0 chữ
Chương 19
Chương 19
---
Cả ngày gió lạnh và mưa phùn, Yến Chu trời chưa sáng đã vội đến cơ quan, cùng đồng nghiệp ngồi xe phỏng vấn đi đến làng để quay về các hộ dân nghèo trong làng, gia cảnh họ khó khăn, co ro trong chiếc áo bông, run rẩy bần bật sau bức tường, Yến Chu cũng khoác áo khoác lông vũ, đứng cùng người dân mà run rẩy bần bật, tay còn phải cầm máy quay, may mà có đeo găng tay.
Buổi quay phim lần này có nhiệm vụ tuyên truyền, mọi người quay đến gần năm giờ chiều, bữa trưa chẳng ăn được bao nhiêu, bụng thì đói meo ngồi xe về cơ quan thì đã bảy giờ rồi.
Yến Chu ngủ gà ngủ gật trên xe, xuống xe thì vào căng tin ăn đại chút đồ, không có khẩu vị, ăn xong thì về chỗ làm để viết bài. Chủ nhiệm thúc cậu sớm giao bản thảo, cậu chỉ đành vội vàng viết.
Đợi đến khi cậu ra khỏi tòa nhà đài truyền hình thì đã hơn mười giờ đêm, thành phố về đêm càng lạnh hơn. Đèn đóm của những tòa nhà cao tầng và cửa hàng đều lạnh lẽo từ xa, mặt đất ẩm ướt, Yến Chu quấn khăn bước về xe của mình, việc đầu tiên là bật điều hòa.
Cậu lấy điện thoại ra, WeChat có một đống tin nhắn, hôm nay cậu hầu như không xem điện thoại. Cậu mở tin nhắn ra, thấy tin nhắn Hứa Bách gửi cho cậu trưa nay, một bức ảnh thỏi son dưỡng môi đặt trong lòng bàn tay, Hứa Bách hỏi có phải cậu làm rơi không, anh có thời gian thì gửi qua.
Yến Chu trực tiếp gọi điện thoại cho Hứa Bách.
Hứa Bách bắt máy khá nhanh, bên anh rất yên tĩnh, Yến Chu ngay lập tức tưởng tượng ra cảnh Hứa Bách đeo kính, mặc đồ ngủ ngồi trước máy tính đọc tài liệu, hoặc nằm trên sofa chơi game.
“Vừa tan làm à?” Hứa Bách hỏi.
Giọng Hứa Bách rất hay, phát âm rõ ràng và nhẹ nhàng, trầm ấm và tĩnh lặng một cách ung dung, điểm nhấn trong lời nói của anh luôn dừng lại ở một khoảng cách lịch sự vừa phải, khiến người ngoài cảm thấy thân thiện, còn người muốn thân thiết với anh lại thấy xa cách.
“Vâng, hôm nay em ở trong làng cả ngày, không xem tin nhắn của anh.” Yến Chu nói: “Để em tìm thời gian qua bệnh viện anh lấy nhé, em tự làm rơi mà, không dám làm phiền anh chạy tới chạy lui đâu anh Bách.”
“Được rồi.” Hứa Bách nói: “Trời lạnh thế này, về nhà sớm đi em.”
Vài ba câu đối thoại ngắn ngủi, cuộc điện thoại cắt ngang. Yến Chu khoác theo màn đêm lái xe về nhà, bố Yến đã ngủ say, mẹ vẫn đang ngồi bên bàn ăn đánh mạt chược trên điện thoại, thấy anh về thì hỏi: "Lại tăng ca muộn thế à con?"
Yến Chu không còn sức để nói chuyện, gật đầu: "Buồn ngủ quá."
"Nhanh đi tắm rồi ngủ đi."
"Vâng."
Yến Chu tắm qua loa, vừa đặt lưng xuống gối là ngủ thϊếp đi trong ba giây. Một lát sau, Sở Tình nhẹ nhàng mở cửa, thấy anh còn chưa đắp chăn cẩn thận, liền lại gần kéo chăn cho anh, trong bóng tối mờ ảo, bà xoa nhẹ khuôn mặt hơi gầy của Yến Chu, thở dài một tiếng rồi đứng dậy rời đi.
Trước Tết, các đơn vị truyền thông đều làm việc như điên, từ truyền hình đến mạng xã hội, cứ như thể muốn đẩy tám trăm tin tức mỗi ngày, thề phải giành lấy vị trí dẫn đầu về thành tích để đón một cái Tết sung túc.
