0 chữ
Chương 6
Thế giới 1 - Chương 6: Trùm Trường Lạnh Lùng (3)
Lăng Giản dường như nghĩ tới điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười, khiến gương mặt có phần lạnh lùng của anh tức khắc bừng sáng như hoa xuân đua nở.
Anh chậm rãi mở miệng, chất giọng trong trẻo đặc trưng của tuổi thiếu niên: “... Trình Gia Quân? Cô biết tôi là ai không?”
Hiển nhiên, Triều Vựng không biết.
Lăng Giản thấy cô ngơ ngác, lại liếc mắt nhìn đám người phía sau cô, rồi cong mắt hỏi: “Ở... Trình Gia Quân chắc là dạng tép riu nhỉ?”
Anh có vẻ rất ghét ba chữ "Trình Gia Quân", lúc nói đến luôn ngập ngừng một chút.
Triều Vựng nghĩ lại tình cảnh của mình, liền rất nghiêm túc gật đầu.
“Thế thì chẳng trách chưa từng thấy tôi.” Anh xách túi trà của mình lên, nói một tiếng "Cảm ơn" với quầy thu ngân rồi quay người rời đi, âm cuối lười biếng còn vương lại trong không khí: “Nhớ kỹ, tôi tên Lăng Giản.”
Lăng Giản?
Lăng Giản?
Cái tên này, cùng với ký ức trong đầu, đồng loạt làm cho đám người phía sau Triều Vựng như nổ tung.
Lăng Giản, trùm trường Nhất Trung cách vách, là đối thủ một mất một còn với Trình ca của bọn họ. Hai người hễ gặp mặt là lao vào choảng nhau, đủ mọi hình thức PK đều đã thử qua, thật sự có thể gọi là như nước với lửa.
Hai bên đánh nhau đều là tuyển chọn tinh binh cường tướng, còn đám "binh tôm tướng cua" như đội của Từ Bích Hà thì làm gì có cửa tham chiến.
Những ký ức còn lại theo lời giới thiệu nhân vật đồng loạt tràn vào tâm trí Triều Vựng.
Thế giới này là một thế giới học đường. Nam chính tên Trình Phong, là trùm trường Nhị Trung, vì cha mẹ lơ là dạy dỗ mà trở nên phóng đãng không ai trị nổi. Nữ chính tên Hứa Trạch Hoan, là học bá vừa chuyển đến Nhị Trung do công việc của bố.
Khi Hứa Trạch Hoan vừa vào lớp mới, vì không rõ tình hình nên đã chọn ngồi cạnh Trình Phong, vị trí mà không ai dám động vào. Buổi chiều, Trình Phong cà lơ phất phơ bước vào lớp, liếc mắt một cái liền thấy cô bạn nhỏ mềm mại trắng trẻo đang chăm chú làm bài tập bên cạnh mình.
Hắn cũng vì thế mà dần bị thu hút.
Từ đó về sau, họ bắt đầu chuỗi ngày "oan gia ngõ hẹp". Hứa Trạch Hoan dùng sự kiên cường và thuần khiết của mình để cảm hóa một Trình Phong cứng nhắc, sưởi ấm trái tim lạnh giá của hắn, hai người dần nảy sinh tình cảm.
Vì Hứa Trạch Hoan, Trình Phong đã thay đổi bản thân, cuối cùng thi đỗ vào học viện cảnh sát. Hứa Trạch Hoan cũng vào được đại học A mà cô ấy hằng mơ ước, một kết thúc viên mãn.
Mà nhân vật phản diện, chính là đối thủ một mất một còn của Trình Phong, người vừa rồi mang khí chất thanh tao như gió mát – Lăng Giản.
Gia cảnh của Lăng Giản rất phức tạp.
Cha mẹ anh ly hôn từ khi anh còn nhỏ, cả hai bên đều không muốn nuôi anh. Sau nhiều lần đùn đẩy, anh bị phán cho ở với bố, Lăng Chí Dũng.
Lăng Chí Dũng đối xử với anh rất tệ, không đánh thì mắng, mãi đến khi anh lớn tướng lên mới có chút kiêng dè, ít đánh hơn.
Năm Lăng Giản mười hai tuổi, Lăng Chí Dũng tái hôn, người vợ mới mang theo một đứa con trai bằng tuổi anh, đổi tên thành Lăng An.
Lăng Giản từ nhỏ đã trầm mặc, thành tích chỉ ở mức trung bình, có lẽ vì không có năng khiếu, cũng có lẽ vì vốn không ham học, chỉ thích mày mò đồ điện tử, chơi game, viết phần mềm.
Lăng An thì hoàn toàn khác. Cậu ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, nói năng dễ nghe, thi cử luôn đứng đầu, được mọi người yêu quý và khen ngợi.
Nhưng cậu ta không thích Lăng Giản.
Ác ý của cậu ta rất đơn giản, chỉ đơn thuần là ngứa mắt với Lăng Giản.
