TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23: Rửa oan

Lâm Thục Phương cắt lời: “Chuyện trước đây mẹ không nói nữa, sau này phải tôn trọng chị con, bao nhiêu năm nay chị không về là có nỗi khổ riêng.”

Đường Tuyết Mị: “...”

Xem ra mẹ là muốn rửa oan cho cô, chỉ không biết dùng cách gì.

Đường Vãn Nguyệt tuy cảm thấy mình có thể đã làm sai, nhưng vẫn thấy ấm ức: “Có nỗi khổ gì mà không thể nói với cha mẹ, để người khác nói ra nói vào suốt thời gian qua?”

Lâm Thục Phương thở dài: “Chị con hồi đại học đã tham gia vào công việc nghiên cứu khoa học đặc biệt, nội dung công việc đều tuyệt đối bảo mật, hơn nữa trước khi có thành quả nghiên cứu thì không thể về nhà, cũng không thể liên lạc nhiều với chúng ta. Lần này chị con về là vì nghiên cứu đã kết thúc.”

Đường Tuyết Mị: “...” Hơ, quả không hổ là mẹ cô, lý do tìm ra khiến hình tượng của cô lập tức trở nên cao sang hẳn lên.

Đường Vãn Nguyệt: “...” Nghiên cứu khoa học đặc biệt?

Đường Ngọc Tuyên: “...” Nghe có vẻ rất lợi hại.

Đường Kiến Quốc: “...” Nếu không biết sự thật, ông cũng suýt tin rồi.

Chưa đợi mấy người kịp ngạc nhiên xong, Lâm Thục Phương nói tiếp: “Lần này chị con sẽ ở nhà một thời gian dài, vì chị con cần đất để thử nghiệm thành quả nghiên cứu của bọn họ, đợi khi có kết quả, các con sẽ biết nghiên cứu của chị con lợi hại thế nào.”

Đường Tuyết Mị thoáng sững sờ, lén nhìn mẹ một cái.

Lâm Thục Phương trông vô cùng nghiêm túc, như thể đang nói chuyện quốc gia đại sự.

Đường Tuyết Mị cũng lập tức nhập vai, nghiêm túc gật đầu. Chả trách mình thông minh vậy, thì ra nguyên nhân nằm ở mẹ cô!

Mẹ nói như thế, sau này cô mang những hạt giống kia ra cũng có lý do hợp lý rồi.

Đường Kiến Quốc cười đến híp cả mắt: “Đúng đúng, lần này chị con mang thành quả nghiên cứu về, đợi thứ này được trồng ra, ngành nông nghiệp của nước ta có thể sẽ phát triển hơn không chỉ một bậc.”

Hồi nghe con gái nói về những hạt giống của hệ thống, Đường Kiến Quốc đã thấy khó tin lắm rồi, nếu thật như lời cô nói thì đó sẽ là sự trợ giúp lớn lao cho ngành nông nghiệp thế giới này.

Đường Vãn Nguyệt tuy vẫn còn chút khó chịu, nhưng sau khi hiểu lầm được hóa giải, lại nghe cha mẹ nói hay như thế, cô bé bỗng thấy chị mình cũng khá giỏi.

Đường Ngọc Tuyên thì chẳng nghĩ nhiều, đôi mắt sáng rực nhìn Đường Tuyết Mị: “Chị cả, mẹ nói thật không? Thành quả nghiên cứu của chị là gì, bọn em có thể xem được không?”

Đường Tuyết Mị mỉm cười: “Đợi một thời gian nữa, hạt giống đang trên đường chuyển tới, khoảng mười ngày nữa sẽ tới, đến lúc trồng xong thì các em sẽ biết.”

Đường Ngọc Tuyên nói đầy mong đợi: “Thế bao lâu mới thu hoạch xong? Em có thể về giúp không?”

Đường Tuyết Mị nhấc tách trà trên bàn lên uống một ngụm: “Chu kỳ sẽ nhanh hơn hạt giống bình thường, nếu em muốn về trồng thì chị xin nghỉ cho, nhưng về là phải làm việc đấy!”

Nghe nói có thể xin nghỉ về tự tay trồng trọt, Đường Ngọc Tuyên vui mừng: “Tất nhiên rồi!”

“Có những loại hạt nào vậy?” Đường Vãn Nguyệt vốn không muốn hỏi, nhưng thật sự quá tò mò.

“Tạm thời mới có hạt giống bắp về trước, nhưng sau khi gieo bắp xong, những loại khác cũng sẽ gửi tới.” Đường Tuyết Mị giải thích.

“Bắp à, cũng chẳng có gì đặc biệt.” Đường Vãn Nguyệt lẩm bẩm.

Đường Tuyết Mị nhướng mày: “Bắp này không chỉ có vị ngọt mềm mà giá trị dinh dưỡng cũng tăng lên gấp bội. Bắp bình thường đã có rất nhiều dinh dưỡng, nhưng phải kết hợp với nhiều loại thực phẩm khác, ăn nhiều mới có thể phát huy hết giá trị đó. Còn bắp của chị thì không cần, có khi chỉ ăn một lần là em có thể trực tiếp cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể.”

3

0

1 tuần trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.