0 chữ
Chương 56
Chương 46: Tô Thiển xuất hiện rồi
Tại sao Tô Dương lại nói dối? Bởi vì Tô Thiển đã nói, đừng kể chuyện của cô với ba, nếu Tô Dương nói mình không đi học, muốn ở nhà xem trực tiếp, chắc chắn sẽ bại lộ chuyện của Tô Thiển.
Là một cậu bé thông minh, chuyện đã hứa với mẹ đương nhiên phải làm được, cho nên cậu bé chọn cách giả bệnh ở nhà.
Và còn chuẩn bị sẵn một gói bánh quy để vừa xem vừa ăn, Tô Dương hoàn toàn không nhận ra lời nói dối của mình sắp bị vạch trần. Cậu vừa mở ipad lên, đã nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, Tô Dương vội vàng giấu ipad đi, rồi trùm chăn lên đầu.
Bác sĩ gia đình khám qua một hồi, dặn dò Tô Dương nghỉ ngơi cho tốt rồi cùng quản gia ra ngoài.
Có thể làm bác sĩ gia đình cho nhà họ Giản, đương nhiên là có thực tài, sau khi khám bệnh, bác sĩ rất chắc chắn nói với quản gia:
"Cậu bé đang giả bệnh."
Trước khi đến làm bác sĩ gia đình cho nhà họ Giản, vị này đã từng làm việc ở khoa nhi một năm, gặp rất nhiều trẻ con giả bệnh.
Quản gia nghe vậy lập tức gọi điện thoại báo cáo lại cho Giản Chiêm Ngôn, biết Tô Dương không bệnh, Giản Chiêm Ngôn thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng không nói sẽ quay lại công ty.
Tô Dương chọn cách giả bệnh, chắc chắn là có nguyên nhân. Giản Chiêm Ngôn sau khi về nhà, trước khi lên lầu, nghe quản gia nói Tô Dương đang trộm xem ipad trong phòng.
Trong biệt thự chỉ có khu vực công cộng có camera, trong phòng ngủ thì không có, phòng của Tô Dương ở tầng hai, cậu bé không kéo rèm cửa sổ, quản gia đến tầng hai của nhà kính bên cạnh, có thể nhìn thấy tình hình trong phòng Tô Dương. Quản gia nhìn rõ ràng, Tô Dương đang nằm sấp trên giường, vừa lắc chân ăn bánh quy vừa chơi ipad.
Sau khi đón Tô Dương về lần nữa, Giản Chiêm Ngôn đã đọc cuốn sách mà chuyên gia nuôi dạy trẻ giới thiệu cho anh, trong đó viết điều quan trọng nhất với trẻ con là giao tiếp.
Giản Chiêm Ngôn cảm thấy cuốn sách này có chút hữu ích, bởi vì Tô Dương không còn đòi đi nữa.
Nếu không thì sao nói đàn ông không tinh tế bằng phụ nữ, Tô Thiển biết Tô Dương là vì thích trường mẫu giáo, có thứ để chuyển hướng chú ý, nên mới không đòi đi, còn Giản Chiêm Ngôn thì cho rằng phương pháp của anh đã hiệu quả.
Giản Chiêm Ngôn lên tầng hai gõ cửa, Tô Dương giả vờ yếu ớt nói mời vào, vào đến phòng, Giản Chiêm Ngôn liếc mắt đã thấy góc nhỏ của chiếc ipad ló ra dưới gối.
"Bệnh rồi sao?"
"Vâng vâng vâng."
"Chỗ nào không thoải mái?"
"Chóng mặt, muốn ngủ."
Đối diện với ánh mắt của Giản Chiêm Ngôn, Tô Dương theo bản năng muốn né tránh, trả lời cũng có chút qua loa.
Giản Chiêm Ngôn giơ tay chỉ xuống dưới gối của Tô Dương, Tô Dương theo hướng tay nhìn sang, vẻ mặt hơi cứng đờ.
"Chú có thể giả vờ như không thấy được không?"
Giản Chiêm Ngôn lắc đầu, Tô Dương ủ rũ rút chiếc ipad ra.
"Con không có bệnh." Giản Chiêm Ngôn nói tiếp.
Nam chính hiểu giao tiếp trong sách là nói thật với con, vì công việc quá bận, Giản Chiêm Ngôn chưa kịp nói cảm nhận sau khi đọc sách với chuyên gia nuôi dạy trẻ.
Nếu không thì chuyên gia nuôi dạy trẻ chắc chắn sẽ nói, anh bạn thân mến, anh hiểu sai hết rồi! Trước khi giao tiếp với con cần phải có sự dẫn dắt hiệu quả!
Đương nhiên rồi, Tô Dương cũng không phải là đứa trẻ bình thường, bất kể là sợ hãi khi bị vạch trần lời nói dối hay cảm xúc gì khác, trẻ con gặp tình huống này phần lớn sẽ khóc trước nhưng Tô Dương thì không.
Cậu bé bình tĩnh nói: "Con giả vờ."
"Tại sao?" Giản Chiêm Ngôn hỏi.
Chỉ thấy tiểu bánh bao ưỡn ngực đột nhiên cúi người xuống, rồi tăng âm lượng của ipad lên. Mỗi lần có người đến Tô Dương đều không ấn tạm dừng ipad, mà chuyển sang chế độ im lặng, vừa nãy khi nói chuyện với Giản Chiêm Ngôn, ánh mắt Tô Dương rơi vào màn hình, mắt cậu bé sáng lên, ngón tay đặt lên miệng ra hiệu "suỵt", ý bảo Giản Chiêm Ngôn đừng nói gì.
