TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 32
Chương 32

"Ngươi đánh không lại ta rồi."

Tô Nhược Ảnh quan sát từng cử chỉ, nét mặt của Lục Yến Thanh, chợt nhận ra điều gì đó, rồi chợt nhớ tới chuyện gì đó.

Lần này, nàng ta càng kinh ngạc hơn.

Kinh ngạc đến mức há hốc mồm, mãi một lúc sau mới thốt lên: "Ngươi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển rồi?"

Lúc này Lục Yến Thanh hoàn toàn khác biệt, làn da trở nên trắng mịn hơn trước, ngay cả vóc dáng và đường nét cơ bắp cũng trở nên mềm mại hơn hẳn.

Đôi mắt ấy tựa như chứa đựng cả mùa xuân, nhìn ai cũng đầy tình tứ.

Không cố tình làm điệu nhưng toàn thân hắn ta toát lên vẻ quyến rũ lạ kỳ.

Tô Nhược Ảnh dù chưa ăn thịt heo nhưng cũng đã thấy heo chạy, người đàn ông trước mắt giống y hệt Đông Phương Bất Bại phong tình vạn chủng trong phim ảnh!

Thế nhưng, trước sự kinh ngạc của nàng ta, Lục Yến Thanh vẫn đang bận băn khoăn: "Giờ ta có thể dễ dàng đánh bại ngươi, Tư Ngự chắc cũng không phải là đối thủ."

Hắn ta tùy ý vờn một lọn tóc dài, nghịch giữa những ngón tay thon dài: "Đệ nhất thiên hạ, lẽ nào không phải là ta sao?"

Tô Nhược Ảnh không biết nên nói hắn ta ngốc, hay phục hắn ta điên.

Chỉ thấy hắn ta khẽ vung tay, thu lại những chiếc kim thêu đang cắm trên người Tô Nhược Ảnh, nàng ta thoát khỏi sự khống chế, vội chạy đến gần.

Nàng ta ngửi thấy từ người Lục Yến Thanh tỏa ra mùi hương hoa cỏ nồng nàn, khiến người ta say đắm.

Tô Nhược Ảnh còn đang choáng váng, ánh mắt Lục Yến Thanh đã dán vào tấm bản đồ, hắn ta cầm lên xem: "Vẫn chưa tìm thấy bọn họ sao?"

Trở lại chủ đề chính, Tô Nhược Ảnh ngồi xuống đối diện hắn ta, gật đầu: "Ta biết họ ở U U Cốc, nhưng không rõ nơi đó ở đâu."

Lục Yến Thanh liếc nhẹ nàng ta: "Không phải ngươi biết trước cốt truyện sao?"

"Nguyên tác cũng không nhắc tới tọa độ cụ thể."

"Vô dụng thật, còn không bằng đại tiểu thư nhà ta."

Khương Cẩm cũng đã nghiền ngẫm kỹ nguyên tác. Khi bọn họ lần đầu tìm kiếm Long Uyên, nàng cũng không biết tọa độ chính xác, nhưng sau một hồi điều tra đơn giản, nàng nhanh chóng xác định được vị trí.

"Vị trí cụ thể có thể phân tích ra mà, ngươi kết hợp ngữ cảnh phân tích thử xem?"

Tô Nhược Ảnh: "... Đã phân tích rồi." Nàng ta chỉ vào chỗ bị gạch chéo trên bản đồ: "Đều không phải."

Lục Yến Thanh ngẩng mắt lên, nhìn nàng ta với ánh mắt khinh thường: "Không phải ngươi có hệ thống sao?"

"Hệ thống của ta chỉ cho phép ta tùy ý chọn thế giới xuyên qua và thời điểm rời đi, chứ không phải..."

"Đồ vô dụng."

Một tràng lời chê bai khiến Tô Nhược Ảnh bùng nổ, nàng ta đập bàn đứng phắt dậy: "Ta vô dụng? Còn ngươi? Nói như thể ngươi tìm được ấy? Ngươi nên nhớ rõ, việc ta còn ở đây đến giờ là do tình nghĩa! Cốt truyện thế giới này đã hỏng bét đến mức này, ta đã muốn đi từ lâu rồi!"

1

0

1 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.