Thế là cậu ta bắt đầu dùng thủ đoạn ngầm, bôi nhọ Lăng Giản, quyết tâm cướp đoạt mọi thứ của anh, biến anh thành một đứa trẻ hư hỏng trong mắt người khác.
Không ngoài dự đoán, Lăng Giản bắt đầu "lớn lệch". Anh lao vào những cuộc đánh nhau không cần mạng, cuối cùng trở thành trùm trường Nhất Trung.
Nhưng vì sự tồn tại của Lăng An, anh luôn là trung tâm của những tin đồn thất thiệt. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lăng An đã sắp đặt một tai nạn khiến Lăng Giản bị gãy tay.
Đó là giọt nước tràn ly.
Lăng Giản hoàn toàn hắc hóa, bắt đầu một cuộc trả thù điên cuồng. Anh tự tay giăng bẫy cho gia đình ba người kia, khiến họ đều chết oan, sau đó lợi dụng internet để xóa sạch dấu vết một cách dễ dàng.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Anh bắt đầu ẩn mình sau màn hình, trừng trị hết kẻ ác này đến kẻ ác khác.
Cuối cùng, anh bị Trình Phong đưa ra ánh sáng.
Chàng thiếu niên với vẻ ngoài lãnh đạm năm nào, cuối cùng lại trở thành một con ác long chỉ dám ẩn mình sau sợi dây mạng.
Triều Vựng trầm mặc.
Cả người cô tỏa ra một hơi thở buồn bã. Cô trời sinh rất nhạy cảm với niềm vui và nỗi buồn của con người, cô yêu thích những phẩm chất tốt đẹp và muốn mỗi người tốt đều được vui vẻ.
Vì 999+, vì chàng thiếu niên lầm đường lạc lối kia, và cũng vì để xã hội này có thêm một thiên tài mẫu mực, Triều Vựng quyết tâm phải khắc phục tính lười, cứu anh khỏi con đường tội lỗi.
Kết cục của nguyên chủ cũng không tốt đẹp gì, cả đời chẳng làm ai bớt lo, cuối cùng mới nhận ra chỉ có gia đình là yêu thương mình nhất. Cô ấy đồng ý nhường lại thân thể, chỉ hy vọng có thể dùng thành tích tốt để báo đáp người nhà.
Thành tích ư? Triều Vựng thầm bật cười, đây chẳng phải là gãi đúng chỗ ngứa của một "chiến thần cày đề" như cô sao?
Trong lúc cô còn đang tiêu hóa thông tin, đám người phía sau vẫn đang xì xào bàn tán về Lăng Giản.
“Cái gì? Hắn là Lăng Giản á?”
“Chắc chắn là bốc phét! Chẳng phải nói Lăng Giản siêu giàu sao? Thế sao không uống ly kem cheese dâu tây 12 tệ mà lại uống trà?”
“Giàu thật thì người ta đi uống trà xịn rồi, đúng là đồ làm màu.”
Anh chậm rãi mở miệng, chất giọng trong trẻo đặc trưng của tuổi thiếu niên: “... Trình Gia Quân? Cô biết tôi là ai không?”
Hiển nhiên, Triều Vựng không biết.
Lăng Giản thấy cô ngơ ngác, lại liếc mắt nhìn đám người phía sau cô, rồi cong mắt hỏi: “Ở... Trình Gia Quân chắc là dạng tép riu nhỉ?”
Anh có vẻ rất ghét ba chữ "Trình Gia Quân", lúc nói đến luôn ngập ngừng một chút.
Triều Vựng nghĩ lại tình cảnh của mình, liền rất nghiêm túc gật đầu.
“Thế thì chẳng trách chưa từng thấy tôi.” Anh xách túi trà của mình lên, nói một tiếng "Cảm ơn" với quầy thu ngân rồi quay người rời đi, âm cuối lười biếng còn vương lại trong không khí: “Nhớ kỹ, tôi tên Lăng Giản.”
Lăng Giản?
Cái tên này, cùng với ký ức trong đầu, đồng loạt làm cho đám người phía sau Triều Vựng như nổ tung.
Lăng Giản, trùm trường Nhất Trung cách vách, là đối thủ một mất một còn với Trình ca của bọn họ. Hai người hễ gặp mặt là lao vào choảng nhau, đủ mọi hình thức PK đều đã thử qua, thật sự có thể gọi là như nước với lửa.
Hai bên đánh nhau đều là tuyển chọn tinh binh cường tướng, còn đám "binh tôm tướng cua" như đội của Từ Bích Hà thì làm gì có cửa tham chiến.
Những ký ức còn lại theo lời giới thiệu nhân vật đồng loạt tràn vào tâm trí Triều Vựng.
Thế giới này là một thế giới học đường. Nam chính tên Trình Phong, là trùm trường Nhị Trung, vì cha mẹ lơ là dạy dỗ mà trở nên phóng đãng không ai trị nổi. Nữ chính tên Hứa Trạch Hoan, là học bá vừa chuyển đến Nhị Trung do công việc của bố.
