0 chữ
Chương 24
Chương 24
Tinh hạch cao cấp trông sang trọng hơn nhiều so với thứ móng tay xám xịt cậu từng có trước đây. Viên tinh thể hình thoi đỏ rực như ngọc quý bóng láng, phát ra ánh sáng đỏ từ trung tâm, không thấy rõ bên trong chứa gì, nhưng Đàm Thê cũng chẳng quan tâm.
"Nào, cùng xem viên tinh hạch cấp năm này có thể mở khóa bao nhiêu thực phẩm cho tôi."
[Được thôi.]
Tinh thể đỏ thắm dần nhạt đi, biến mất trước mắt, ngay sau đó, một màn hình ảo màu xanh tự động xuất hiện, hiển thị hai dòng chữ nhỏ.
[Phát hiện một tinh hạch dị thú cao cấp, hệ Hỏa, năng lượng chưa xác định, xác nhận sử dụng để mở khóa vật phẩm siêu thị?]
Bên dưới dòng chữ nhỏ là hai nút bấm: xác nhận và hủy bỏ.
Đàm Thê không chút do dự chọn xác nhận.
[Đang chuyển đổi năng lượng, lưu trữ hoàn tất, bắt đầu mở khóa...]
Đàm Thê nuốt khan đầy căng thẳng, bàn tay nắm chặt thành quyền.
Dưới ánh mắt hồi hộp của cậu, những ổ khóa lớn của kho rơi xuống "bình bình bình", chỉ trong nháy mắt đã mở khóa 50 loại vật phẩm.
Tiến trình mở khóa cuối cùng cũng vượt qua được vực thẳm chết chóc 0%, từ từ dừng lại ở mức 3%.
Dù tỷ lệ tăng không nhiều, nhưng cũng đủ để Đàm Thê thỏa mãn trong một thời gian dài.
Sau đó, màn hình chớp nháy, số lượng vật phẩm trong kho bắt đầu tăng lên.
[Đang quy đổi năng lượng còn lại của tinh hạch cao cấp, có thể quy đổi mở khóa các vật phẩm sau:
Loại thực phẩm cơ bản: mì ăn liền x10, bánh bao đông lạnh x10, bánh trôi đông lạnh x10, muối ăn x10, xúc xích x10, sô-cô-la x10... tổng cộng 380 đơn vị.
Đồ gia dụng: khăn rửa mặt, khăn tắm, bộ ga giường, dụng cụ nấu ăn, móc treo quần áo, đũa... x10, tổng cộng 120 đơn vị.]
[Chúc mừng ký chủ đã mở khóa danh hiệu cấp thấp "Tiệm tạp hóa của ông già đầu làng", hãy tiếp tục cố gắng!]
Đàm Thê vốn rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy câu cuối cùng, sắc mặt cậu liền sụp xuống: "Hệ thống chính của các cậu có ý gì vậy? Chửi tôi à?"
Cậu chỉ chỉ trỏ trỏ ngón tay trên màn hình.
098 rất bình tĩnh đáp: [Đây chỉ là một danh hiệu thôi.]
Đàm Thê háo hức: "Vậy tôi cũng muốn chửi lại."
[Hệ thống chính không nghe được đâu.]
Đàm Thê đành luyến tiếc chấm dứt hành động nổi loạn này, chuyển sự chú ý sang nơi khác.
Để chúc mừng vụ thu hoạch bội thu hôm nay, cũng như việc đã làm cho Tần Như Hứa tức điên lên, Đàm Thê quyết định tối nay sẽ ăn ngon một bữa, tự tay xuống bếp làm hai món ăn.
Đàm Thê mở kho hàng đếm đếm một lúc, rồi phát hiện ra điều gì đó không ổn, lập tức gọi 098 trong đầu: "Hệ thống của các cậu có vấn đề rồi đấy nhỉ?"
[Sao vậy?]
Đàm Thê: "Đã mở khóa 50 loại hàng rồi, mà không có lấy một loại rau quả nào à?"
Toàn bộ kho hàng đều là những sản phẩm đã qua chế biến, ngoại trừ những thứ cậu tự trồng như khoai tây, khoai lang và dưa chuột, chẳng có chút màu xanh nào khác.
Việc này rất kỳ lạ.
[Tất cả các loại rau quả tươi đều cần ký chủ tự mình trồng và mở khóa]
"Cậu nhìn nơi này của tôi đi, có trồng được cây ăn quả không?" Đàm Thê nói xong, ngừng vài giây, rồi dè dặt hỏi: "Một hệ thống lớn như các cậu, không có không gian trồng trọt gì sao?"
