TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20

Đàm Thê: "..."

Đúng như 098 đã nói, món bảo bối cậu ngày đêm nhung nhớ, chỉ là rác rưởi mà những người có dị năng vứt bỏ tùy tiện.

"Đây là một viên tinh hạch cấp 5." Liêu Tư Diểu cuối cùng cũng tìm thấy viên tinh hạch bị nhét vào góc, đưa cho Đàm Thê: "Cho cậu, đưa hàng cho tôi đi."

Đàm Thê nắm chặt món đồ trong tay, không vội rời đi, mà đứng tại chỗ, cười tít mắt nói: "Nếu nhà có rác thải thì tôi có thể giúp mang ra vứt."

Liêu Tư Diểu sững người một chút, quay đầu nhìn về phía sau: "Cậu không nói thì thôi, thực sự là có đấy."

Ánh mắt Đàm Thê sáng lên.

Vài giây sau, cậu béo tròn trịa vui vẻ chạy trở lại, không nói không rằng treo một chiếc túi nhỏ vào tay Đàm Thê: "Cảm ơn nhé, anh đúng là người tốt."

Đàm Thê hạ mắt nhìn, thấy một túi da xác sống vỡ vụn mục nát, những con mắt nổi lềnh bềnh, vài mảnh móng tay quấn trong những sợi tóc đen kịt, túi không được bền chắc lắm, chất lỏng đen đỏ bên trong nhỏ giọt suốt một đường.

Đàm Thê: "..........."

Mấy người có dị năng các người đều bị làm sao vậy?

Khi Đàm Thê trở về khu 5, trời đã xế chiều. Vừa đặt chân đến trước cửa kho, cậu đã nhìn thấy Tần Như Hứa đứng sừng sững trước cổng, ánh mắt đảo quanh những người quản kho đi lại tấp nập, như đang tìm kiếm điều gì đó.

Ngay khoảnh khắc bắt gặp Tần Như Hứa, Đàm Thê đã thấu hiểu rằng tỷ lệ tử vong 18% kia là điều không thể tránh khỏi. Ít nhất thì bóng ma của cái chết sẽ luôn lơ lửng trên đầu cậu cho đến khi hoàn toàn giải quyết được Tần Như Hứa.

Tiếng xe ô tô rầm rập lại gần, Tần Như Hứa theo bản năng quay đầu nhìn.

Với thị lực cực tốt, hắn ta có thể dễ dàng nhìn thấy Đàm Thê đang ngồi ở ghế phụ qua lớp kính phản quang. Mấy ngày không gặp, gương mặt của chàng trai trông xa lạ hơn đôi chút, nhưng vẫn là khuôn mặt ấy - nổi bật đến mức khiến người ta không thể rời mắt, dáng người cũng hoàn hảo đến đáng ngưỡng mộ.

Khi Đàm Thê lần đầu xuất hiện tại đội phòng vệ, những người có dị năng mới đến dưới quyền hắn ta đã ca ngợi khuôn mặt của Đàm Thê đến tận mây xanh.

Nhưng giờ đây, Tần Như Hứa nhận ra ánh mắt của cậu đã trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều. Ngay cả khi hai người chạm mắt nhau, hắn ta cũng không bắt gặp được dù chỉ một tia vui mừng phấn khích trong đôi mắt của chàng trai.

... Có điều gì đó không ổn.

Tần Như Hứa nhạy bén nhận ra điểm này.

Trái tim hắn ta chùng xuống, cảm giác mất kiểm soát tình hình khiến hắn ta vô cùng khó chịu.

Kể từ khi sở hữu dị năng, cuộc sống của hắn ta luôn thuận buồm xuôi gió. Mọi người vừa ngưỡng mộ vừa e dè trước năng lực trong tay hắn ta. Hắn ta có thể dễ dàng đạt được bất cứ thứ gì mình muốn, kể cả một người bạn đời xinh đẹp mà chẳng có tác dụng gì.

Nhưng cảm giác đó đã không còn tồn tại nữa, kể từ sau khi Đàm Thê bị đám lão Phạm vây đánh cách đây vài ngày.

Chiếc xe tiến vào khu kho bãi, chàng trai với thân hình dong dỏng nhảy xuống từ ghế phụ, tay cầm phiếu vận chuyển, ánh mắt thẳng tiến về phía trước không liếc ngang liếc dọc.

"Đàm Thê." Tần Như Hứa không kìm được gọi lớn.

Trên người hắn ta khoác bộ trang phục đặc biệt mà chỉ những người có dị năng mới được phép mặc, hai vệt ngang trên ngực biểu thị thân phận cao quý của một dị năng giả cấp hai. Đứng ngoài cổng lâu như vậy, đã có không ít người chú ý đến hắn ta.

"Đó là dị năng giả của đội phòng vệ phải không, đẹp trai thật."

"Không chỉ vậy đâu, còn rất chung tình nữa, đứng ở đó đã ba tiếng đồng hồ mà không một lời than vãn, hiếm có thật."

"Làm người yêu anh ấy chắc hạnh phúc lắm nhỉ."

"Tiếc quá, giá mà anh ấy là bạn trai mình thì tốt biết mấy..."

"Tiểu Đàm, đó là bạn cậu à?" Đinh Thu Hà hỏi.

"Không phải." Đàm Thê thu hồi ánh mắt, thờ ơ đáp: "Là người đòi nợ."

Đinh Thu Hà: "...?"

Người chị gái nhiệt tình hoảng hốt, tưởng cậu đã gây ra chuyện với người không nên gây: "Tiểu Đàm à, dù thế nào đi nữa, dị năng giả không phải là người chúng ta có thể chọc vào. Người ta đã chặn tận cửa thế này, cậu nên tìm chỗ nào đó mà ẩn náu đi."

"Cảm ơn chị Đinh, em biết rồi."

Đinh Thu Hà thở dài não nề rồi bỏ đi.

Ánh mắt phức tạp từ ngoài cổng vẫn ẩn hiện rơi trên người, trên mặt, nhưng Đàm Thê chẳng hề bị ảnh hưởng, ung dung thong thả bước vào kho số 8.

[Cậu định làm gì?] 098 đột nhiên hỏi.

Đàm Thê lắc đầu nguầy nguậy: "Làm gì là làm gì cơ?"

[Cậu biết mà. Tần Như Hứa đã đến, sẽ không dễ dàng rời đi đâu.]

Đàm Thê phản ứng rất bình thản: "Vậy thì cứ để hắn đứng, sàn nhà đâu có bị đứng hỏng."

Đã là cuối tháng rồi, tiếp tế từ khu trung tâm chắc sắp đến, vì thế Tần Như Hứa mới chịu hạ thể diện cao quý của dị năng giả xuống, không ngại đứng giữa phố chợ đông người, để biểu lộ tình cảm giả dối của mình với Đàm Thê.

1

0

3 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.