TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Thế giới 1 - Chương 1: Giới Thiệu Về Vựng Bảo Của Chúng Ta (1)

Đôi lời từ tác giả:

Mình là một tác giả rất có tâm, chất lượng truyện luôn được đảm bảo. Mình đã viết sẵn hơn hai trăm nghìn chữ nên mọi người cứ yên tâm nhảy hố mà không sợ bị mình bỏ rơi nhé.

Thế giới đầu tiên có nhịp độ hơi chậm một chút để xây dựng bối cảnh và các mối quan hệ, nhưng nhịp truyện ở các thế giới sau sẽ được đẩy nhanh hơn rất nhiều.

Truyện sẽ có nhiều thế giới đa dạng với đủ mọi thể loại để mọi người tha hồ lựa chọn theo khẩu vị của mình.

Mình rất thích được trò chuyện về tình tiết truyện với mọi người và sẽ cố gắng trả lời từng bình luận một.

Mình cũng rất mong được biết mọi người thích kiểu nhân vật và cốt truyện ra sao, nên đừng ngần ngại để lại bình luận và tương tác với mình nhé. Cảm ơn mọi người nhiều ạ!

---

Trước mắt Triều Vựng là một màu trắng mênh mông, trải dài vô tận. Cô đứng đó, đôi mắt nhói lên vì sắc trắng đến chói lòa này.

Xung quanh, không gian tĩnh lặng đến mức chói tai.

Không gian trống huơ trống hoác đến vô lý, khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt và bức bối. Triều Vựng cau mày, mím môi, chỉ đứng yên tại chỗ mà không muốn nhúc nhích.

... Chẳng lẽ cô đột tử trong lúc đang gõ chữ sao?

Đây đúng là một chuyện đau lòng mà.

Cô, Triều Vựng, là người yêu quý mạng sống của mình nhất, kể cả mạng sống của những sinh vật khác. Vậy mà giờ đây lại lưu lạc đến chốn này, thậm chí còn chẳng biết mình đang ở đâu.

Thôi thì, chuyện đã đến nước này...

Ngủ một giấc trước đã.

Cô từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay sờ thử bề mặt bên dưới. Không phải cái lạnh của đá hoa cương, mà là một cảm giác rất diệu kỳ, vừa mềm mại ấm áp như mây, lại vừa có chút rắn rỏi.

Tóm lại, rất thích hợp để ngủ.

Cô thản nhiên nằm xuống, chọn tư thế nằm ngửa ưa thích, hai tay yên vị đặt trên bụng. Gương mặt thanh tú, dịu dàng của cô thoáng hiện lên vẻ khoan khoái.

Trông an yên như một bà cụ.

Cô ngủ một giấc say sưa, lúc tỉnh dậy thì tinh thần sảng khoái... đã lâu lắm rồi cô không được ngủ ngon đến thế.

Khi cô ngồi dậy, trước mắt vẫn là một màu trắng ngút tầm mắt và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Triều Vựng chẳng hề bận tâm, dù sao thì cũng đã ngủ một giấc no nê rồi. Cô thử đi về phía trước vài bước, biết đâu cảm giác dưới chân sẽ khác đi, có khi lại tìm được một cái "giường" êm ái hơn.

Cô vừa nhấc chân, một giọng nói máy móc lạnh băng vô cảm đột ngột vang lên, nhưng lại phảng phất một tia oán hận không thể che giấu:

[Chào ký chủ, ghi nhận cô đã ngủ 13 tiếng. Các dấu hiệu sinh tồn của cô trong thực tại đã biến mất, hiện cô đã được "Hệ thống Công lược Phản diện" lựa chọn ràng buộc. Xin hãy tự giác phối hợp chấp hành nhiệm vụ. Hệ thống của cô là: 999+.]

Nó dứt lời rồi im bặt.

2

0

1 tuần trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.