[Có chứ.]
Đàm Thê: "Vậy sao không nói sớm?"
[Hệ thống siêu thị tích hợp sẵn không gian trồng trọt 80.000 mẫu, thích hợp cho mọi loài sinh vật tồn tại, nhưng yêu cầu ký chủ phải đạt thành tựu tiến độ 80%.]
Đàm Thê: "..."
"Lần sau nhớ nói những chuyện quan trọng trước."
[Được thôi. Có ruộng trồng trọt, nhưng cấp độ của cậu quá thấp, không thể sử dụng.]
Đàm Thê: "..."
Thôi, cậu không so đo với AI làm gì.
Tuy không có rau xanh, nhưng Đàm Thê đã tìm được đường trắng, định tối nay làm món khoai lang tẩm đường và trứng xào dưa chuột.
Sau khi lấy nguyên liệu ra, cậu ngừng một chút, bảo 098 lấy mặt trời nhỏ vừa mở khóa ra. Đợi căn phòng ấm lên chút, cậu mới cởϊ áσ khoác ngoài và mở tài khoản livestream.
Cậu vốn nghĩ lần phát sóng này cũng chẳng ai quan tâm, nhưng không ngờ vừa vào, cậu đã phát hiện phần quản lý của mình bị "bom" tin nhắn.
Vô số người nhắn tin riêng, người nghi ngờ cậu bỏ trốn, người mong đợi cậu phát sóng trực tiếp, nhiều đến mức cậu không thể xem hết, lượng người theo dõi trong phòng livestream còn tăng thêm hơn 5.000 người.
Đàm Thê kinh ngạc đến đờ người, hít sâu một hơi: "098, cho một quảng cáo để trấn tĩnh đi."
[...]
Một hệ thống siêu thị đàng hoàng, giờ lại biến thành đài phát quảng cáo mất rồi.
Đàm Thê thuận theo tự nhiên, nhanh chóng mở livestream, nhưng lần này camera chỉ hướng vào bếp lò, chỉ có thể nhìn thấy phần cổ trở xuống của cậu.
[Anh lại phát sóng rồi.]
[Tưởng anh bỏ trốn rồi chứ.]
"Trốn cái gì?" Giọng Đàm Thê vẫn bình thường: "Tôi một là không phạm lỗi, hai là không lừa đảo, việc gì phải chạy trốn? Hôm nay tôi sẽ livestream nấu ăn, làm món khoai lang tẩm đường và trứng xào dưa chuột."
Bình luận im lặng một lúc lâu mới phản ứng lại.
"Nào, cùng xem viên tinh hạch cấp năm này có thể mở khóa bao nhiêu thực phẩm cho tôi."
[Được thôi.]
Tinh thể đỏ thắm dần nhạt đi, biến mất trước mắt, ngay sau đó, một màn hình ảo màu xanh tự động xuất hiện, hiển thị hai dòng chữ nhỏ.
[Phát hiện một tinh hạch dị thú cao cấp, hệ Hỏa, năng lượng chưa xác định, xác nhận sử dụng để mở khóa vật phẩm siêu thị?]
Bên dưới dòng chữ nhỏ là hai nút bấm: xác nhận và hủy bỏ.
Đàm Thê không chút do dự chọn xác nhận.
[Đang chuyển đổi năng lượng, lưu trữ hoàn tất, bắt đầu mở khóa...]
Dưới ánh mắt hồi hộp của cậu, những ổ khóa lớn của kho rơi xuống "bình bình bình", chỉ trong nháy mắt đã mở khóa 50 loại vật phẩm.
Tiến trình mở khóa cuối cùng cũng vượt qua được vực thẳm chết chóc 0%, từ từ dừng lại ở mức 3%.
Dù tỷ lệ tăng không nhiều, nhưng cũng đủ để Đàm Thê thỏa mãn trong một thời gian dài.
Sau đó, màn hình chớp nháy, số lượng vật phẩm trong kho bắt đầu tăng lên.
[Đang quy đổi năng lượng còn lại của tinh hạch cao cấp, có thể quy đổi mở khóa các vật phẩm sau:
Loại thực phẩm cơ bản: mì ăn liền x10, bánh bao đông lạnh x10, bánh trôi đông lạnh x10, muối ăn x10, xúc xích x10, sô-cô-la x10... tổng cộng 380 đơn vị.
