ép phải lùi lại vài bước.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh và đột ngột, xung quanh vô số người bị trúng tên độc gục ngã.
Trong đó có...
Khương Cẩm thảng thốt kêu lên: "Tô Tô!!!"
Lúc này Lục Yến Thanh mới nhận ra, vội quay đầu nhìn sang...
Trên người Tô Nhược Ảnh đã cắm sâu ba mũi tên tẩm độc.
Nàng ta gượng mép miệng, cười yếu ớt: "Mẹ kiếp, có lẽ ta là nữ chính bi thảm nhất rồi." Chẳng ai cứu, cũng chẳng ai che chắn cho.
Cuối cùng lại bị một nam chính gϊếŧ chết, trong khi nam chính kia ôm chặt lấy người phụ nữ khác.
Nhưng may thay, nàng ta vốn đã chuẩn bị rời khỏi thế giới này, nên trước khi trúng tên đã kịp chuẩn bị tách linh hồn khỏi thể xác.
Khương Cẩm giãy giụa thoát khỏi vòng tay Lục Yến Thanh, ôm lấy Tô Nhược Ảnh, hoảng hốt dùng tay bịt những vết thương đang chảy máu hoại tử.
Tô Nhược Ảnh gắng gượng ngẩng đầu, áp sát tai nàng thì thầm: "Không sao, ta sắp rời khỏi thế giới này rồi."
Khương Cẩm chợt nhớ lời Tô Nhược Ảnh từng nói, chỉ cần rời đi trước khi thân thể nguội lạnh hoàn toàn, nàng ta sẽ không chết.
Nàng thở phào nhẹ nhõm.
Tô Nhược Ảnh ý vị sâu xa vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, để lại lời cuối: "Giữ liên lạc."
Hơn nữa, việc hắn không đi theo kịch bản đâu phải lần đầu. Ở bất cứ thế giới nào, dù hắn có nghịch ngợm thế nào, hắn vẫn luôn là kẻ mạnh nhất.
Sao đến đây lại không được?
Hệ thống: [Có lẽ... là vì đối thủ đã thay đổi. Lần này, chúng ta đã chủ quan.]
Được, được lắm.
Tư Ngự gật đầu, ánh mắt đảo sang phía bên kia, khóa chặt vào Tô Nhược Ảnh.
Không gϊếŧ được Lục Yến Thanh thì gϊếŧ luôn người phụ nữ của hắn ta trước!
Vô số mũi tên tẩm độc ào ạt bắn về phía Tô Nhược Ảnh!
Hệ thống hốt hoảng: [Đại đại bình tĩnh lại đi, Khương Cẩm cũng ở bên đó!]
Lúc này Tư Ngự mới tỉnh táo lại sau cơn cuồng nộ, hắn hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Khương Cẩm, cô gái nhỏ bé vô hình kia!
Ngay khi hắn định lao tới bảo vệ Khương Cẩm, đã có người đi trước một bước.
Một bóng người áo đen lướt qua nhanh như chớp, tay áo dài phất lên quét sạch vô số mũi tên độc.
Biến cố bất ngờ khiến Khương Cẩm vốn đã kiệt sức không thể chống đỡ, thân hình nàng ngả về phía sau. May sao Lục Yến Thanh kịp thời đưa tay ra ôm lấy nàng, siết chặt trong vòng tay bảo vệ.
Khương Cẩm không nhận ra, cánh tay ôm lấy nàng lúc này đang siết rất chặt.
Lục Yến Thanh quay đầu, ánh mắt sâu thẳm như thấm đẫm mực đen, từng chút một lan tỏa, đóng băng nhìn về phía kẻ chủ mưu.
Sát khí bao trùm màn đêm.
Ngay cả Tư Ngự cũng bị uy thế kinh người này ép phải lùi lại vài bước.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh và đột ngột, xung quanh vô số người bị trúng tên độc gục ngã.
Trong đó có...
Khương Cẩm thảng thốt kêu lên: "Tô Tô!!!"
Lúc này Lục Yến Thanh mới nhận ra, vội quay đầu nhìn sang...
Nàng ta gượng mép miệng, cười yếu ớt: "Mẹ kiếp, có lẽ ta là nữ chính bi thảm nhất rồi." Chẳng ai cứu, cũng chẳng ai che chắn cho.
Cuối cùng lại bị một nam chính gϊếŧ chết, trong khi nam chính kia ôm chặt lấy người phụ nữ khác.
Nhưng may thay, nàng ta vốn đã chuẩn bị rời khỏi thế giới này, nên trước khi trúng tên đã kịp chuẩn bị tách linh hồn khỏi thể xác.
Khương Cẩm giãy giụa thoát khỏi vòng tay Lục Yến Thanh, ôm lấy Tô Nhược Ảnh, hoảng hốt dùng tay bịt những vết thương đang chảy máu hoại tử.
Tô Nhược Ảnh gắng gượng ngẩng đầu, áp sát tai nàng thì thầm: "Không sao, ta sắp rời khỏi thế giới này rồi."
Khương Cẩm chợt nhớ lời Tô Nhược Ảnh từng nói, chỉ cần rời đi trước khi thân thể nguội lạnh hoàn toàn, nàng ta sẽ không chết.
Tô Nhược Ảnh ý vị sâu xa vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, để lại lời cuối: "Giữ liên lạc."
2
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
