0 chữ
Chương 23
Chương 23
"Xem con ngủ kìa, lộn xộn hết cả." Sở Tình lấy đồ ngủ sạch sẽ cho anh thay, rót một cốc nước nóng bảo Yến Chu uống, rồi mới để anh nằm xuống: "Được rồi, ngủ tiếp đi. Tối nay hạ nhiệt là không sao đâu."
Yến Chu vừa đặt đầu xuống, lại ngủ thϊếp đi.
Giấc ngủ này giống như đã lâu lắm rồi mới trở lại thời học sinh, ngoài việc học hành, điểm số, không có chuyện gì lớn đặc biệt phải lo lắng, có thể không suy nghĩ gì mà nằm xuống là ngủ, rồi bắt đầu một ngày mới.
Tất nhiên, cũng không phải hoàn toàn không suy nghĩ gì. Trước đây anh sẽ nghĩ về cha mẹ ruột của mình, chỉ là dễ suy nghĩ trăn trở không ngủ được. Sau này... sau này quen Hứa Bách, lại dần dần bắt đầu nghĩ về Hứa Bách, nghĩ về Hứa Bách luôn đi trước mình với ánh hào quang chói lọi, Hứa Bách kiên nhẫn, Hứa Bách có chút lạnh nhạt.
Nghĩ về người đã khiến anh vui sướиɠ hân hoan không biết bao nhiêu lần, thất vọng cay đắng, muốn buông bỏ rồi lại vô thức nhặt lại tâm tư ấy – Hứa Bách.
---
Yến Chu ngủ đủ một buổi chiều, khi tỉnh dậy đã gần hạ sốt. Yến Vinh Phi biết anh bị ốm, tan làm ghé chợ mua một con cá diếc tươi về nấu canh, nấu đến mức cả phòng khách thơm lừng mùi canh cá.
Yến Chu ngửi thấy mùi hương liền đến phòng ăn, anh đói rồi. Trước khi ăn cơm Yến Chu không quên chụp một tấm ảnh bát canh cá thơm ngon hấp dẫn, gửi cho Yến Học Văn, kèm chú thích: [Canh cá bố Yến nấu.]
Chiếc điện thoại của Yến Chu rung bần bật sau vài giây với một tràng tin nhắn từ Yến Học Văn: Mày là người à? Tao trốn việc đến đón mày về nhà đến giờ còn chưa ăn được miếng cơm nóng nào vẫn đang họp, mà mày còn có mặt mũi gửi ảnh cho tao à, có giỏi thì tối nay đừng ngủ chờ tao lái xe về đánh mày xem nào...
Yến Chu đáp: Thôi được rồi đừng giận nữa, phần của mày tao nhất định sẽ giúp mày uống hết.
Anh ném chiếc điện thoại đang phát điên sang một bên, vui vẻ uống canh. Sở Tình gỡ phần thịt bụng cá ra múc vào bát Yến Chu: "Mai cũng xin nghỉ đi con, sắp được nghỉ Tết rồi còn bận gì nữa."
Yến Chu nói: "Không được đâu mẹ, chính là lúc gần Tết mới bận rộn đó. Con mà xin nghỉ nữa, thầy và trưởng ban đều mắng chết con mất."
Bố Yến và Sở Tình đành không nói gì nữa, nhìn Yến Chu ăn một bát cơm đầy, uống hai bát canh cá lớn, khẩu vị vẫn rất tốt, lúc đó mới yên tâm.
Yến Chu ăn xong đo nhiệt độ cơ thể, đã hạ sốt. Anh tự mình vào phòng tắm dùng nước nóng lau qua người một lượt, ra ngoài thấy trong nhóm vẫn có tin nhắn công việc, liền mở máy tính làm việc một lúc. Anh đã quen với nhịp điệu làm việc bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu như vậy.
Khoảng hơn chín giờ, điện thoại đặt trên bàn reo lên. Yến Chu còn tưởng là điện thoại công việc, uể oải liếc mắt một cái, giây tiếp theo mắt anh sáng bừng, cầm điện thoại lên nghe.
"Anh Bách! Chúc anh buổi tối tốt lành."
Trong điện thoại truyền đến một tiếng cười, là kiểu không nhịn được mà cười. Hứa Bách nói: "Xem ra bệnh đã khỏi rồi, có tinh thần thế này cơ mà."
