TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Chuyện này rất quan trọng, nàng ta...

Thu lại ánh mắt, nàng ta nhìn thanh kiếm sắp gãy.

Vừa định bảo hệ thống đưa mình rời khỏi thế giới, nhưng thời gian đã không còn kịp nữa.

Một tiếng "rầm" vang lên, thanh kiếm của nàng ta, gãy rồi.

Ngay sau đó là một luồng kiếm khí cực kỳ mạnh mẽ ập tới...

Giây tiếp theo.

Lại một tiếng "rầm" nữa vang lên, rất thanh và vang.

Tô Nhược Ảnh bị nỗi sợ hãi cái chết khống chế, đờ đẫn tại chỗ, bất động.

Chỉ có mồ hôi vẫn không ngừng rơi.

Còn thanh kiếm của Tư Ngự dừng lại trước mắt nàng ta, cách không đầy ba centimet.

Lục Yến Thanh đã tới.

Lúc này đang đứng ở phía bên cạnh nàng ta, chỉ dùng hai ngón tay đã kẹp chặt thanh kiếm mà nãy giờ nàng ta dùng cả mạng sống cũng không đỡ nổi!

Áo choàng đỏ sẫm phấp phới, hắn ta nhẹ nhàng ném thanh kiếm của Tư Ngự trả lại.

Tư Ngự giật mình, lập tức đưa tay đón lấy.

Nắm chặt chuôi kiếm, buông thõng xuống.

Sau đó một giọt mồ hôi từ khóe trán hắn lặng lẽ rơi xuống.

Hắn khẽ liếc nhìn bàn tay đang nắm thanh trường kiếm...

Đang run.

Lục Yến Thanh vừa nãy chỉ tùy tay ném một cái, trông như chẳng dùng chút sức lực nào, thế mà hắn lại bị một luồng chân khinh chấn đến tê cả tay.

Những kẻ vốn đã bị đánh đến mức sắp thua trận, thấy có cao thủ tới ứng cứu, lập tức như thủy triều rút khỏi vùng xung quanh Tư Ngự, ùn ùn tập hợp phía sau Lục Yến Thanh.

Bọn người này, kẻ thì đã bị đánh đến mức ho ra máu, người thì mặt mày bầm dập, kẻ khác lại khập khiễng bước đi, trên mặt đất còn nằm la liệt vô số thi thể.

Tất cả đều thảm không thể tả.

Chỉ còn lại hai người đối diện nhau.

Trên nóc nhà, Tư Ngự áo xanh phất phơ, tay cầm kiếm đứng sừng sững, dáng vẻ vô cùng hiên ngang, mái tóc dài tung bay theo làn gió đêm.

Phía trước đám đông, bóng người áo sẫm màu Lục Yến Thanh, một tay vuốt mái tóc dài bị gió thổi rối, ngẩng mắt lên mỉm cười nhẹ. Bên hông hắn ta đeo hai thanh kiếm, một thanh Nguyệt Hạ, một thanh Long Uyên.

"Lục đại hiệp, chính là hắn, hắn đã gϊếŧ tiểu thiếu gia của chúng ta!"

"Lục đại hiệp, nếu ngài có thể giúp chúng tôi báo thù, từ nay về sau Trần Gia Bảo này nguyện đi theo ngài!"

"Lục đại hiệp, thanh kiếm bên hông ngài phải chăng là Long Uyên huyền thoại?"

"Lục đại hiệp..."

Tư Ngự trên nóc nhà ngắt lời bọn họ, giơ kiếm chỉ về phía Tô Nhược Ảnh, hỏi Lục Yến Thanh: "Nữ chính cứu ngươi đấy à?"

Lục Yến Thanh quả thực đã cứu Tô Nhược Ảnh, nếu không có hắn ta, nàng ta đã thành hồn ma dưới lưỡi kiếm rồi.

Nhưng Tô Nhược Ảnh biết rõ, mình không còn là nữ chính của câu chuyện này nữa. Từ chương một, khi Khương Cẩm vốn phải chết lại sống sót, tất cả đã thay đổi.

2

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.