TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 39
Chương 18.3: Tống Đường thèm muốn anh

Nhưng nhìn thấy mấy dòng chữ rồng bay phượng múa ấy, cô lại bất giác sinh lòng kính trọng với nghề quân nhân của anh.

Ngoài đời thì đáng ghét thật, cô không muốn dây dưa.

Nhưng phải thừa nhận, trên phương diện thư tín, anh là một người bạn rất tốt.

Lá thư trước, cô viết toàn mấy câu nịnh nọt.

Nhưng lần này, cô viết lại bằng cả tấm chân tình.

Trong truyện, Lục Cẩn Ngôn hùa theo nam nữ chính hành hạ nguyên chủ là vì hai lý do:

Một là nguyên chủ từng bỏ thuốc anh.

Hai là anh hiểu lầm nguyên chủ là kẻ chủ mưu hại chết Lương Thính Tuyết.

Nhưng đời này, cả hai chuyện ấy đều không xảy ra, khả năng anh căm ghét cô đến tận xương tủy là rất thấp.

Vậy nên, cô cũng không cần thiết phải lấy lòng rồi chủ động tiết lộ mình là người viết thư cho anh – Đường Tống.

Cô cứ xem như, người viết thư qua lại với cô là Lục Cẩn Ngôn “trên giấy”, còn tên mặt lạnh ngoài đời là… thằng cha khốn kiếp nào đó!

Không còn gánh nặng tâm lý, Tống Đường viết như lên đồng, viết liền hai trang thư gửi lại cho anh…

***

Đêm khuya tĩnh lặng.

Thấy không ai để ý, Tống Thanh Yểu lặng lẽ bước vào phòng của Tống Nam Tinh.

Tống Nam Tinh đang nổi trận lôi đình.

Bà ta tức đến mức ném vỡ hũ kem dưỡng da mới mua, sau đó lại xót tiền.

Bà ta nửa ngồi nửa quỳ, muốn gom lại kem cho vào lọ khác.

Nhưng sàn nhà toàn mảnh thủy tinh vụn, kem dưỡng bên trong đã không dùng được nữa.

Nghĩ đến hũ kem đó mất hẳn 10 đồng, tim bà ta như nhỏ máu.

"Cô ơi…"

Tống Thanh Yểu bước vào, liền thấy cảnh Tống Nam Tinh ngồi khóc bên đống kem vỡ.

Trong lòng cô ta thầm cười khoái chí, biết mình đến đúng lúc.

Cô ta dịu dàng đặt một lọ kem dưỡng trắng Platinum vào tay cô ta: "Anh cả mang cho cháu hai lọ, cháu dùng không hết, tặng cô một lọ."

"Thật không?"

Thấy cô ta gật đầu, Tống Nam Tinh lập tức tươi tỉnh.

Kem Platinum của Liên Xô còn đắt hơn loại bà ta dùng. Quả là xoa dịu vết thương lòng vừa mới rướm máu.

Bà ta thấy mình không uổng công cưng chiều cô cháu gái này.

So với Tống Đường, cô càng thấy Tống Thanh Yểu hiểu chuyện, dễ thương.

Bà ta đóng cửa phòng, hạ thấp giọng: "Con tiện nhân Tống Đường đó mưu mô lắm, lần trước kéo được Lâm Hà ra làm chứng, lần này lại khiến Tiểu Ngôn ra mặt nói giúp!"

"Tống Đường đúng là hồ ly tinh trời sinh, cô tin chắc sau khi tới thủ đô, nó đã làm không ít chuyện ghê tởm!"

"Không đến mức ấy đâu ạ?"

Tống Thanh Yểu vốn lanh trí, nhất định sẽ không để bị bắt thóp.

Cô ta ngập ngừng rồi nói: "Cho dù chị ấy thật sự làm gì đi nữa, nhưng không có ai bắt gặp hay nhìn thấy, cũng vô dụng thôi."

"Cô à, sau này chúng ta cứ đối xử tốt với chị ấy, thật lòng sống chung là được rồi, chúng ta không đấu lại chị ấy đâu."

"Không đời nào!"

Tống Nam Tinh nghiến răng ken két, gào lên: "Cái đồ hồ ly ấy lúc nào cũng nhằm vào cô, còn khiến anh chị cả mắng cô, cô nhất định không để yên!"

"Trong nhà này, hoặc là nó đi, hoặc là cô đi!"

Tống Thanh Yểu tiếp tục đóng vai người khuyên nhủ, nhưng thực chất là đang âm thầm châm lửa.

Cô ta biết, Tống Nam Tinh vừa ngu vừa ác.

Nghe lời cô ta kích vài câu, Tống Nam Tinh dù không nhét đàn ông vào giường Tống Đường, thì cũng phải khiến cô mang tiếng xấu ê chề.

Mà lần này… Tống Nam Tinh quả thật nghĩ ra được một chiêu độc…

4

0

3 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.