TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19: Quái xế

Mọi cô gái bước ra khỏi cổng trường đều lén nhìn cậu, có người còn chụp trộm.

Đường Tuyết Mị chứng kiến tất cả, không khỏi cảm thán gen của nhà bọn họ thật sự rất tốt, cả con trai lẫn con gái đều thừa hưởng những đặc điểm ưu việt nhất của cha mẹ.

Đường Kiến Quốc cũng nhìn thấy đứa con trai không ra gì, lái xe lại gần.

Đường Ngọc Tuyên cảm thấy có bóng râm trước mặt mới rời mắt khỏi điện thoại, ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt cha trong chiếc xe tải cũ đang nhìn mình chằm chằm.

Đường Ngọc Tuyên: "..."

Cậu cất điện thoại đi, đứng thẳng người dậy. Khi cậu đứng lên, Đường Tuyết Mị mới phát hiện thằng nhóc này cao lên khá nhiều, gần một mét bảy rồi.

Đường Ngọc Tuyên cũng là một đứa ít nói, lên xe nhìn cô một cái, chẳng thèm hỏi cô là ai đã cắm mặt chơi điện thoại.

Khi mọi người sắp ra khỏi huyện, Đường Kiến Quốc xuống xe mua ít trái cây, rau củ và một túi đồ ăn vặt.

Từ thôn quê lên tới huyện phải lái xe mất gần ba giờ, Đường Tuyết Mị thấy cha có vẻ hơi mệt, bèn đề nghị ông nghỉ ngơi, cô sẽ lái xe.

Đường Kiến Quốc gật đầu: "Được, con lái xe đi, cha ngủ một lúc."

Đường Tuyết Mị ngồi vào ghế lái, hai người còn lại vốn đang chơi điện thoại đều nhìn về phía cô.

Đường Vãn Nguyệt: "Chị có bằng lái không?"

Đường Ngọc Tuyên: "Chị biết lái không đấy?"

Đường Tuyết Mị cười một tiếng: "Có bằng lái, nhưng ngoài việc lái xe tải số sàn ở trường dạy lái ra thì chị chưa lái xe trên đường bao giờ, hai đứa nếu sợ có thể nhắm mắt lại."

Đường Vãn Nguyệt: "..."

Đường Ngọc Tuyên: "..."

Đường Kiến Quốc vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy vậy khoé môi ông co rúm lại.

Với trình độ của cô, thầy giáo trường dạy lái chắc phải gọi cô một tiếng "sư phụ".

Nhớ hồi Đường Tuyết Mị vừa mới lấy bằng lái, trên đường chở cô về nhà, ông vừa xuống xe mua thuốc lá, khi quay lại thì cô đã ngồi vào ghế lái rồi.

Trên đường về họ gặp một tên trộm xe máy, cô không nói một lời đã lái xe lao thẳng tới chặn lại, tốc độ và kỹ thuật lái xe đó đến giờ ông vẫn không thể nào theo kịp.

Khi nghe Đường Tuyết Mị nói vậy, Đường Vãn Nguyệt và Đường Ngọc Tuyên đều hơi lo lắng. Cả hai cất điện thoại, đồng loạt nghiêng đầu nhìn chăm chú ra ngoài đường.

Đường Tuyết Mị lái xe quá nhanh, hai người nói: "Chị lái chậm lại, phía trước sẽ rẽ đó!"

Đường Tuyết Mị lái xe quá sát lề đường, họ lại nói: "Đừng sát lề quá, cảm giác xe sắp lật rồi!"

Cả hai cứ lải nhải suốt dọc đường, sợ Đường Tuyết Mị không chú ý là sẽ lao vào rãnh nước.

Đường Tuyết Mị một tay nắm vô lăng, mắt nhìn gương chiếu hậu, thấy cả hai ngoan ngoãn ôm lấy lưng ghế chăm chú nhìn đường, khoé môi cô hơi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ:

“Giờ trời sắp tối rồi, mấy con đường ở đây vừa được làm lại, chị vừa mới về nên chưa rõ lắm, hai em nhớ nhắc chị nhé."

Đường Vãn Nguyệt bĩu môi: "Biết rồi, chị lái xe lo nhìn đường đi, đừng nói chuyện với tụi tôi."

Đường Ngọc Tuyên thấy cô lái xe bằng một tay, không nhịn được nhắc nhở: "Đường có nhiều khúc cua gấp, chị lái bằng một tay nguy hiểm lắm."

Đường Tuyết Mị nhướng lông mày, đặt tay kia lên vô lăng: "Cảm ơn đã nhắc nhở."

Đường Ngọc Tuyên thấy cô đặt tay lên vô lăng, thở phào nhẹ nhõm, quay lại nhìn chị hai hỏi nhỏ: "Chị ấy là chị cả à?"

Hồi Đường Tuyết Mị đi học đại học, Đường Ngọc Tuyên mới bảy tuổi, có nghĩa là từ khi Đường Ngọc Tuyên bảy tuổi đến nay cậu chưa gặp Đường Tuyết Mị lần nào.

2

0

1 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.