TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Thế giới 1 - Chương 21: Trùm Trường Lạnh Lùng (18)

Trong hai ngày tiếp theo, Triều Vựng bị gọi lên văn phòng hai lần. Một lần là gặp thầy trưởng khối, một lần là gặp thầy chủ nhiệm.

Cả hai đều không hẹn mà cùng vòng vo hỏi cô một câu: với thành tích này, tại sao lại không vào lớp chuyên?

Triều Vựng trả lời một cách thản nhiên rằng, cô không muốn quá mệt mỏi, nếu vào lớp chuyên, có lẽ cô sẽ nhảy lầu mất.

Cả hai thầy lập tức im bặt, chỉ biết bảo cô về lớp cố gắng học tốt.

Thành tích này cũng mang lại cho cô không ít phiền phức. Đặc biệt là những học sinh lớp chuyên, ai nấy đều có vẻ không phục. Sau khi biết Dung Triều Vựng là ai, họ nhất quyết đòi sang xem mặt cô vào giờ ra chơi lớn sau bữa trưa.

Cũng không thể trách họ, thi cao điểm như vậy mà lại chạy đến lớp D, trong mắt họ, đây rõ ràng là biểu hiện của sự chột dạ.

Vài người muốn thử kết bạn với cô, vài người chỉ đơn thuần đến xem náo nhiệt, nhưng phần lớn đều đang rục rịch, muốn đối đầu trực diện với cô một phen.

Tuy nhiên, tất cả những kẻ có ý đồ không tốt này, sau khi thấy Triều Vựng cứ luôn nói chuyện với Lăng Giản, liền dẹp hết mọi suy nghĩ.

Nhất Trung có rất nhiều nhân vật nổi tiếng, nhưng được chú ý nhất chính là cặp anh em với hai thái cực hoàn toàn trái ngược: Lăng Giản và Lăng An.

Tính cách của Lăng Giản cũng giống như gương mặt của anh, sắc bén và ngông cuồng, là một học sinh cá biệt điển hình, chuyên gia đánh nhau, lười biếng, tính tình lại rất tệ.

So với anh, Lăng An trông có vẻ vô hại hơn, thành tích tốt, nói năng dịu dàng, tính cách lại cởi mở, chu đáo.

Trong mắt mọi người, Lăng An luôn muốn hòa giải với Lăng Giản, nhưng Lăng Giản lại chẳng thèm đếm xỉa. Điều này khiến cho những người bạn tốt của Lăng An bất bình thay cho cậu ta, cả công khai lẫn ngấm ngầm đều châm chọc, mỉa mai Lăng Giản.

Nhưng không thể phủ nhận một điều, chẳng có ai chủ động gây sự với Lăng Giản cả.

Con người anh giống như một lưỡi dao băng của mùa đông giá rét, tính tình thì sáng nắng chiều mưa.

Khi anh ngước đôi mắt dài hẹp lên nhìn bạn với vẻ nửa cười nửa không, bạn sẽ có cảm giác như có một bàn tay đang siết chặt lấy cổ họng mình.

Vì vậy, thấy Triều Vựng vậy mà lại có chút giao tình với anh, phần lớn mọi người đều không dám bén mảng đến gần.

Mà lúc này, hai người họ lại đang chuyên tâm đấu cờ caro.

Thực ra ban đầu là Triều Vựng chơi với Nhiệm Sơ Tĩnh, nhưng Nhiệm Sơ Tĩnh bị cô hành cho tơi tả, liền la lối đòi để đại ca của mình ra hành lại cô.

Lăng Giản vốn không muốn chơi trò trẻ con này, nhưng Nhiệm Sơ Tĩnh đã bị thua đến “nóng máu”, liền lấy một con búp bê Hello Kitty phiên bản giới hạn ra làm vật cược, mời Lăng Giản xuất trận.

Ánh mắt Lăng Giản tức thì trở nên sắc bén. Anh cười tủm tỉm nhìn Triều Vựng, như thể cô mới chính là con búp bê đó.

Thế là, hai người bắt đầu một trận “khô máu” không màng thế sự.

Lăng An đứng bên ngoài, nhìn chằm chằm vào hai người đang tập trung vào bàn cờ bên trong, sắc mặt cậu ta trầm xuống.

Cậu ta giả vờ vô tình bước lên phía trước một chút, thăm dò nhìn vào, muốn xem thử Dung Triều Vựng này có phải đang lén lút kèm Lăng Giản học bài không.

Và rồi cậu ta thấy hai người với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, tay cầm bút đen và bút đỏ, đang chơi cờ caro trên một cuốn vở ô ly.

Lăng An cạn lời. Cậu ta chỉ muốn chửi thề một câu “đồ thần kinh”.

Người bạn bên cạnh vỗ vai cậu ta, giọng điệu đầy khinh thường: “Lăng An, đừng nhìn nữa. Con nhỏ đó mà chơi được với Lăng Giản thì chắc chắn không phải loại tốt đẹp gì, thành tích chắc cũng là gian lận mà có, nói không chừng nhà nó có chút quan hệ thôi. Cứ để thời gian trả lời, tự khắc sẽ thành trò cười cho thiên hạ.”

3

0

1 tuần trước

12 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.