TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8
Chương 8

Dù chụp ảnh với người em đã quen biết nhiều năm, anh cũng không tỏ ra quá thân mật, chỉ hơi nghiêng người về phía Yến Chu, nụ cười trên môi làm dịu đi nét lạnh lùng của gương mặt, chỉ còn lại sự trầm tĩnh, điềm đạm.

Ngược lại, Yến Chu đứng cạnh anh ôm hoa, dù trắng trẻo xinh đẹp, dung mạo nổi bật, nhưng vẫn mang theo khí chất học sinh hơi non nớt, vẻ mặt lại có thêm chút căng thẳng, trông hơi ngốc nghếch.

Yến Chu nhìn Hứa Bách trong ảnh một lúc, rồi lại nhìn mình, lộ ra vẻ mặt "thật không ra gì" đầy chán nản. Điều làm cậu bực mình nhất là, bây giờ cậu đã đi làm rồi, sáng nào đánh răng soi gương cũng thấy mình vẫn y như hồi đi học, vẻ mặt ngây thơ ngốc nghếch.

WeChat bật lên một tin nhắn mới, Yến Chu nhấn mở, là hình ảnh do Hứa Bách gửi đến.

Yến Chu lập tức bò dậy khỏi giường. Hứa Bách chụp một bức ảnh trà túi lọc đang ngâm trong cốc, kèm theo tin nhắn: [Trà hoa rất ngon.]

Yến Chu gõ chữ trả lời: [Anh thích là được. Muộn thế này còn viết báo cáo ạ?]

Hứa Bách hồi đáp: [Không viết nữa, uống trà xong đi ngủ đây.]

[Anh đừng quên dùng kem dưỡng ẩm nhé đáng yêu]

[Nhất định sẽ dùng đến khi hết sạch lọ.]

Yến Chu lại rúc vào chăn, chuyên tâm gõ chữ: [Nếu anh dùng hết thật, em sẽ tặng anh thêm một lọ nữa, coi như phần thưởng vì đã chấp nhận "ăn hàng" của em.]

Một lát sau, Hứa Bách hồi đáp: [Vậy chẳng phải lại để em tốn kém sao?]

[Kem dưỡng ẩm bé tí, có đáng gì đâu tạo dáng chữ V]

Hứa Bách gửi một biểu tượng cảm xúc "like".

Yến Chu đặt điện thoại xuống, rúc trong chăn một lúc, mặt hơi nóng. Cậu kéo chăn ra để lộ đầu, không còn buồn ngủ nữa, lại lấy điện thoại ra xem thì Hứa Bách đã gửi hai chữ "ngủ ngon".

Yến Chu cũng gửi lại một biểu tượng cảm xúc "ngủ ngon". Gửi xong cậu trượt xem lại đoạn hội thoại ngắn ngủi này, hai người đã hơn một năm không nói chuyện, tối nay cậu có vẻ quá nhiệt tình không nhỉ? Yến Chu hơi bực mình, nhưng nghĩ Hứa Bách cũng sẽ không để tâm đến vài câu nói ngắn ngủi này, dù sao trong lòng Hứa Bách, mình cũng chỉ là một người em khá thân thiết trong nhà bạn thân mà thôi.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ thầy hướng dẫn của cậu ở đài, bảo cậu sáng mai sớm đi chạy một buổi giao lưu thương mại nông sản quy mô lớn, số điện thoại người liên hệ đã gửi cho cậu, bảo cậu làm xong tin tức vào sáng mai luôn.

Yến Chu trả lời: [Thầy Lưu, em nhận được rồi ạ.]

Thầy Lưu: [Em đi một mình, không sao chứ?]

Yến Chu: [Không sao ạ.]

Từ khi vào đài truyền hình, Yến Chu đã theo thầy Lưu chạy hiện trường, dù là hai người cùng đi hay đi riêng, hầu hết các tin tức thu thập được đều do Yến Chu viết và biên tập, thầy Lưu duyệt.

Lúc đầu, bản thảo của Yến Chu có quá nhiều vấn đề, mang nặng tính học sinh, dựng hình cũng có vấn đề, Yến Chu tự mình sửa đi sửa lại mệt mỏi, thầy Lưu duyệt cũng mệt, đôi khi nóng nảy liền mắng Yến Chu vài câu.

Yến Chu bị mắng đến không dám lên tiếng, chỉ có thể tăng ca làm thêm để sửa bản thảo, cắt video, có khi tăng ca đến mức tàu điện ngầm ngừng chạy, cậu ấy chỉ có thể thuê xe đạp công cộng, đội sao đội trăng đạp về nhà.

Sau này Lão Yến đưa xe của mình cho Yến Chu đi, dù sao ông cũng sắp về hưu rồi, bình thường thì cứ dùng ké xe của vợ.

Sáng hôm sau, Yến Chu bảy giờ dậy, trời còn tờ mờ sáng, cậu đến cơ quan mượn thiết bị ra, rồi ghé căng tin xách hai cái bánh bao và một cốc sữa đậu nành đi, sau đó lái xe đến khu công nghệ cao. Đến hiện trường buổi giao lưu phải lái xe nửa tiếng, trời càng sáng, xe cộ đi làm càng nhiều, bắt đầu tắc đường.

0

0

3 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.