0 chữ
Chương 33
Chương 33: Ông đây không thèm đâu
Nhưng còn về việc cô rốt cuộc đã lừa được dự án như thế nào, và bắt đầu tính kế hãm hại ba công ty kia từ khi nào~ Kiều Cẩm Hoan không nói nhiều với Viên Hân, Viên Hân cũng biết điều không hỏi nhiều, chỉ bàn bạc về kế hoạch tiếp theo.
"Cốc cốc cốc..."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Kiều Cẩm Hoan không để ý lắm gọi một tiếng "Vào", vừa ngước mắt lên, đã thấy Vinh Thần đứng ở cửa với vẻ mặt không tình nguyện.
Ối~ Cuối cùng cũng đợi được vị cậu chủ nhỏ này đến rồi.
Vẻ mặt Kiều Cẩm Hoan thả lỏng, vui vẻ cười một tiếng rồi cúp điện thoại của Viên Hân: "Không phải nói không muốn gặp tôi sao?"
Vinh Thần ổn định lại tâm trạng, rất không vui vẻ gọi một tiếng: "Giám đốc Kiều."
"Trước đây cậu đâu có gọi tôi như vậy."
Kiều Cẩm Hoan cố ý trêu chọc một câu, thấy cậu không trả lời liền hỏi tiếp: "Vinh Phong nói với cậu thế nào?"
Nói thế nào ư?
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng Vinh Thần rất phức tạp.
Cậu vừa mới thi xong, công ty gần đây cũng đã ổn định lại, cậu định cùng Tống Chí Thành ra ngoài chơi một chút, kết quả tối hôm qua anh trai lại đột nhiên gõ cửa phòng cậu, nói có chuyện muốn nói với cậu.
Vào cửa xong mở miệng liền bảo cậu đến Kiều thị báo danh.
May mà sau một thời gian xã giao kinh doanh, Vinh Thần đã có thêm chút đầu óc, không từ chối ngay lập tức, mà hỏi một câu tại sao.
"Nói thật với em nhé, anh và Kiều Cẩm Hoan đã hợp tác rồi." Vinh Phong nói rất thẳng thắn: "Không còn cách nào khác, cơ nghiệp tổ tiên bao nhiêu năm để lại, có thể không bại trong tay anh, anh vẫn cố gắng vùng vẫy thêm chút nữa."
"Em đến Kiều thị?"
"Kiều Cẩm Hoan muốn em đến làm cùng cô ấy."
Nói rồi, Vinh Phong thở dài một tiếng vỗ vai Vinh Thần: "A Thần, đừng trách anh bán em cầu vinh, thực sự là anh đấu không lại Kiều Cẩm Hoan, trách anh không có bản lĩnh, đành phải để em qua đó chịu khổ."
"Chị ta không lừa anh chứ? Chị ta có mượn tay chúng ta trừ khử Lâm tổng bọn họ, quay đầu lại đối phó chúng ta không?"
Vinh Phong sờ sờ chóp mũi: "Chắc là không đâu, cô ta muốn liên hôn với nhà chúng ta."
"Anh chứ ai. Nhưng anh cũng thật sự không yên tâm về cô ta, cho nên muốn em qua đó giúp anh để mắt một chút."
Đôi mắt Vinh Thần khẽ chớp, cuối cùng vẫn gật đầu một cách khó khăn.
Cho nên bây giờ, cậu mới xuất hiện trước mặt Kiều Cẩm Hoan.
"Chị muốn tôi làm gì? Nói trước nhé, tôi cái gì cũng không biết." Vinh Thần hừ nhẹ một tiếng, ngồi phịch xuống ghế sofa một cách tùy tiện, chẳng thèm nhìn thẳng vào cô.
Kiều Cẩm Hoan mặt không đổi sắc ký tên mình vào hợp đồng: "Cũng đâu có định để cậu làm gì, chỉ là muốn nhìn cậu một chút thôi."
"Có gì đáng nhìn chứ?"
Vinh Thần bĩu môi nói.
Nhưng không còn nguy cơ Vinh thị phá sản, thái độ của Vinh Thần đối với Kiều Cẩm Hoan cũng khá hơn một chút, chỉ một chút thôi.
Nhìn chung, vẫn là không mấy ưa thích.
"Quà cậu đều nhận hết rồi chứ?" Kiều Cẩm Hoan lờ đi thái độ lạnh nhạt xa cách của cậu, lại nói tiếp: "Đều là đồ cậu bán đi trước đây, tôi mua về trả lại cho cậu."
Ánh mắt Vinh Thần khẽ động, nhưng miệng lại nói khá cứng rắn: "Nhận rồi, nhưng tôi vứt đi rồi. Cậu ấm đây không thèm mấy thứ chị đưa đến đâu."
Đều là đồ sưu tầm của cậu, là bảo bối cưng của cậu, sao cậu nỡ vứt đi chứ?
Chỉ là không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Kiều Cẩm Hoan mà thôi.
Nghe ra sự khẩu thị tâm phi của cậu, Kiều Cẩm Hoan chỉ cười nhẹ không dễ nhận ra, thuận tay kéo ngăn kéo ra, ném một thứ qua.
Vinh Thần ngẩn ra, theo phản xạ đưa tay đỡ lấy, nhìn kỹ thì ra là một chiếc chìa khóa xe.
