TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 69
Chương 19-3: Nhà khoa học thập niên 70 (69)

Tối hôm qua, trên thời sự vừa đưa tin lãnh đạo cấp cao đến thăm viện sĩ Lý Bạch Chỉ, cả hai còn cùng dùng bữa cơm với nhau.

Chiều ngày hôm sau, như thể cảm ứng được điều gì đó, cô nói với lính cần vụ chăm sóc cho cô ——

“Đã đến giờ, kính mong hãy đem ta về quê quán, chôn cất ở bên cạnh người nhà của ta, cảm ơn.”

Cô cũng lấy di chúc ra, phúc lợi của nhà khoa học ở nước Hoa cực kỳ tốt, vì vậy di sản của cô vô cùng phong phú, còn có vô số bản độc quyền.

Phúc lợi xã hội của công dân ở đất nước này rất cao, cho dù là về mặt sinh hoạt hay là về sức khỏe hầu như đều được đất nước bảo đảm.

Bởi vậy, Bạch Chỉ góp toàn bộ di sản của mình cho đất nước này, tiếp tục dùng cho mục đích khoa học nghiên cứu.

Cùng lúc đó, cô còn cho đăng tải video thu sẵn của mình lên trên mạng, cũng là lần diễn thuyết cuối cùng của cô, cô nằm ở trên giường bệnh mỉm cười, đưa ra vô số phương hướng và điểm đột phá của các nghiên cứu khoa học tương lai trước toàn thể người dân.

—— giống hệt như lần nói chuyện trong buổi lễ khai giảng của trường đại học Bắc Kinh.

Đó chính là lần đầu tiên cô xuất hiện trước mặt mọi người, cô đưa ra phương hướng và điểm đột phá về các nghiên cứu khoa học, khiến toàn bộ sinh viên và giảng viên của trường cùng hướng đến một bước ngoặt mới, giúp họ không phải tốn công đi đường vòng, lập nên các thành tích đáng kinh ngạc, mở ra một thời đại.

Còn đây lại là lần cuối cùng cô xuất hiện trước mặt mọi người, cũng là lần diễn thuyết cuối cùng, để đất nước này tiếp tục thịnh vượng hàng trăm năm nữa, luôn đi đầu thế giới, mở ra một thời đại khác.

Rồi sau đó, cô mỉm cười nhắm mắt lại.

Cả nước tiếc thương trước sự ra đi của cô.

Một số nhà khoa học xem hết video rồi gào khóc, ngay cả người dân cả nước, nhiều người trong số đó khóc không thành tiếng.

Tất cả mọi người chìm đắm trong nỗi tiếc thương mất đi viện sĩ Lý Bạch Chỉ, không một ai chú ý tới —

Ở trong một căn nhà xập xệ của thôn Lý gia, có một ông già uống rượu ngã xuống đất, rượu đổ lên trên đường dây điện gây ra hoả hoạn, thiêu chết bản thân, đồng thời còn thiêu chết cả bà già bẩn thỉu nằm trong căn phòng tối đen như mực.

Ngày nay, mọi công dân đều được khám sức khỏe miễn phí, người già có phúc lợi riêng, hầu như chỉ cần chăm chỉ lao động là có thể trang trải cuộc sống, cũng bởi vậy nên người sống bần cùng và bẩn thỉu như vậy thực sự rất hiếm gặp.

Bọn họ cũng chính là Cố Hâm Thần và Lý Hương Hương.

Lúc trước, sau khi đánh nhau một trận, hai ông bà già không kết hôn ôm theo nỗi thù hận sống cùng với nhau, Lý Hương Hương ngẫm nghĩ mình tuổi lớn, hy vọng Cố Hâm Thần có thể chiếu cố mình hơn một chút.

Cố Hâm Thần lại hy vọng rằng trong nhà sẽ có một bảo mẫu không tốn tiền.

Cả hai người đều nhục mạ và tra tấn nhau suốt nhiều năm qua, trôi qua quãng đời tồi tệ nhất.

Không ngờ hai người đều sống đến năm tám mươi tuổi.

Lãnh đạo cấp cao của nước tự mình đưa tiễn Bạch Chỉ, không người nào hay có hai người bị thiêu chết lặng lẽ ở thôn Lý gia thôn ấy.

------------------

“Đây là không gian của hệ thống chúng mi à?” Bạch Chỉ nhướng mày.

Xung quanh trống rỗng, chỉ là một khoảng trắng mênh mông, không nhìn thấy cũng như không nghe thấy bất kỳ tiếng động gì.

“Đúng vậy, ký chủ có thể tưởng tượng một số thứ, ví dụ như là một dãy nhà, hay một số hoa cỏ linh tinh chẳng hạn, chỉ cần cô tưởng tượng ra chúng thì linh hồn của cô có thể sở hữu được hết thảy!” Giọng điệu của hệ thống số 444 toát lên sự kiêu ngạo xen lẫn chút cám dỗ.

Ở trong thế giới trước, nó bị Bạch Chỉ áp đảo hoàn toàn.

Còn bây giờ đến lượt nó tới áp đảo Bạch Chỉ.

Nào biết Bạch Chỉ bỗng gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Kiến tạo ý thức.”

“Cái, cái gì?”

“Tương tự như kiến tạo một giấc mơ, sử dụng ý thức để kiến

tạo thế giới, cũng có thể nói là khoảng không gian riêng của ý thức.” Ngoại hình hiện giờ cũng chính là ngoại hình ban đầu của cô, mang theo một cặp mắt kính gọng mạ vàng.

Cô đẩy mắt kính, ánh mắt lóe lên tia sáng si cuồng: “Chúa sáng thế của bọn mi đúng là thần kỳ thật, ta luôn kiên định với thuyết nhân loại không có linh hồn, thứ mà mi trói buộc không phải linh hồn, mà là thể ý thức. Ta ở đây cũng có nghĩa là ý thức của ta cũng ở đây, cơ thể này cũng giống như không gian này vậy, đều là cái hư ảo.”

Trước mặt xuất hiện một mặt gương, mặt gương soi chiếu một dung nhan trẻ tuổi.

“Mi nhìn xem, nếu có linh hồn thật thì tại sao vẫn là dáng vẻ thời trẻ? Linh hồn không có tuổi? Hay là thể ý thức không có tuổi? Ta càng tin tưởng là thể ý thức hơn.”

Cô lại đẩy mắt kính một lần nữa, giọng nói nhanh hơn vài phần: “Lợi hại, Chúa sáng thế nhà mi lợi hại thật, có thể bắt giữ ý thức của chúng ta, hơn nữa còn điều khiển được chúng, nhất định nó biết rõ tất cả bí mật về ý thức!”

4

0

2 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.