TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3
Thế giới 1 - Chương 3: Giới Thiệu Về Vựng Bảo Của Chúng Ta (3)

Sinh ra ở tỉnh Hà Nam, Trung Quốc, Triều Vựng cứ mở mắt ra là học, nhắm mắt lại là ngủ.

Dù phần lớn thời gian là để ngủ, cô vẫn nổi tiếng khắp chốn nhờ thành tích học tập đáng kinh ngạc của mình.

Mẹ viện trưởng qua đời vào năm cô học lớp 11. Suốt hai ngày liền, cô chỉ có thể ngủ 9 tiếng mỗi ngày, đủ để thấy điều này khiến cô đau buồn đến mức nào.

Nhưng cũng may là mẹ viện trưởng nghiêm khắc ấy không thấy được cảnh cô ngủ quên lúc đăng ký nguyện vọng, nếu không chắc sẽ tức đến ngất đi mất.

Nhưng người sống thì phải ăn cơm. Trong cuộc đời cô, ngủ là số một, còn ăn là số hai.

Không có bằng cấp, xin việc ở đâu cũng khó, cuối cùng cô nhắm đến nghề viết webnovel.

Nghề này rất hay, không yêu cầu bằng cấp, chỉ cần cô không khoe khoang thì chẳng ai biết cô là người không có bằng đại học. Ai hỏi đến, cô cũng chỉ nói mình là học sinh cấp ba.

Có bằng tốt nghiệp cấp ba, sao lại không phải học sinh cấp ba chứ?

Biên tập viên của cô thấy tuổi cô ngày một lớn mà cô vẫn một mực tự nhận: "Là học sinh cấp ba."

Năng suất làm việc của Triều Vựng cũng cực cao, hệt như khi đi học. Cô nhanh chóng nắm bắt tất cả các mô-típ truyện nữ, nghiên cứu ra kiểu nhân vật và bút pháp nào dễ lấy lòng độc giả nhất, rồi một bước thành danh.

Cô cũng không biết tại sao mình còn trẻ mà lại đột tử. Cô chưa bao giờ thiếu ngủ, giờ giấc sinh hoạt luôn rất điều độ.

Nhưng cô vốn lạc quan, khả năng thích nghi cũng rất tốt.

Cô chớp chớp đôi mắt long lanh, giọng nói trong trẻo dịu dàng, chân thành nói: “99+, cậu đừng lo, tôi có thể đi cùng cậu đến các thế giới để ngủ, tiện thể cố gắng cứu vớt họ. Tuy tôi không rành cách lấy độ hảo cảm cho lắm, nhưng tôi rất giỏi làm một con cá muối.”

999+: Không phải, vậy thì tôi cần cô để làm gì? Câu cuối cùng có liên quan gì đến vấn đề này không? Với lại đừng có làm rớt mất một số 9 của tôi chứ!

Nó tức đến mức sắp hỏng đến nơi rồi.

Nó đã nói mà, tại sao lại phân một người có tư chất tốt như vậy cho một hệ thống rác cấp thấp mới ra lò như nó, hóa ra là do cô không có động lực gì cả!

Nhưng 999+ vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nó tin rằng mình có thể cảm hóa được Triều Vựng.

Tục ngữ có câu: Có công mài sắt, có ngày nên kim.

Dù sao 999+ cũng chỉ là hệ thống cấp thấp, kho tư liệu văn học của nó lúc nào cũng lộn xộn, thỉnh thoảng còn nhiễm vi-rút, lòi ra vài nội dung "đen", chính nó cũng quen rồi.

Nó ho nhẹ một tiếng, quyết định ra vẻ uy nghiêm, lạnh lùng nói: [Hề hề, muộn rồi. Cô phải nghe lời tôi để lấy độ hảo cảm... Nếu không...]

Nó bắt đầu hung hăng đe dọa: [Tôi sẽ giật điện cô, cái cảm giác đau đớn đó, cô sẽ không muốn nếm trải lần thứ hai đâu!]

999+ cảm thấy thật bi thảm. Trước đây, cái tên Chủ Hệ thống chết tiệt kia lúc huấn luyện chúng nó cũng thích giở trò này.

Nó lúc đó căm thù đến tận xương tủy, thề rằng sau này sẽ đối xử tốt với ký chủ của mình. Kết quả bây giờ, nó lại trở thành bộ dạng mà nó ghét nhất.

Chàng thiếu niên đồ long, cuối cùng cũng trở thành ác long.

Nhưng phản ứng của Triều Vựng lại bình thản đến không ngờ.

Cô thở dài, thầm nghĩ: Hệ thống của mình, đúng là ngốc thật.

2

0

1 tuần trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.