Đồ gia dụng: khăn rửa mặt, khăn tắm, bộ ga giường, dụng cụ nấu ăn, móc treo quần áo, đũa... x10, tổng cộng 120 đơn vị.]
Đàm Thê vốn rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy câu cuối cùng, sắc mặt cậu liền sụp xuống: "Hệ thống chính của các cậu có ý gì vậy? Chửi tôi à?"
Cậu chỉ chỉ trỏ trỏ ngón tay trên màn hình.
098 rất bình tĩnh đáp: [Đây chỉ là một danh hiệu thôi.]
Đàm Thê háo hức: "Vậy tôi cũng muốn chửi lại."
[Hệ thống chính không nghe được đâu.]
Đàm Thê đành luyến tiếc chấm dứt hành động nổi loạn này, chuyển sự chú ý sang nơi khác.
Để chúc mừng vụ thu hoạch bội thu hôm nay, cũng như việc đã làm cho Tần Như Hứa tức điên lên, Đàm Thê quyết định tối nay sẽ ăn ngon một bữa, tự tay xuống bếp làm hai món ăn.
Đàm Thê mở kho hàng đếm đếm một lúc, rồi phát hiện ra điều gì đó không ổn, lập tức gọi 098 trong đầu: "Hệ thống của các cậu có vấn đề rồi đấy nhỉ?"
Đàm Thê: "Đã mở khóa 50 loại hàng rồi, mà không có lấy một loại rau quả nào à?"
Toàn bộ kho hàng đều là những sản phẩm đã qua chế biến, ngoại trừ những thứ cậu tự trồng như khoai tây, khoai lang và dưa chuột, chẳng có chút màu xanh nào khác.
Việc này rất kỳ lạ.
[Tất cả các loại rau quả tươi đều cần ký chủ tự mình trồng và mở khóa]
"Cậu nhìn nơi này của tôi đi, có trồng được cây ăn quả không?" Đàm Thê nói xong, ngừng vài giây, rồi dè dặt hỏi: "Một hệ thống lớn như các cậu, không có không gian trồng trọt gì sao?"
[Có chứ.]
Đàm Thê: "Vậy sao không nói sớm?"
[Hệ thống siêu thị tích hợp sẵn không gian trồng trọt 80.000 mẫu, thích hợp cho mọi loài sinh vật tồn tại, nhưng yêu cầu ký chủ phải đạt thành tựu tiến độ 80%.]
Đàm Thê: "..."
"Lần sau nhớ nói những chuyện quan trọng trước."
[Được thôi. Có ruộng trồng trọt, nhưng cấp độ của cậu quá thấp, không thể sử dụng.]
Đàm Thê: "..."
Thôi, cậu không so đo với AI làm gì.
Tuy không có rau xanh, nhưng Đàm Thê đã tìm được đường trắng, định tối nay làm món khoai lang tẩm đường và trứng xào dưa chuột.
Sau khi lấy nguyên liệu ra, cậu ngừng một chút, bảo 098 lấy mặt trời nhỏ vừa mở khóa ra. Đợi căn phòng ấm lên chút, cậu mới cởϊ áσ khoác ngoài và mở tài khoản livestream.
Cậu vốn nghĩ lần phát sóng này cũng chẳng ai quan tâm, nhưng không ngờ vừa vào, cậu đã phát hiện phần quản lý của mình bị "bom" tin nhắn.
Vô số người nhắn tin riêng, người nghi ngờ cậu bỏ trốn, người mong đợi cậu phát sóng trực tiếp, nhiều đến mức cậu không thể xem hết, lượng người theo dõi trong phòng livestream còn tăng thêm hơn 5.000 người.
Đàm Thê kinh ngạc đến đờ người, hít sâu một hơi: "098, cho một quảng cáo để trấn tĩnh đi."
[...]
Một hệ thống siêu thị đàng hoàng, giờ lại biến thành đài phát quảng cáo mất rồi.
Đàm Thê thuận theo tự nhiên, nhanh chóng mở livestream, nhưng lần này camera chỉ hướng vào bếp lò, chỉ có thể nhìn thấy phần cổ trở xuống của cậu.
[Anh lại phát sóng rồi.]
[Tưởng anh bỏ trốn rồi chứ.]
"Trốn cái gì?" Giọng Đàm Thê vẫn bình thường: "Tôi một là không phạm lỗi, hai là không lừa đảo, việc gì phải chạy trốn? Hôm nay tôi sẽ livestream nấu ăn, làm món khoai lang tẩm đường và trứng xào dưa chuột."
Bình luận im lặng một lúc lâu mới phản ứng lại.
1
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
