TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19

Nghe xong, Lục Yến Thanh mất mấy phút mới tiêu hóa hết thông tin.

Sau đó hắn ta giơ tay ra, túm lấy cổ Khương Cẩm: "Con khốn này, ta biết ngay là từ đầu đến giờ ngươi đang lừa ta!!!"

Nhìn nữ chính kia xem, hắn ta hỏi một câu, nàng ta giải thích từ đầu đến cuối, rõ ràng mạch lạc, không hề giấu giếm gì.

Không như Khương Cẩm!

Mỗi lần hắn ta hỏi gì, nàng đều tránh né trọng tâm, cái cần nói thì không nói, chỉ toàn chọn những thứ có lợi cho mình!

Thảo nào từ đầu đến giờ, hắn ta luôn có cảm giác như bị bán rồi mà còn ngây ngô đếm tiền!

Đã đến lúc không thể nhịn được nữa rồi!

Hắn ta muốn gϊếŧ nàng, nhất định phải gϊếŧ nàng!

Thế nhưng ngay khi hắn ta chuẩn bị siết chặt cổ nàng, Khương Cẩm yếu ớt thốt lên: "Ta chính là đại tiểu thư của ngươi đó... đại tiểu thư, đại tiểu thư mà..."

Đột nhiên, tim hắn ta thắt lại, một cơn đau nhói khó tả lan ra từ ngực. Hắn ta đau đến mức phải buông tay, đau đến mức cong lưng, đau đến mức quỳ sụp xuống đất.

Một tay chống xuống đất gượng đỡ cơ thể, tay kia ôm chặt lấy ngực.

Quay lại nhìn Khương Cẩm.

Nàng thong thả chỉnh lại cổ áo, điệu đà nói: "Tuy ta không biết y thuật, nhưng ta giỏi trồng độc đấy."

Ngay từ ngày đầu xuyên vào thế giới này, nàng đã nhận ra nguyên tác miêu tả rất ít về Khương Cẩm. Tác giả không cho nàng năng lực y thuật, nhưng lại ban cho khả năng hạ độc.

Và thứ độc nàng trồng cho Lục Yến Thanh, chính là tình cổ được tạo riêng cho hắn ta.

Từ lần đầu tiên hắn ta gọi nàng là "đại tiểu thư", mỗi lần ba chữ đó thốt ra sau này đều khiến cổ trùng thấm sâu vào tim phổi.

Cho đến một tháng sau, khi nàng đích thân nói với hắn ta ba lần "đại tiểu thư", độc hoàn toàn thành hình.

Từ nay về sau, nàng chính là điểm yếu chí mạng của hắn ta.

Nàng muốn Lục Yến Thanh trở thành thiên hạ đệ nhất để đối phó kẻ địch mạnh sau này, nàng muốn sống sót trong thế giới không có hào quang nữ chính, sao có thể để một quân cờ dễ mất kiểm soát nắm giữ sinh tử của mình chứ?

Lục Yến Thanh tức điên người, mồ hôi hắn ta rơi lã chã vì đau đớn, nhưng hắn ta vẫn không cam tâm ngẩng mặt lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm Khương Cẩm: "Giỏi lắm, ta thật sự đã xem nhầm ngươi là đồng đội rồi."

Khương Cẩm ngồi xổm xuống: "Không có ràng buộc thì sao thành đồng đội được?"

Lục Yến Thanh quay mặt đi.

"Đau lắm không?"

"Cút ngay!"

"Thử kìm nén ý muốn gϊếŧ ta xem."

Lục Yến Thanh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

Quả nhiên khi không nghĩ đến, ngực hắn ta không còn đau nữa, nhưng vừa mở mắt, vừa nghĩ đến việc rút đao chém nàng, cơn đau lại ập đến!

5

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.