Lúc này ipad phát ra giọng của nữ MC: "Tiếp theo nhà thiết kế tham gia là thí sinh số 32 Tô Thiển, thiết kế mà cô ấy mang đến cho chúng ta là..."
Giản Chiêm Ngôn theo ánh mắt của Tô Dương nhìn vào màn hình.
Tô Thiển xuất hiện rồi.
Là một cậu bé thông minh, chuyện đã hứa với mẹ đương nhiên phải làm được, cho nên cậu bé chọn cách giả bệnh ở nhà.
Và còn chuẩn bị sẵn một gói bánh quy để vừa xem vừa ăn, Tô Dương hoàn toàn không nhận ra lời nói dối của mình sắp bị vạch trần. Cậu vừa mở ipad lên, đã nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, Tô Dương vội vàng giấu ipad đi, rồi trùm chăn lên đầu.
Bác sĩ gia đình khám qua một hồi, dặn dò Tô Dương nghỉ ngơi cho tốt rồi cùng quản gia ra ngoài.
Có thể làm bác sĩ gia đình cho nhà họ Giản, đương nhiên là có thực tài, sau khi khám bệnh, bác sĩ rất chắc chắn nói với quản gia:
Trước khi đến làm bác sĩ gia đình cho nhà họ Giản, vị này đã từng làm việc ở khoa nhi một năm, gặp rất nhiều trẻ con giả bệnh.
Quản gia nghe vậy lập tức gọi điện thoại báo cáo lại cho Giản Chiêm Ngôn, biết Tô Dương không bệnh, Giản Chiêm Ngôn thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng không nói sẽ quay lại công ty.
Tô Dương chọn cách giả bệnh, chắc chắn là có nguyên nhân. Giản Chiêm Ngôn sau khi về nhà, trước khi lên lầu, nghe quản gia nói Tô Dương đang trộm xem ipad trong phòng.
Trong biệt thự chỉ có khu vực công cộng có camera, trong phòng ngủ thì không có, phòng của Tô Dương ở tầng hai, cậu bé không kéo rèm cửa sổ, quản gia đến tầng hai của nhà kính bên cạnh, có thể nhìn thấy tình hình trong phòng Tô Dương. Quản gia nhìn rõ ràng, Tô Dương đang nằm sấp trên giường, vừa lắc chân ăn bánh quy vừa chơi ipad.
Giản Chiêm Ngôn cảm thấy cuốn sách này có chút hữu ích, bởi vì Tô Dương không còn đòi đi nữa.
Nếu không thì sao nói đàn ông không tinh tế bằng phụ nữ, Tô Thiển biết Tô Dương là vì thích trường mẫu giáo, có thứ để chuyển hướng chú ý, nên mới không đòi đi, còn Giản Chiêm Ngôn thì cho rằng phương pháp của anh đã hiệu quả.
Giản Chiêm Ngôn lên tầng hai gõ cửa, Tô Dương giả vờ yếu ớt nói mời vào, vào đến phòng, Giản Chiêm Ngôn liếc mắt đã thấy góc nhỏ của chiếc ipad ló ra dưới gối.
"Bệnh rồi sao?"
"Vâng vâng vâng."
"Chỗ nào không thoải mái?"
"Chóng mặt, muốn ngủ."
Đối diện với ánh mắt của Giản Chiêm Ngôn, Tô Dương theo bản năng muốn né tránh, trả lời cũng có chút qua loa.
"Chú có thể giả vờ như không thấy được không?"
Giản Chiêm Ngôn lắc đầu, Tô Dương ủ rũ rút chiếc ipad ra.
"Con không có bệnh." Giản Chiêm Ngôn nói tiếp.
Nam chính hiểu giao tiếp trong sách là nói thật với con, vì công việc quá bận, Giản Chiêm Ngôn chưa kịp nói cảm nhận sau khi đọc sách với chuyên gia nuôi dạy trẻ.
Nếu không thì chuyên gia nuôi dạy trẻ chắc chắn sẽ nói, anh bạn thân mến, anh hiểu sai hết rồi! Trước khi giao tiếp với con cần phải có sự dẫn dắt hiệu quả!
Đương nhiên rồi, Tô Dương cũng không phải là đứa trẻ bình thường, bất kể là sợ hãi khi bị vạch trần lời nói dối hay cảm xúc gì khác, trẻ con gặp tình huống này phần lớn sẽ khóc trước nhưng Tô Dương thì không.
Cậu bé bình tĩnh nói: "Con giả vờ."
"Tại sao?" Giản Chiêm Ngôn hỏi.
Chỉ thấy tiểu bánh bao ưỡn ngực đột nhiên cúi người xuống, rồi tăng âm lượng của ipad lên. Mỗi lần có người đến Tô Dương đều không ấn tạm dừng ipad, mà chuyển sang chế độ im lặng, vừa nãy khi nói chuyện với Giản Chiêm Ngôn, ánh mắt Tô Dương rơi vào màn hình, mắt cậu bé sáng lên, ngón tay đặt lên miệng ra hiệu "suỵt", ý bảo Giản Chiêm Ngôn đừng nói gì.
Lúc này ipad phát ra giọng của nữ MC: "Tiếp theo nhà thiết kế tham gia là thí sinh số 32 Tô Thiển, thiết kế mà cô ấy mang đến cho chúng ta là..."
Giản Chiêm Ngôn theo ánh mắt của Tô Dương nhìn vào màn hình.
Tô Thiển xuất hiện rồi.
2
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