Hắn cũng vì thế mà dần bị thu hút.
Từ đó về sau, họ bắt đầu chuỗi ngày "oan gia ngõ hẹp". Hứa Trạch Hoan dùng sự kiên cường và thuần khiết của mình để cảm hóa một Trình Phong cứng nhắc, sưởi ấm trái tim lạnh giá của hắn, hai người dần nảy sinh tình cảm.
Vì Hứa Trạch Hoan, Trình Phong đã thay đổi bản thân, cuối cùng thi đỗ vào học viện cảnh sát. Hứa Trạch Hoan cũng vào được đại học A mà cô ấy hằng mơ ước, một kết thúc viên mãn.
Mà nhân vật phản diện, chính là đối thủ một mất một còn của Trình Phong, người vừa rồi mang khí chất thanh tao như gió mát – Lăng Giản.
Cha mẹ anh ly hôn từ khi anh còn nhỏ, cả hai bên đều không muốn nuôi anh. Sau nhiều lần đùn đẩy, anh bị phán cho ở với bố, Lăng Chí Dũng.
Lăng Chí Dũng đối xử với anh rất tệ, không đánh thì mắng, mãi đến khi anh lớn tướng lên mới có chút kiêng dè, ít đánh hơn.
Năm Lăng Giản mười hai tuổi, Lăng Chí Dũng tái hôn, người vợ mới mang theo một đứa con trai bằng tuổi anh, đổi tên thành Lăng An.
Lăng Giản từ nhỏ đã trầm mặc, thành tích chỉ ở mức trung bình, có lẽ vì không có năng khiếu, cũng có lẽ vì vốn không ham học, chỉ thích mày mò đồ điện tử, chơi game, viết phần mềm.
Lăng An thì hoàn toàn khác. Cậu ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, nói năng dễ nghe, thi cử luôn đứng đầu, được mọi người yêu quý và khen ngợi.
Nhưng cậu ta không thích Lăng Giản.
Ác ý của cậu ta rất đơn giản, chỉ đơn thuần là ngứa mắt với Lăng Giản.
Thế là cậu ta bắt đầu dùng thủ đoạn ngầm, bôi nhọ Lăng Giản, quyết tâm cướp đoạt mọi thứ của anh, biến anh thành một đứa trẻ hư hỏng trong mắt người khác.
Không ngoài dự đoán, Lăng Giản bắt đầu "lớn lệch". Anh lao vào những cuộc đánh nhau không cần mạng, cuối cùng trở thành trùm trường Nhất Trung.
Nhưng vì sự tồn tại của Lăng An, anh luôn là trung tâm của những tin đồn thất thiệt. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lăng An đã sắp đặt một tai nạn khiến Lăng Giản bị gãy tay.
Đó là giọt nước tràn ly.
Lăng Giản hoàn toàn hắc hóa, bắt đầu một cuộc trả thù điên cuồng. Anh tự tay giăng bẫy cho gia đình ba người kia, khiến họ đều chết oan, sau đó lợi dụng internet để xóa sạch dấu vết một cách dễ dàng.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Anh bắt đầu ẩn mình sau màn hình, trừng trị hết kẻ ác này đến kẻ ác khác.
Cuối cùng, anh bị Trình Phong đưa ra ánh sáng.
Chàng thiếu niên với vẻ ngoài lãnh đạm năm nào, cuối cùng lại trở thành một con ác long chỉ dám ẩn mình sau sợi dây mạng.
Triều Vựng trầm mặc.
Cả người cô tỏa ra một hơi thở buồn bã. Cô trời sinh rất nhạy cảm với niềm vui và nỗi buồn của con người, cô yêu thích những phẩm chất tốt đẹp và muốn mỗi người tốt đều được vui vẻ.
Vì 999+, vì chàng thiếu niên lầm đường lạc lối kia, và cũng vì để xã hội này có thêm một thiên tài mẫu mực, Triều Vựng quyết tâm phải khắc phục tính lười, cứu anh khỏi con đường tội lỗi.
Kết cục của nguyên chủ cũng không tốt đẹp gì, cả đời chẳng làm ai bớt lo, cuối cùng mới nhận ra chỉ có gia đình là yêu thương mình nhất. Cô ấy đồng ý nhường lại thân thể, chỉ hy vọng có thể dùng thành tích tốt để báo đáp người nhà.
Thành tích ư? Triều Vựng thầm bật cười, đây chẳng phải là gãi đúng chỗ ngứa của một "chiến thần cày đề" như cô sao?
Trong lúc cô còn đang tiêu hóa thông tin, đám người phía sau vẫn đang xì xào bàn tán về Lăng Giản.
“Cái gì? Hắn là Lăng Giản á?”
“Chắc chắn là bốc phét! Chẳng phải nói Lăng Giản siêu giàu sao? Thế sao không uống ly kem cheese dâu tây 12 tệ mà lại uống trà?”
“Giàu thật thì người ta đi uống trà xịn rồi, đúng là đồ làm màu.”
2
0
1 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