"Kaiweil Di-109, không phải trước đây cậu cứ luôn nhắc đến muốn mua sao? Mua cho cậu rồi đấy." Ánh mắt Kiều Cẩm Hoan hơi cong lên.
Đôi mắt Vinh Thần lập tức sáng lên, bàn tay cầm chìa khóa xe định siết chặt lại: "Mẫu xe này toàn cầu chỉ có một trăm chiếc giới hạn, sao chị lấy được vậy?"
"Mua từ một đối tác hợp tác."
"Cốc cốc cốc..."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Kiều Cẩm Hoan không để ý lắm gọi một tiếng "Vào", vừa ngước mắt lên, đã thấy Vinh Thần đứng ở cửa với vẻ mặt không tình nguyện.
Ối~ Cuối cùng cũng đợi được vị cậu chủ nhỏ này đến rồi.
Vẻ mặt Kiều Cẩm Hoan thả lỏng, vui vẻ cười một tiếng rồi cúp điện thoại của Viên Hân: "Không phải nói không muốn gặp tôi sao?"
Vinh Thần ổn định lại tâm trạng, rất không vui vẻ gọi một tiếng: "Giám đốc Kiều."
"Trước đây cậu đâu có gọi tôi như vậy."
Kiều Cẩm Hoan cố ý trêu chọc một câu, thấy cậu không trả lời liền hỏi tiếp: "Vinh Phong nói với cậu thế nào?"
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng Vinh Thần rất phức tạp.
Cậu vừa mới thi xong, công ty gần đây cũng đã ổn định lại, cậu định cùng Tống Chí Thành ra ngoài chơi một chút, kết quả tối hôm qua anh trai lại đột nhiên gõ cửa phòng cậu, nói có chuyện muốn nói với cậu.
Vào cửa xong mở miệng liền bảo cậu đến Kiều thị báo danh.
May mà sau một thời gian xã giao kinh doanh, Vinh Thần đã có thêm chút đầu óc, không từ chối ngay lập tức, mà hỏi một câu tại sao.
"Nói thật với em nhé, anh và Kiều Cẩm Hoan đã hợp tác rồi." Vinh Phong nói rất thẳng thắn: "Không còn cách nào khác, cơ nghiệp tổ tiên bao nhiêu năm để lại, có thể không bại trong tay anh, anh vẫn cố gắng vùng vẫy thêm chút nữa."
"Em đến Kiều thị?"
"Kiều Cẩm Hoan muốn em đến làm cùng cô ấy."
Nói rồi, Vinh Phong thở dài một tiếng vỗ vai Vinh Thần: "A Thần, đừng trách anh bán em cầu vinh, thực sự là anh đấu không lại Kiều Cẩm Hoan, trách anh không có bản lĩnh, đành phải để em qua đó chịu khổ."
Vinh Phong sờ sờ chóp mũi: "Chắc là không đâu, cô ta muốn liên hôn với nhà chúng ta."
"Anh chứ ai. Nhưng anh cũng thật sự không yên tâm về cô ta, cho nên muốn em qua đó giúp anh để mắt một chút."
Đôi mắt Vinh Thần khẽ chớp, cuối cùng vẫn gật đầu một cách khó khăn.
Cho nên bây giờ, cậu mới xuất hiện trước mặt Kiều Cẩm Hoan.
"Chị muốn tôi làm gì? Nói trước nhé, tôi cái gì cũng không biết." Vinh Thần hừ nhẹ một tiếng, ngồi phịch xuống ghế sofa một cách tùy tiện, chẳng thèm nhìn thẳng vào cô.
Kiều Cẩm Hoan mặt không đổi sắc ký tên mình vào hợp đồng: "Cũng đâu có định để cậu làm gì, chỉ là muốn nhìn cậu một chút thôi."
"Có gì đáng nhìn chứ?"
Vinh Thần bĩu môi nói.
Nhìn chung, vẫn là không mấy ưa thích.
"Quà cậu đều nhận hết rồi chứ?" Kiều Cẩm Hoan lờ đi thái độ lạnh nhạt xa cách của cậu, lại nói tiếp: "Đều là đồ cậu bán đi trước đây, tôi mua về trả lại cho cậu."
Ánh mắt Vinh Thần khẽ động, nhưng miệng lại nói khá cứng rắn: "Nhận rồi, nhưng tôi vứt đi rồi. Cậu ấm đây không thèm mấy thứ chị đưa đến đâu."
Đều là đồ sưu tầm của cậu, là bảo bối cưng của cậu, sao cậu nỡ vứt đi chứ?
Chỉ là không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Kiều Cẩm Hoan mà thôi.
Nghe ra sự khẩu thị tâm phi của cậu, Kiều Cẩm Hoan chỉ cười nhẹ không dễ nhận ra, thuận tay kéo ngăn kéo ra, ném một thứ qua.
Vinh Thần ngẩn ra, theo phản xạ đưa tay đỡ lấy, nhìn kỹ thì ra là một chiếc chìa khóa xe.
"Kaiweil Di-109, không phải trước đây cậu cứ luôn nhắc đến muốn mua sao? Mua cho cậu rồi đấy." Ánh mắt Kiều Cẩm Hoan hơi cong lên.
Đôi mắt Vinh Thần lập tức sáng lên, bàn tay cầm chìa khóa xe định siết chặt lại: "Mẫu xe này toàn cầu chỉ có một trăm chiếc giới hạn, sao chị lấy được vậy?"
"Mua từ một đối tác hợp tác."
3
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
