TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Thế giới 1 - Chương 5: Yêu qua mạng

Ánh mắt Trình Giác như dính chặt vào cô, chẳng thể rời. Gặp một lần đã ấn tượng, giờ gặp lại, cô chính là ánh nhìn khiến anh nhung nhớ bấy lâu.

Và anh biết chắc, mình may mắn đến mức không cần cố gắng nhiều… cũng gặp được người con gái cả đời chẳng muốn rời xa.

Phải rồi — cả đời!

Anh chỉ có một ý nghĩ trong đầu: phải cưới cô ấy về nhà ngay lập tức!

Phục vụ đứng bên cạnh ngơ ngác: hóa ra hai người này thật sự là một cặp? Mà còn chưa từng gặp nhau ngoài đời?

Mà sắc đẹp của cô Ninh đây thì đúng là cần phải che lại, không thì đi ngoài đường gây hỗn loạn mất!

Ninh Yên thấy Trình Giác nhìn mình đến ngẩn người, nhẹ ho một tiếng nhắc anh.

Trình Giác hoàn hồn, gọi cà phê và bánh ngọt, rồi lên tiếng: “Yên Yên, bọn mình cũng quen nhau gần hai năm rồi, em có nghĩ đã đến lúc tiến thêm một bước không?”

“Gì cơ? Tiến thêm bước gì?”

Anh nuốt nước bọt, hơi mất tự nhiên: “Anh ba mươi hai tuổi rồi, gia đình thì cứ giục cưới suốt. Nếu không thì anh đâu có hẹn gặp em hôm nay…”

Ninh Yên đỏ mặt: “Chuyện này có hơi nhanh quá không? Mình mới gặp mặt lần đầu mà, chẳng lẽ không nên tìm hiểu thêm chút nữa sao?”

“Không cần!” Anh chợt thấy lời mình có hơi thô lỗ, liền vội bổ sung: “Ý anh là… anh không cần! Em muốn tìm hiểu gì về anh, cứ hỏi thoải mái, anh sẽ trả lời hết.”

Cô phì cười trước vẻ gấp gáp của anh: “Vậy để em kể về mình trước nhé. Gia đình em bình thường thôi, ba mẹ là giáo viên, vài năm nữa sẽ nghỉ hưu. Em còn một anh trai, đã lập gia đình sáu năm rồi. Em với chị dâu không hợp lắm, nên từ lúc lên đại học là em không về nhà nữa.”

“Cũng vì vậy mà em mới lên mạng tìm bạn trai. Nói thật là lúc đó em cũng chẳng nghiêm túc gì, ai kết bạn là em đồng ý thôi.”

Trình Giác nghe đến đây thì hiểu rồi. Một cô gái tốt như vậy, mà lại chẳng được ai trong nhà quý trọng? Bọn họ nghĩ gì thế?

“Anh hiểu rồi. Yên Yên, em yên tâm. Dù người khác không quý trọng em, thì anh sẽ. Em tuyệt vời như vậy, gia đình anh nhất định cũng sẽ yêu quý em như anh.”

Ninh Yên ngẩn người: “Em tuyệt vời chỗ nào cơ?”

Trình Giác cười quyến rũ: “Gia đình anh có truyền thống yêu cái đẹp! Bà nội anh, ba anh, mẹ anh… cả anh nữa.”

Ninh Yên: … Cho nên, điều anh gọi là ‘tuyệt vời’ chính là gương mặt của em à?

Trình Giác: “Yên Yên, em còn muốn biết gì về anh không? Cứ hỏi, anh sẽ kể hết.”

“Không cần đâu. Ngoại hình của anh em thấy rồi, rất ổn. Tính cách, hai năm qua em cũng cảm nhận được – càng ổn hơn. Vậy nên, em không có ý kiến.”

3

0

1 tuần trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.