Yến Chu chống tay lên bàn đẩy mình một cái, ghế trượt ra, anh đứng dậy leo lên giường, không thèm để ý đến máy tính nữa: "Em ngủ cả buổi chiều, tối nay bố Yến nấu canh cá, ngon lắm, em uống hai bát liền."
"Tốt đấy, ăn được ngủ được."
"Anh Bách, anh gọi điện muộn thế này, có chuyện gì không ạ?"
Yến Chu vừa đặt đầu xuống, lại ngủ thϊếp đi.
Giấc ngủ này giống như đã lâu lắm rồi mới trở lại thời học sinh, ngoài việc học hành, điểm số, không có chuyện gì lớn đặc biệt phải lo lắng, có thể không suy nghĩ gì mà nằm xuống là ngủ, rồi bắt đầu một ngày mới.
Tất nhiên, cũng không phải hoàn toàn không suy nghĩ gì. Trước đây anh sẽ nghĩ về cha mẹ ruột của mình, chỉ là dễ suy nghĩ trăn trở không ngủ được. Sau này... sau này quen Hứa Bách, lại dần dần bắt đầu nghĩ về Hứa Bách, nghĩ về Hứa Bách luôn đi trước mình với ánh hào quang chói lọi, Hứa Bách kiên nhẫn, Hứa Bách có chút lạnh nhạt.
---
Yến Chu ngủ đủ một buổi chiều, khi tỉnh dậy đã gần hạ sốt. Yến Vinh Phi biết anh bị ốm, tan làm ghé chợ mua một con cá diếc tươi về nấu canh, nấu đến mức cả phòng khách thơm lừng mùi canh cá.
Yến Chu ngửi thấy mùi hương liền đến phòng ăn, anh đói rồi. Trước khi ăn cơm Yến Chu không quên chụp một tấm ảnh bát canh cá thơm ngon hấp dẫn, gửi cho Yến Học Văn, kèm chú thích: [Canh cá bố Yến nấu.]
Chiếc điện thoại của Yến Chu rung bần bật sau vài giây với một tràng tin nhắn từ Yến Học Văn: Mày là người à? Tao trốn việc đến đón mày về nhà đến giờ còn chưa ăn được miếng cơm nóng nào vẫn đang họp, mà mày còn có mặt mũi gửi ảnh cho tao à, có giỏi thì tối nay đừng ngủ chờ tao lái xe về đánh mày xem nào...
Anh ném chiếc điện thoại đang phát điên sang một bên, vui vẻ uống canh. Sở Tình gỡ phần thịt bụng cá ra múc vào bát Yến Chu: "Mai cũng xin nghỉ đi con, sắp được nghỉ Tết rồi còn bận gì nữa."
Yến Chu nói: "Không được đâu mẹ, chính là lúc gần Tết mới bận rộn đó. Con mà xin nghỉ nữa, thầy và trưởng ban đều mắng chết con mất."
Bố Yến và Sở Tình đành không nói gì nữa, nhìn Yến Chu ăn một bát cơm đầy, uống hai bát canh cá lớn, khẩu vị vẫn rất tốt, lúc đó mới yên tâm.
Yến Chu ăn xong đo nhiệt độ cơ thể, đã hạ sốt. Anh tự mình vào phòng tắm dùng nước nóng lau qua người một lượt, ra ngoài thấy trong nhóm vẫn có tin nhắn công việc, liền mở máy tính làm việc một lúc. Anh đã quen với nhịp điệu làm việc bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu như vậy.
"Anh Bách! Chúc anh buổi tối tốt lành."
Trong điện thoại truyền đến một tiếng cười, là kiểu không nhịn được mà cười. Hứa Bách nói: "Xem ra bệnh đã khỏi rồi, có tinh thần thế này cơ mà."
Yến Chu chống tay lên bàn đẩy mình một cái, ghế trượt ra, anh đứng dậy leo lên giường, không thèm để ý đến máy tính nữa: "Em ngủ cả buổi chiều, tối nay bố Yến nấu canh cá, ngon lắm, em uống hai bát liền."
"Tốt đấy, ăn được ngủ được."
"Anh Bách, anh gọi điện muộn thế này, có chuyện gì không ạ?"
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
