TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20

Khóe miệng Trần Lăng Phong chậm rãi cong lên.

Anh lại cầm điện thoại lên, gõ vài chữ. Khi đang định gửi thì khựng lại. Sau một thoáng im lặng, anh xóa sạch những gì đã viết, ném điện thoại lên bàn rồi ngả người ra ghế, ngửa đầu thất thần.

Bên kia.

Tô Lạc nhét điện thoại vào túi tạp dề, mỉm cười nhìn chăm chú vào người trước mặt, chắp tay trước ngực nhỏ giọng nói cảm ơn: “Cảm ơn nha, cũng may là có em. Nếu ông chủ biết chị nhắn tin trong lúc làm việc thì nói không chừng sẽ trừ lương của chị mất.”

Gương mặt của thiếu niên được cô "dịu dàng cảm ơn" lập tức đỏ bừng, có chút lắp bắp trả lời: “Không, không có gì đâu ạ.”

Thiếu niên này không phải ai khác, đúng là người mà Tô Lạc từng có duyên gặp một lần trong thang máy – Trì Xán.

Có lẽ là vì rất vừa ý với khuôn mặt hiện tại này của cô, nên dù mới gặp lần đầu, thiếu niên Trì Xán đã vô cùng hào phóng cho cô tới 65 điểm hảo cảm.

Cũng vì nguyên nhân này, cô vẫn luôn có ấn tượng không tệ với cậu ấy. Vừa nhìn đã biết là một người công cụ tốt rồi. Đáng tiếc, độ hảo cảm dễ dàng có được như vậy, hiển nhiên sẽ không dùng được bao lâu. Đây thuộc vào loại “hàng dễ hỏng”.

Không ngờ hôm nay cậu ấy lại đến cửa hàng này, mà đây cũng mới chỉ là lần thứ hai bọn họ chính thức gặp mặt. Ngay khoảnh khắc cô mặc bộ đồng phục theo yêu cầu của ông chủ, khom người chào: “Hoan nghênh quý khách”, độ hảo cảm của cậu ấy đã lập tức nhảy từ 65 lên 70.

Khi đang phục vụ cậu ấy, điện thoại trong túi tạp dề của cô rung lên.

Cô định để Trần Lăng Phong chờ một , nhưng Trì Xán nghe thấy tiếng động đã rất tri kỷ mà tỏ vẻ: “Dù sao em cũng đang xem thực đơn, chị cứ tranh thủ nhắn tin đi cũng được.”

“Nể tình em đã giúp chị...” Cô nghiêng đầu, dịu dàng cười nói: “Có cần chị đề cử cho vài món không?”

“A, được ạ, vậy thì phiền chị rồi.” Trì Xán vội nói.

“Nếu em thích cà phê pha tay, thì chị đề cử cái này, cái này... và cả cái này nữa. Tay nghề của Barista tiệm chị rất tốt. Tất nhiên, mấy món khác cũng không tệ đâu.” Vừa nói, cô vừa hơi cúi người về phía thiếu niên, ngón tay trắng nõn mịn màng chỉ lên thực đơn.

“Nếu em thích đồ ngọt, chị gợi ý món bánh hạt dẻ Mont Blanc này. Nói nhỏ nhé, đây là món ngon nhất trong tiệm đó!”

(Barista là từ mượn gốc Ý, dùng để chỉ người pha chế cà phê chuyên nghiệp, đặc biệt là các loại cà phê máy, cà phê thủ công.)

Tuy vẫn duy trì khoảng cách lễ phép, nhưng Trì Xán vẫn có thể cảm nhận được mùi hương dễ ngửi ập thẳng vào mặt, hơn nữa...

Khóe mắt của cậu ấy lén liếc về phía bên trái, bởi vì cô hơi cúi người, nên góc độ này vừa đủ... Khi ý thức được điểm này, cậu ấy vội vàng dời mắt, mặt cũng càng lúc càng đỏ hơn, thậm chí còn có chút đứng ngồi không yên.

“Em cảm thấy thế nào?” Tô Lạc nhẹ giọng hỏi.

“Cứ, cứ như vậy đi ạ!” Trì Xán có hơi hoảng loạn trả lời: “Cứ chọn mấy món đó là được.”

Tô Lạc: “...” Cô hỏi là trong mấy loại này, cậu chọn cái nào mà?

Thằng nhóc này... Tô Lạc cúi đầu liếc nhìn vòng một của mình đang bị váy đen và tạp dề trắng che đi khá kỹ, thầm nghĩ: [Thế mà cũng ngó nghiêng được, thiếu niên tuổi mới lớn đúng là cầm thú mà!]

Nhưng ngoài mặt, cô vẫn mỉm cười gật đầu: “Được, chị hiểu rồi.”

Sau đó yên lặng chọn món đắt nhất cho Trì Xán.

[Hừ, chiếm tiện nghi của chị đây thì phải trả giá đắt chút chứ nhỉ?]

6

0

2 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.