Khắp thành phố đều tổ chức các hoạt động tiền Tết, không biết là do quá nhiều hoạt động quá sôi động, khiến người ta phấn khích hay sao, mà chốc chốc lại có tin tức về một hội chợ tất niên không may bốc cháy suýt gây hỏa hoạn lớn, chốc chốc lại có tin về một vụ tai nạn xe hơi tông bay cả một hàng rào bảo vệ vì chạy quá tốc độ trên đường.
Cả ngày gió lạnh và mưa phùn, Yến Chu trời chưa sáng đã vội đến cơ quan, cùng đồng nghiệp ngồi xe phỏng vấn đi đến làng để quay về các hộ dân nghèo trong làng, gia cảnh họ khó khăn, co ro trong chiếc áo bông, run rẩy bần bật sau bức tường, Yến Chu cũng khoác áo khoác lông vũ, đứng cùng người dân mà run rẩy bần bật, tay còn phải cầm máy quay, may mà có đeo găng tay.
Buổi quay phim lần này có nhiệm vụ tuyên truyền, mọi người quay đến gần năm giờ chiều, bữa trưa chẳng ăn được bao nhiêu, bụng thì đói meo ngồi xe về cơ quan thì đã bảy giờ rồi.
Yến Chu ngủ gà ngủ gật trên xe, xuống xe thì vào căng tin ăn đại chút đồ, không có khẩu vị, ăn xong thì về chỗ làm để viết bài. Chủ nhiệm thúc cậu sớm giao bản thảo, cậu chỉ đành vội vàng viết.
Đợi đến khi cậu ra khỏi tòa nhà đài truyền hình thì đã hơn mười giờ đêm, thành phố về đêm càng lạnh hơn. Đèn đóm của những tòa nhà cao tầng và cửa hàng đều lạnh lẽo từ xa, mặt đất ẩm ướt, Yến Chu quấn khăn bước về xe của mình, việc đầu tiên là bật điều hòa.
Yến Chu trực tiếp gọi điện thoại cho Hứa Bách.
Hứa Bách bắt máy khá nhanh, bên anh rất yên tĩnh, Yến Chu ngay lập tức tưởng tượng ra cảnh Hứa Bách đeo kính, mặc đồ ngủ ngồi trước máy tính đọc tài liệu, hoặc nằm trên sofa chơi game.
“Vừa tan làm à?” Hứa Bách hỏi.
Giọng Hứa Bách rất hay, phát âm rõ ràng và nhẹ nhàng, trầm ấm và tĩnh lặng một cách ung dung, điểm nhấn trong lời nói của anh luôn dừng lại ở một khoảng cách lịch sự vừa phải, khiến người ngoài cảm thấy thân thiện, còn người muốn thân thiết với anh lại thấy xa cách.
“Được rồi.” Hứa Bách nói: “Trời lạnh thế này, về nhà sớm đi em.”
Vài ba câu đối thoại ngắn ngủi, cuộc điện thoại cắt ngang. Yến Chu khoác theo màn đêm lái xe về nhà, bố Yến đã ngủ say, mẹ vẫn đang ngồi bên bàn ăn đánh mạt chược trên điện thoại, thấy anh về thì hỏi: "Lại tăng ca muộn thế à con?"
Yến Chu không còn sức để nói chuyện, gật đầu: "Buồn ngủ quá."
"Nhanh đi tắm rồi ngủ đi."
"Vâng."
Yến Chu tắm qua loa, vừa đặt lưng xuống gối là ngủ thϊếp đi trong ba giây. Một lát sau, Sở Tình nhẹ nhàng mở cửa, thấy anh còn chưa đắp chăn cẩn thận, liền lại gần kéo chăn cho anh, trong bóng tối mờ ảo, bà xoa nhẹ khuôn mặt hơi gầy của Yến Chu, thở dài một tiếng rồi đứng dậy rời đi.
Khắp thành phố đều tổ chức các hoạt động tiền Tết, không biết là do quá nhiều hoạt động quá sôi động, khiến người ta phấn khích hay sao, mà chốc chốc lại có tin tức về một hội chợ tất niên không may bốc cháy suýt gây hỏa hoạn lớn, chốc chốc lại có tin về một vụ tai nạn xe hơi tông bay cả một hàng rào bảo vệ vì chạy quá tốc độ trên đường.
0
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
